BinMoon6278
New member
Những ngày tháng khó khăn nhất đã qua và người mẹ cảm thấy hạnh phúc nghẹn ngào khi con đã khoẻ mạnh trở về nhà.
Ngay sau khi ra đời, cậu bé Tít đã bị nhiễm trùng sơ sinh, nằm lồng ấp và truyền kháng sinh.
Trọn vẹn 20 ngày, chị Bích Thảo (sinh năm 1991, đang sống tại Nha Trang) đã phải xa con mình. Từng giờ từng phút trôi qua như lửa thiêu, là những nỗi lo sợ và vô vàn cung bậc cảm xúc đan xen
Phải đến khi em bé Tít trở về trong vòng tay mẹ thì chị mới thực sự cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Dưới đây là bức tâm thư của chị Thảo dành cho con trai khiến bao bà mẹ đọc xong phải rơi nước mắt.
Em bé Tít lúc mới chào đời và sau 1 tháng.
Lần đầu tiên, mẹ kể về câu chuyện của con - chàng trai dũng cảm của ba mẹ!
Con yêu của mẹ à, con thật sự rất dũng cảm!
Ngày con chào đời, con chẳng được nằm bên mẹ, chỉ vỏn vẹn vài giây trong vòng tay ba và ngoại, con đã phải chuyển thẳng vào bệnh viện tỉnh rồi.
Khi mở mắt trong phòng hồi sức, mẹ tìm con khắp nơi, nhưng mọi thông tin về con đều được giấu kín. Ba chỉ mỉm cười nói "con hơi mệt nên chuyển qua phòng ấp nghỉ ngơi". Mẹ tin tưởng và yên tâm dưỡng bệnh. Nhưng tình trạng của mẹ ngày càng nặng hơn, một nửa cơ thể bị bất động, đau nhức trong từng khúc xương, mẹ phải chuyển viện cùng con
7 ngày trời, mẹ đếm chính xác từng ngày trôi qua. Mẹ con mình cùng nằm trong một bệnh viện nhưng không được gặp nhau. Mọi người hỏi mẹ sao không lên gặp con, mẹ chỉ mỉm cười im lặng. Thật ra mẹ mong ngóng từng ngày, mẹ muốn giây phút gặp con thật đẹp, lúc con thật khoẻ mạnh. Mẹ sợ gặp con lúc này, mẹ sẽ khóc không ngừng mất thôi.
Mỗi ngày, mẹ đều háo hức chờ đợi để hỏi ba hoặc ngoại "Tít khoẻ không?". Ai cũng mỉm cười trả lời "con khoẻ lắm". Mẹ yên tâm, âm thầm cá với con xem ai ra viện trước nhé. Mẹ hứa sẽ cố gắng tập luyện để có thể tự bước đi được để đến gặp con. Mẹ cứ tưởng tượng khuôn mặt con sẽ như thế nào nhỉ? Chắc hẳn là một thiên thần đáng yêu lắm đúng không nào?
Và rồi, ngày thứ 7 nằm viện, tháng 12 cuối năm, ngoài trời mây mù mưa phùn lạnh cả người. Bước xuống xe lăn, chập chững vịn từng bước chân, mẹ đi đến gặp con.
Chân mẹ không thể đứng vững, dường như muốn gục ngã. Xung quanh con là rất nhiều sợi dây quấn quanh, nhiều mũi kim đâm vào da thịt và cả đầu. Con chẳng được bú mẹ, họ truyền qua ống vào miệng con. Ngón tay mẹ run run chạm nhẹ vào bàn tay con - bàn tay bé xíu xinh, thật mềm nhưng tím tái. Con đang ngủ, trông con thật bé nhỏ. Mẹ cắn chặt răng, nức nở không lên tiếng, nước mắt giàn giụa mờ cả hình ảnh con. Mẹ nhìn con, muốn lưu lại hình ảnh này trong đầu thật kỹ - hình ảnh lần đầu gặp nhau của mẹ và con. Mẹ muốn ôm con thật chặt, nhưng không thể
Chỉ có gần 15 phút mẹ được đứng bên cạnh con. Con của mẹ thật dũng cảm khi một mình nằm đây chiến đấu vượt qua đau đớn. Mẹ sẽ cố gắng cùng con. Mẹ về nhà trước đợi con nhé!
Ngồi trên xe đi về nhà, lòng mẹ trống rỗng, tự trách bản thân chẳng thể bảo vệ được con. Nhưng giờ mẹ có thể tự đi chập chững rồi, hằng ngày ba sẽ chở mẹ vào thăm con, mẹ sẽ vắt sữa ngọt lành cho con bú. Cả nhà mình sẽ sớm đoàn tụ.
Niềm hy vọng của mẹ chỉ le lói được vài giờ. Ngay buổi chiều hôm đó, bác sĩ yêu cầu chuyển con gấp vào Sài Gòn. Xé lòng - đó là cảm giác mà mẹ còn nhớ mãi đến tận bây giờ. Một ngày giá lạnh cuối năm, bầu trời đen tối, mẹ khóc thầm vì sợ mọi người lo lắng. Cắn chặt răng mà nước mắt cứ hai hàng chảy mãi. Mẹ gấp lại từng đôi tất, tã, khăn, áo quần, quấn, bình sữa vào balo cho con, ôm mọi thứ vào lòng. Thật xót xa cho con của mẹ Ngay trong đêm, ba cùng con lên chiếc xe cấp cứu.
