Tết nhớ đời: Nằm bẹp vì vỡ nợ, con rể được mẹ vợ cứu bằng hành động không ngờ

CunMai9483

New member
Đây chắc là cái Tết "thốn" nhất đời tớ luôn á

Năm hết Tết đến, khắp nơi rộn ràng không khí xuân về, chỉ có mình căn nhà nhỏ của tớ là ảm đạm vô cùng.

Tớ đã gần 40 tuổi, có vợ và 2 đứa con. Hồi giữa năm, ham làm giàu nên tớ quyết định hùn vốn kinh doanh với mấy đứa bạn, mơ ước tạo cho gia đình một cái Tết xịn sò. Nhưng mà thực tế phũ phàng hơn tưởng tượng, tớ thất bại và vỡ nợ ngay trước Tết luôn

Thật sự là tớ không biết phải đối mặt với vợ con và gia đình hai bên như nào nữa. Vợ tớ là người tận tâm vô cùng, vừa đi làm vừa lo cho cả nhà. Dù biết loáng thoáng chuyện làm ăn nhưng cô ấy không hỏi han nhiều mà luôn tin tưởng vào khả năng của chồng. Chính vì thế mà cái sự thất bại này khiến tớ cảm thấy như mình đã "phản bội" lòng tin của cô ấy vậy.

Với gia đình hai bên, tớ sợ nhất là phải thông báo cho mẹ vợ. Do bố vợ mất sớm nên một mình mẹ vất vả buôn bán nuôi các con, nên bà cũng khá am hiểu kinh doanh. Nghe tớ kể kế hoạch làm giàu, bà đã không ủng hộ nhưng say mê với mấy cái ảo tưởng, tớ đã "bỏ ngoài tai" hết, cho rằng mẹ vợ "không hiểu" cách làm hiện đại. Giờ chắc chắn mẹ vợ sẽ không dễ tha thứ chuyện con rể vỡ nợ rồi, nhưng tớ cũng không thể giấu mãi được.

0f446fa0a97fa39b11a1.jpg


Vừa lo chuyện nợ nần vừa nơm nớp đủ thứ, tớ chẳng còn tâm trạng nào để đưa cả nhà đi sắm Tết, tất cả nhờ cậy vào đồng lương của vợ thôi.

Chiều 28 Tết, trong khi mọi người tất bật chuẩn bị đón xuân thì tớ nằm "dài đường" trong phòng, chìm sâu vào tuyệt vọng. Bỗng nhiên nghe tiếng chuông cửa, mẹ vợ đến

Nhìn thấy nỗi lo lắng và mệt mỏi của con rể, mẹ nghiêm giọng nói muốn biết mọi chuyện. Sau vài giây ngần ngừ, tớ quyết định "thú tội" hết cho bà nghe, kể cả việc đã nhờ bố mẹ tớ giúp đỡ nhưng vẫn còn thiếu khoảng 300 triệu đồng.

Càng nghe, mẹ vợ càng cau mày không hài lòng. Sau khi tớ kết thúc câu chuyện, bà im lặng một lúc lâu rồi đưa ra một tờ giấy. Đó là ủy quyền rút tiền từ sổ tiết kiệm 500 triệu đồng của mẹ vợ luôn á! Bà nói:

"Bây giờ chuyện đã rồi, tôi có trách móc hay mắng mỏ cũng không giải quyết được vấn đề nên anh cầm số tiền tiết kiệm này của tôi để trả nợ những chỗ đang đòi gấp đi. Còn lại thì xin khất người ta lại rồi ra Tết tính tiếp. Ngày mai ra ngân hàng làm thủ tục mà cần tôi đi cùng thì cứ bảo".

Nhìn tờ giấy trên bàn mà tớ không nói nên lời: "Mẹ… Mẹ không cần phải làm vậy đâu. Đây là tiền dưỡng già của mẹ, con đã không giúp gì được lại còn… Con sẽ tự giải quyết chuyện này mẹ ạ!".

Mẹ vợ lắc đầu cương quyết: "Anh không cần phải khách sáo. Dù gì cũng là con cái trong nhà, chẳng lẽ thấy khó khăn mà tôi không giúp. Hơn nữa, tôi cũng không muốn con gái và cháu tôi vất vả thêm. Sau việc này anh thấy sai mà rút kinh nghiệm, làm gì cũng phải cẩn trọng, đừng làm khổ vợ con là được. Là tôi đang lo cho gia đình của con gái tôi, anh không cần bận tâm nhiều".

"Con… Dạ… Con cảm ơn mẹ" - Tớ ngắc ngứ, vừa xấu hổ vừa xúc động không nói nên lời

9392bd05b65042fca26f.jpg


Dù mẹ nói cứng như thế nhưng tớ hiểu bà dành cho vợ chồng chúng tớ tình yêu thương vô điều kiện thật sự. Bởi đây là số tiền mà mẹ đã dành dụm để dưỡng già nhưng vẫn sẵn sàng lấy ra để cho tớ mượn.

Ngày hôm sau, tớ và mẹ vợ ra ngân hàng để làm thủ tục rút tiền. Nhờ thế mà Tết năm nay của gia đình chúng tớ cũng bớt ảm đạm hơn. Trong lòng tớ tràn đầy sự biết ơn và tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa trong công việc để hoàn trả cho mẹ sớm nhất có thể.

Trong phần đời còn lại, chắc chắn tớ sẽ không bao giờ quên tờ giấy ủy quyền đã "cứu" tớ một mạng, lại còn có thêm ít vốn để làm ăn. Nó không chỉ là vấn đề vật chất mà còn nhắc nhở tớ về giá trị của tình thân, tình cảm gia đình - điều quý giá nhất mà chúng ta cần gìn giữ và trân trọng. Đôi khi quý nhân có thể là bất cứ ai cạnh bạn, chỉ cần ngày thường bạn luôn đối xử tốt với họ, một ngày nào đó, bạn sẽ được may mắn như tớ!

7f9450c4b983beb70bcc.jpg


77eb66b8f977f8783d17.jpg


1976c2d14fdd5060bf3d.jpg


ce8bf5a9211e1c87914e.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top