Tết này mình không về, Sài Gòn thương mình nhé!

Sun2k94657

New member
cb722ee2a6385237e674.jpg


1c92b560bd650adcfd2d.jpg


Từ 28 Tết, Sài Gòn vốn ồn ã náo nhiệt bỗng nhiên lặng xuống như ai bấm nút tắt vậy Tiếng còi xe giờ tan tầm giảm hẳn, đường xá thoáng đến lạ. Lúc này mới thấy những người vội vã ôm cành mai, nhành đào trên tay, nụ cười nhẹ nhõm vì kịp chuyến xe cuối về quê sum vầy gia đình.

Nhưng đâu đó trong những dãy trọ nhỏ hay căn hộ vẫn sáng đèn cả ngày, vẫn còn những người chọn ở lại – không phải không muốn về, mà đơn giản là quê quá xa hoặc gánh nặng cơm áo chưa cho phép họ về

8e121e1795d2ba46cae5.jpg


Lướt Group Saigongive những ngày này, dễ thấy không khí Tết đặc biệt lắm nha! Toàn những bài đăng cute xỉu: "Xin tặng cho những ai không thể về quê ăn Tết!". Người cần thì xin một hộp bánh mứt, vài bộ quần áo cũ, hay đồ trang trí đơn sơ. Người có thì sẵn sàng cho đi những gì mình còn, từ áo dài cũ, vài cành mai nhỏ, đến miếng thịt đông hay nải chuối xanh trên mâm cúng

5cc02ef01faefd56c0a9.jpg


Mình vẫn nhớ câu chuyện của anh Nguyễn Tri Hữu Chân – người đàn ông từng khiến cả cộng đồng xúc động vì lòng nhân hậu của anh ấy. Anh là người đã đứng ra "gom quà" giúp một cặp vợ chồng U60 – chú bảo vệ và cô công nhân – tổ chức lễ cưới giản dị nhưng ấm cúng. Từ áo dài, đôi giày, đến mâm cỗ, thậm chí cả dịch vụ chụp ảnh và xe ô tô, tất cả đều được cộng đồng góp lại, tạo nên một ngày vui trọn vẹn cho họ. Thế mà năm nay, anh Chân lại trở thành người nhận sự giúp đỡ.

Vì gánh nặng mưu sinh, Tết này anh không về quê. Từ sáng sớm đến tận 10 giờ tối, anh vẫn rong ruổi trên chiếc xe máy, chạy xe ôm và giao hàng. Một buổi chiều cuối năm, anh ghé qua chỗ mình để nhận túi đồ ăn mình chuẩn bị sẵn. Trong túi là vài món đơn giản – thịt đông, trà bánh, ít rau củ... Anh nhận túi đồ, nhìn vào bên trong, rồi cười hiền: "Nhiêu đây, anh ăn được hết mấy mùng Tết rồi."

Tự dưng mình cảm thấy chút xót xa của một người đang cố gắng giữ lấy không khí Tết dù phải ở lại nơi xa quê

Chính lúc đó, mình mới nhận ra: Tết không phải lúc nào cũng cần đông đủ người thân hay những bữa tiệc linh đình đâu. Đôi khi, chỉ cần một nơi để ở lại, một thành phố dang tay đón mình, và một chút yêu thương từ những người xa lạ, thế là đủ rồi ✨

fd599b633dd7ef4d0dd7.jpg


Một hôm khác, giữa cái nắng oi ả của Sài Gòn, một cậu bé đạp xe hơn gần 10km đến xin một chiếc áo phông trắng trong số những quần áo cũ mình đăng tặng. Cậu nói không đủ tiền sắm đồ mới, nên chỉ mong có gì "cũ người mới ta".

"Đồ Tết của con là những thứ người ta thương mà cho con, vậy là đủ vui rồi cô."

5163ddb831e53e038ad8.jpg


Với cậu, chiếc áo được tặng chính là "áo Tết", món quà đơn sơ mà quý giá lắm Những món đồ nhỏ bé, nhưng chứa đựng cả tấm lòng, giúp các bạn ấy "sắm Tết" bằng chính tình thương của những người xa lạ.

ac9a1b2810eadf932b7a.jpg


094cfffafdfc1c303fb0.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top