Thật sự là câu chuyện này chứng minh rằng: trên đời không có hoàn cảnh tuyệt vọng, chỉ có người tuyệt vọng với hoàn cảnh của mình thôi!
Đây là chia sẻ viral của anh Tiểu Đàm trên Toutiao (một mạng xã hội đình đám của Trung Quốc nha).
Mình là người "lão làng" nhất công ty đấy, sinh năm 1980, tốt nghiệp ngành tự động hóa của một trường đại học xịn sò, có luôn bằng thạc sĩ nữa. Sau khi tốt nghiệp, mình bay thẳng lên Thượng Hải, đầu tiên làm ở công ty Đài Loan, rồi nhảy việc qua vài công ty công nghệ, cuối cùng "đậu" được vị trí quản lý dự án ở một công ty nước ngoài khủng. Từ ngày đi học đến đi làm, cuộc đời mình cứ "smooth" như không có gì.
Công việc chill phết, 9h vào, 5h chiều là tẩu ngay. Công ty có chế độ làm việc linh hoạt, không cần chấm công buổi sáng nên mình thường đưa con đi học rồi mới đi làm, không phải xoay như chong. Hôm nào muộn 1 tiếng thì chiều tan cũng muộn 1 tiếng là xong, ez game!
Công ty thường review performance 2 lần mỗi năm vào tháng 6 và tháng 12.
Năm 2020, cổ phiếu công ty mình "đổ dốc không phanh", giảm một nửa so với đỉnh cao trong vài tháng luôn! Hiệu quả hoạt động của công ty xuống dốc kinh hoàng. Hơn một năm sau, mọi thứ mới dần hồi phục. Cả team mình đều thở phào, tưởng rằng đã qua cơn bão rồi.
Năm ngoái, để động viên tinh thần, chủ tịch công ty bay từ nước ngoài sang họp và "bơm" tinh thần cho mọi người. Xong buổi họp, ai cũng hào hứng lên được.
Hai tuần sau, HR gọi một đống người vào phòng họp, thông báo do công việc kinh doanh bị thu hẹp nên những nhân viên không hiệu quả sẽ bị "cho về vườn".
Và thật "vô duyên", tên mình nằm trong list đó luôn Mình ra về với một khoản bồi thường. Khoản này đủ cho gia đình sống hơn một năm ổn định, nhưng sau đó thì sao? Mình chưa dám nghĩ tới...
Khoảng thời gian sau đó là 2 tháng trời "ròng rã" đi tìm việc, nhưng mình vẫn không tìm được công ty nào với mức lương "đẹp mắt".
Thời gian đó, đêm nào mình cũng mất ngủ, phải uống chút rượu mới ngủ được. Chán đời quá, mình nghĩ tới chuyện mở shop online. Nghĩ là làm, mình thử bán đồ chơi trẻ em trên Pingduoduo.
Đang loay hoay tìm cách phát triển shop thì một người bạn "bật mí" về công việc làm ăn của cậu ấy. Đó là bạn cấp 2 của mình, cậu mở nhà hàng đồ nướng ở quê, kinh doanh đỉnh của chóp luôn! Cậu ấy nói lợi nhuận từ bán thịt xiên thường là 50%, còn thịt xiên rau thậm chí lên tới 70-80% luôn!
Vào peak hour, cậu ấy kiếm được hơn 10 triệu một đêm, ngày thường thì 2-3 triệu cũng "nhẹ như không" á!
Nghe xong mình háo hức muốn "tút tát" ngay!
Mình hào hứng chia sẻ với bố mẹ và vợ về ý tưởng này. Không ngờ bố mẹ và vợ phản đối "tới tấp"! Bố giận dữ: "Con còn trẻ như vậy, thất nghiệp thì kiếm việc khác chứ! Bố mẹ không nuôi con ăn học có bằng thạc sỹ để đi bán thịt xiên đâu! Cái việc đó tốt nghiệp cấp 2 cũng làm được rồi!"
Vợ thì nói nếu người quen hoặc bạn bè nhìn thấy chúng mình bán đồ nướng ở chợ đêm, chắc chắn bị coi thường. Còn xấu hổ hơn nữa nếu bố mẹ bạn cùng lớp con trai nhìn thấy! Con cũng sẽ bị bạn học coi thường nữa!
Nghe xong mình "nổi điên" luôn! "Tại sao bán đồ nướng lại đáng xấu hổ? Anh không trộm cắp, lao động chân chính, vậy tại sao lại bị coi thường?"
Một người đàn ông trung niên, không tìm được việc, muốn bắt đầu kinh doanh riêng, nhưng gia đình lại phản đối!
Khoảnh khắc đó, mình cảm thấy như rơi xuống đáy của cuộc đời luôn
Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ kỹ càng, bất chấp tất cả, mình vẫn quyết tâm thực hiện ý tưởng này!
