Tết không đáng sợ, nhưng họ hàng hỏi thăm mới đáng sợ, còn ế giữa đám bạn đã có gia đình thì xin chào "cực hình" luôn

LinhXinh9331

New member
b22eb3caa9e99ed8692b.jpg


Thật ra không phải Gen Z không muốn về quê ăn Tết đâu, mà là vì... quá nhiều thứ phải lo, phải nghĩ, đến nỗi chỉ muốn "đóng băng" luôn

0d414b34800578bd03bf.jpg


Tết năm nay, bạn có về quê không?

Với nhiều người, được về nhà sum họp Tết là điều thiêng liêng nhất rồi. Có tiền hay không cũng phải về, mệt thế nào cũng về. Nhưng thực tế là... năm nào cũng có hội những đứa trẻ ngại về nhà ăn Tết lắm luôn.

Không phải họ không muốn về nha! Ngược lại, ở xa mỗi lần ốm đau hay kiệt sức, ai chẳng nhớ bố mẹ, nhớ căn nhà nhỏ với chiếc giường ấm áp, nơi đèn luôn sáng chờ mình về

Nhưng mà... nhớ thì nhớ thôi chứ về thì lại là chuyện khác. Trước một đống áp lực chồng chất, nhiều người trẻ vừa tủi thân, vừa bất lực, vừa lo âu lẫn muộn phiền. Dù muốn về đến mấy cũng chưa sẵn sàng để đối diện...

01. Tết không đáng sợ, chủ đề nói chuyện ngày Tết mới đáng sợ nha!

Với một số người, về quê nghỉ Tết ≠ được nghỉ ngơi đâu nhé. Thoát khỏi "chiến trường" công ty xong thì lại phải nhảy vào "trận địa" hội nghị gia đình. Dì Năm, thím Bảy mỗi người một câu, có thể khiến bạn - người ưu tú nơi công sở - phải đỏ mặt xấu hổ không ngẩng nổi đầu luôn á

"Có người yêu chưa?"

Đây là câu hỏi "công phá" trực diện mà Thanh Vy phải nghe mỗi dịp Tết. Vì anh chị em trong nhà đều lập gia đình sớm nên so ra, Thanh Vy thành đứa con gái duy nhất trong họ đã lớn mà còn... ế.

c63345737a9096d9becb.jpg


Vì đã "dính chưởng" từ năm ngoái nên năm nay khi được hỏi, cô trả lời luôn: "Có". Cô thực sự không muốn trải qua cuộc chiến mai mối, xem mắt lần nữa. Nghiêm túc đấy, ánh mắt của họ hàng đôi khi khá... kỳ lạ, những đối tượng được mai mối lắm lúc có thể khiến bạn "out of love" luôn

"Thế bao giờ cưới?"

Họ hàng không định tha cho cô dễ dàng thế, liền thay phiên nhau tiếp tục "tra khảo". Thanh Vy rõ ràng không ngờ tình huống này, nên chỉ biết nói đang suy nghĩ. Và thế là nhân danh "sự quan tâm", họ hàng bắt đầu truyền dạy hầm bà lằng: kinh nghiệm sống, cách nhìn người, mua nhà ở đâu, tiền ai giữ... Đến nhà nào chúc Tết, Thanh Vy đều phải đối diện series Q&A y hệt nhau và dự đoán Tết chưa hết thì cuộc "họp báo" này chưa kết thúc

Cuối cùng không chịu nổi, Thanh Vy chọn cách im lặng, cầm điện thoại nhắn tin than thở với bạn. Nhưng rồi lời họ hàng văng vẳng bên tai khiến cô phải quay lại cuộc hội thoại mệt mỏi này:

"Đi làm xa, đủ lông đủ cánh rồi có khác, về nhà không biết coi ai ra gì. Người lớn hỏi mà cứ cắm mặt vào cái điện thoại, chẳng nói chẳng rằng."

Người lớn thỉnh thoảng vẫn vậy, luôn ép buộc người trẻ để chứng minh họ dạy dỗ rất tốt nhưng Thanh Vy lại thấy không cần thiết, đó là lý do cô không thích về quê. Cô vẫn muốn làm đứa trẻ trước mặt bố mẹ mình, nhưng từ chối giả vờ ngoan ngoãn trước những người mà cô thậm chí không biết xưng hô thế nào

Đương nhiên, về quê ăn Tết bạn sẽ không chỉ nghe 2 câu hỏi trên mà là bộ câu hỏi "nghìn năm như một" kiểu:

• "Đang làm gì rồi?"
• "Công việc dạo này sao?"
• "Lương tháng bao nhiêu?"
• "Mua nhà chưa?"
• "Mua xe chưa?"
• ...