Mình về quê, đưa cho bạn 10 triệu để học hỏi cách làm thịt và kinh doanh trong 1 tháng.
Sau đó, mình chi 5 triệu mua xe ba bánh cũ, tự sơn lại và biến nó thành "quầy hàng di động" cực xịn.
Mình thức dậy 6h30 sáng, thu dọn đồ đạc ra ngoài mua thịt. Tổng cộng chuẩn bị 6kg thịt bò và thịt cừu, thái thịt mất hơn 2 tiếng, sau đó xiên thịt đến khoảng 6 giờ tối, tổng cộng xiên được hơn 200 xiên. Ăn tối xong, mình bắt đầu đốt than và chuẩn bị cho gian hàng buổi tối.
Khi mọi thứ ready, mình mở điện thoại bắt đầu vừa nướng thịt vừa livestream. Chủ đề là: Thạc sỹ thất nghiệp sinh năm 1980 đi bán đồ nướng! Livestream để kinh doanh trong thời đại Internet bây giờ có lẽ đã thành trend rồi.
Ngày đầu tiên dựng sạp ở chợ đêm, chúng mình bán đến 10h30. Tay mình đau và mỏi "tới tấp", nhưng bán được hơn 3 triệu trong một đêm!
Mình đóng cửa 11h30 về nhà, tính toán sau khi trừ chi phí, mình lời khoảng 600 nhân dân tệ (khoảng 1,9 triệu đồng).
Trước khi ngủ check điện thoại, mình thấy nhận được phần thưởng 10 nhân dân tệ (khoảng 30 nghìn) từ livestream! Đúng là một surprise ngọt ngào! Mình từng không quan tâm việc chi hơn 100 nhân dân tệ cho một bữa ăn, nhưng giờ vì kiếm thêm được 10 nhân dân tệ mà vui "như trẩy hội" luôn!
Thời gian sau đó, tối nào vợ chồng mình cũng ra chợ. Khi gian hàng rộng hơn, mình mua máy chiếu mini, treo tấm vải trắng và chiếu phim cũ cạnh gian hàng nữa.
Tính đến giờ, vợ chồng mình đã bán hàng ở chợ đêm được vài tháng, thu nhập luôn dao động, tính chung bình quân mỗi tháng rơi vào khoảng 25,000 nhân dân tệ (khoảng 80 triệu đồng). Tuy khoản thu nhập này vẫn chưa đuổi kịp lương đi làm nhưng mình dự định sẽ tích lũy dần rồi tìm cửa hàng cố định, đồng thời kiên trì livestream để bán hàng.
Vợ trước đó luôn lo bị người quen nhìn thấy, lo bị coi thường, nhưng khi điều đó thực sự xảy ra, cô ấy lại bình tĩnh hơn. Mình hỏi: "Bây giờ gặp người quen thì em thấy sao?" Cô ấy trả lời: "Em còn làm gì được? Con người phải tự tin thì mới có được sự tôn trọng từ người khác! Mình làm ăn chân chính, kiếm sống đàng hoàng, có gì mà sợ bị coi thường đâu!"
Khi còn làm ở công ty lớn, mình luôn lo mất việc. Ngay khi nghĩ công việc đã ổn định thì thực tế lại "troll" mình thật sự.
Tìm lối thoát mới là một quá trình đau đớn lắm. Là người đàn ông trung niên có gia đình phía sau, mình cần kiên nhẫn bước qua con đường khó khăn này.
Cuộc sống vốn là tổ hợp của những thăng trầm, không có cuộc đời nào thuận buồm xuôi gió cả.
Thế giới này không có hoàn cảnh tuyệt vọng, chỉ có người tuyệt vọng vì hoàn cảnh của mình. Dù là ai, khó khăn và cảm thấy bất lực là điều không thể tránh khỏi. Điểm khác biệt là có người gặp khó khăn thì bỏ cuộc, còn có người lại biến khó khăn thành cơ hội để "level up" bản thân.
Cũng giống như hòn đá trên đường, có người cho nó là vật cản, có người coi nó là bậc thang để leo lên. Hòn đá chỉ là hòn đá thôi, hòn đá vấp chân hay hòn đá lót đường? Điều này không do hòn đá mà do chính bạn quyết định!
Có người từng nói: Người thua và người thắng đều thông minh như nhau, điểm khác biệt là người thua dùng trí thông minh tìm lý do, còn người thắng dùng nó để tìm cách. Dù bạn ở đâu và khi nào, đừng dừng lại, hãy cố gắng không ngừng, mình tin rằng cuối cùng bạn sẽ tìm ra cho mình một lối đi!
Nguồn: kenh14.vn