Giữa cơn cuồng phong này, chỉ cần đáp án của bạn không vừa lòng mọi người, làn sóng mang danh "quan tâm" từ bạn bè thân bằng sẽ ập đến không thể chối từ. Vì họ sẽ dùng "Cô/dì/chú/bác nói cái này..." để mở đầu và "vì muốn tốt cho con" để kết thúc

1b22c8ffd829070921ac.jpg


Có những người họ hàng cả năm bạn không gặp lần nào, nhưng sẽ luôn xuất hiện vào dịp Tết, dành sự "quan tâm" đặc biệt về tình hình cuộc sống, công việc, học tập và tình trạng hôn nhân của bạn. Họ thúc giục bạn phải sống đúng tiêu chuẩn trong mắt họ. Họ chưa hẳn đã thực sự quan tâm mà chỉ đang tò mò, hoặc tìm chủ đề nói chuyện, thậm chí để thỏa mãn thú vui "hóng hớt" của mình thôi

Ở tuổi đôi mươi, chúng ta vẫn hihi haha vì được coi là người ngoài cuộc. Nhưng đến độ tuổi nhất định, khi trở thành người trong cuộc, mọi thứ không còn vui vẻ và dễ thở như vậy nữa. Không có mối quan hệ ổn định, cũng không có công việc thuận lợi, một năm trôi qua bạn thường cảm thấy kiệt sức và âu lo. Rõ ràng muốn về nhà được vỗ về, được thả lỏng nhưng cuối cùng lại phải chịu đựng chuỗi hỏi han của những người "trọng thành tích" ‍

Có đôi khi, chính bố mẹ bạn cũng băn khoăn sao đứa con từng hoạt bát, nổi bật của mình đột nhiên lại trở nên mờ nhạt giữa đám đông. Họ cảm thấy thành đạt, mạnh khỏe, có gia đình hạnh phúc là những gì con cái họ nên có, chính vì vậy họ rất tích cực thúc giục bạn đi xem mắt, chăm chỉ làm việc, đôi lúc họ quên mất bạn cũng biết mệt...

Mỗi năm về quê, Thanh Vy đều tụ tập với bạn bè. Và cô nhận thấy bạn bè mình cũng không phải quá vui. Không phải họ suy nghĩ nhiều, chỉ là bản thân cũng không biết mình cần làm gì. Thanh Vy và bạn bè cũng biết nhớ nhà, nhớ bố mẹ nhưng với những người trẻ như họ, về quê ăn Tết cái không vui nhiều hơn cả sự vui.

Bình thường chẳng ai thích đi làm mà chỉ muốn nghỉ, tới lúc thực sự được nghỉ Tết rồi, mọi người lại chỉ ao ước sớm đi làm trở lại. Bởi so với những câu "chất vấn" từ họ hàng, đi làm so ra còn nhẹ nhàng, thoải mái hơn nữa

Suy cho cùng, sợ nhất là bầu không khí đột ngột im lặng, sợ nhất là họ hàng thân thích đột ngột "quan tâm" á

02. Không có tiền là lý do lớn nhất để không về nhà

Hàng năm, trong dòng người về quê, có người đi máy bay, có người đi xe khách, có người tự chạy xe máy và cũng có không ít người thậm chí chẳng biết đi bằng gì. Bởi lẽ, họ không có tiền.

70daed02bd8a72e4e5f1.jpg


Nhiều người nghĩ vé tàu, vé xe vài trăm nghìn, cả năm làm việc chẳng lẽ không mua nổi. Nhưng nếu bạn không phải trụ cột gia đình, không có mấy miệng ăn phải nuôi, nếu bạn lớn lên trong gia đình khá giả, mọi thứ đều có người lo, bạn sẽ không thể hiểu được đâu.

Không phải họ không mua được mà nếu mua, họ sẽ mất đi khoản tiền có thể giúp gia đình ăn Tết ngon hơn. Khuôn mặt tươi cười của người thân là niềm an ủi lớn nhất đối với sự vất vả của họ. Những người không kiếm được nhiều trong một năm qua là những người không có tự tin để đặt chân lên đường về nhà nhất

Tài (24 tuổi) là nhân viên phục vụ tại nhà hàng. Từ khi ra trường đến nay, Tài chưa bao giờ về quê ăn Tết. Anh cho hay, cứ cuối năm nhìn vào số dư ngân hàng, anh lại mất đi động lực về nhà. 2 năm đi làm chỉ gửi được vài đồng về nhà đối với Tài là một thất bại.

Với mọi người, ngày nghỉ lễ là thời gian sum họp bên gia đình, nhưng với những người làm ngành dịch vụ như Tài, đây lại là khoảng thời gian bận rộn và thu nhiều lợi nhuận nhất.

"Dù bận cũng không sao, lương gấp 3 lần bình thường đấy. Tôi thà đi làm còn hơn về quê trong dịp Tết", Tài nói.

Tấm vé về quê, tiền biếu người lớn, lì xì đám trẻ con đủ để vắt kiệt hết tiền tiết kiệm trong năm của Tài. Bố mẹ luôn muốn con trở về nên năm nào Tài cũng phải kiếm cớ từ chối. Đôi lúc bố mẹ cũng nhận ra và hỏi khéo có phải tiền đi lại đắt quá không, hay để họ trả giúp nhưng Tài luôn nói mình đủ tiền. Không ai biết ở đằng sau chiếc điện thoại là sự xót xa và run rẩy Tài phải cố gắng kìm lại

Hóa ra, điều đầu tiên bạn học được khi trưởng thành là chỉ chia sẻ những gì tốt đẹp và tự giữ lấy những điều tiêu cực cho riêng mình.

"Năm đầu tiên không thể về quê đón Tết, tôi nghĩ đó là một ngã rẽ trong cuộc đời mình. Bên kia ngã rẽ là một tôi đầy ngây ngô và non nớt, còn bên này ngã rẽ là một tôi nay đã trưởng thành".

03. Sự suy sụp lớn nhất của người trưởng thành bắt đầu từ việc không dám về quê ăn Tết

Trên thực tế, không phải người trẻ không háo hức được về quê ăn Tết mà vì họ có quá nhiều lo lắng, băn khoăn. Nhiều người trẻ nói rằng họ cũng mệt mỏi lắm. Sự mệt mỏi không chỉ từ áp lực cuộc sống mà còn là sự đấu tranh với những định kiến từ gia đình, họ hàng.

Bạn muốn bám trụ ở thành phố lớn để theo đuổi ước mơ; bố mẹ lại nghĩ về quê cho an toàn.

Bạn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình nên chưa vội kết hôn, sinh con; bố mẹ lại cảm thấy đó là nhiệm vụ bạn phải hoàn thành.

Quan niệm hôn nhân của bạn là phải đợi người phù hợp; bố mẹ lại cảm thấy bạn kén cá chọn canh, yêu cầu quá cao.



Sự thiếu thấu hiểu của bố mẹ khiến bạn càng ngày càng sợ về quê mỗi khi Tết đến. Bạn muốn sum họp cùng gia đình, muốn tận hưởng không khí Tết nhất nhưng những bất đồng khiến ngày Tết dần mất đi cái vị của nó

Và bạn cũng đến rồi cái tuổi không còn được lì xì mà phải đi lì xì người khác. Đôi lúc bạn về nhà muốn gặp gỡ bạn cũ để rồi nhận ra họ đều đã kết hôn, đều bận rộn còn bạn chỉ có một mình. Nói cách khác, lý do khiến nhiều người không muốn về nhà còn vì họ không đủ can đảm để đối diện với việc bản thân đang dần "lạc nhịp" với những người xung quanh

Nhiều người không thực sự ghét Tết, điều họ ghét thực sự là sự hỏi han, can thiệp quá đà của những người mang danh họ hàng, điều họ ghét là bản thân còn tầm thường, chưa đủ trưởng thành. Do đó họ sẽ phải trả lời qua loa, họ chán ghét các thủ tục lễ Tết và họ chọn không trở về như một cách để "tránh bão".

Nếu bạn có thể chấp nhận rằng bạn chưa đủ tốt, không so sánh với người khác, không thỏa hiệp và đừng quá lo lắng, có lẽ bạn sẽ không phản kháng lại việc về quê ăn Tết nữa.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top