Thêm 14 ngày tại bệnh viện nữa, mỗi ngày là một ngày dài lê thê đếm từng giờ chờ tin tức về con. Chỉ một mình con trong phòng cách ly, nhưng bên ngoài con luôn có ba, có nội, có ngoại, có dì và cô chú lo lắng thăm hỏi.
14 ngày trời, mẹ không ngừng hy vọng. Mẹ chẳng thể đi vào gặp con, tình yêu của mẹ chỉ có thể gửi gắm trong từng túi sữa mẹ vắt. Bao nhiêu lần vắt sữa là bấy nhiêu lần mẹ khóc, những lời nguyện cầu được mẹ ghi lên từng túi sữa: "Tít của mẹ cố gắng lên nha, mẹ chẳng thể làm được gì cho con ngoài giọt sữa ngọt lành này, uống khoẻ rồi nhanh về với mẹ nhé con!" 14 ngày, mẹ cố gắng tập luyện đôi chân để chờ con về được chăm sóc trực tiếp. Đôi mắt mẹ như mờ hơn, mỗi bữa ăn chỉ cố nuốt vào thật nhiều để có sữa cho con - chẳng biết mùi vị là gì. Mỗi giấc ngủ chỉ bắt đầu khi đã quá kiệt sức.
Đôi lần, mẹ nghe lén ngoại nói với mọi người "sợ không qua khỏi". Ai cũng khóc, nghẹn cứng cả cổ họng. Mẹ đau xót nương nhờ cửa Phật tụng Chú Đại Bi thật nhiều, nguyện cầu xin con được khoẻ mạnh Qua tuần thứ 2, con đã tỉnh hơn, mỗi ngày đều có tin vui về sự hồi phục dần của con.
Và rồi, tối 27/12/2019, ngoại và ba đã mang con về với mẹ. Cuối cùng mẹ cũng được ẵm Tít vào lòng! Chẳng có gì hạnh phúc bằng. Tít của mẹ thật nhỏ bé, nhưng không sao, đã có mẹ bên cạnh rồi. Mẹ sẽ bảo vệ con bằng mọi giá. Trong căn nhà nhỏ đầy yêu thương của chúng ta, ba mẹ và con cuối cùng đã được gặp nhau, cùng lúc, cùng cười. Chỉ cần gia đình được bên nhau thì mọi khó khăn đều chẳng là gì
Sáng ngày 28/12/2019, mở mắt dậy nhìn thấy con ngay bên cạnh. Hạnh phúc nào bằng khi con đang ở đây, vai kề vai với mẹ. Mẹ đã mong chờ và tưởng tượng rất nhiều, nhưng không ngờ cảm giác này lại ngập tràn bình yên đến vậy. Mẹ được bế con trên tay rồi!
Nhìn lại, 20 ngày trôi qua là thử thách buộc 3 người chúng ta phải hoàn thành từng nhiệm vụ riêng.
Con là siêu nhân của mẹ.
20 ngày, con trai của mẹ thật dũng cảm vượt qua thử thách đầu đời mà không phải đứa trẻ nào cũng làm được. Dù không có ba mẹ bên cạnh, con vẫn ngoan, vẫn mạnh mẽ. Và rồi con từ từ trưởng thành khoẻ mạnh
20 ngày, nỗi đau thân thể không sánh được nỗi đau trong lòng mẹ, nhưng mẹ đã nhìn vào sự mạnh mẽ của con và của ba mà cố gắng.
20 ngày, vòng tay ba to lớn luôn che chở, bảo vệ mẹ và con. Bên ngoài là nụ cười cho mẹ chỗ dựa vững chắc, thì mẹ biết bên trong ba đã đau đớn đến nhường nào. Vậy mà, bao vất vả, mệt nhọc như bị ba giấu đi đâu mất. Ba luôn có nụ cười tươi khi gặp mẹ, gặp con, nhưng đôi lúc mẹ thấy mắt ba đỏ hoe. Ngày ba hôn lên trán mẹ trong phòng hồi sức, ba cười nhưng sao mắt buồn thế. Ba nói "con không sao, có anh đây rồi!". Ba tập cho mẹ từng bước chân đầu tiên hồi phục, xúc cho mẹ từng muỗng cơm, nằm cạnh mẹ mỗi đêm để mẹ yên giấc, là "thú vui" chọc cười mẹ mỗi ngày. Với con, ba đã đồng hành suốt những ngày dài tại Sài Gòn, mọi vất vả khó khăn ba giấu kín âm thầm (mãi đến khi con về mẹ mới biết được sự thật). Một người chưa từng ăn chay đã nguyện ăn chay suốt hơn một tháng vì con. Ba đã luôn bên cạnh mẹ và con, mình thật may mắn khi có ba phải không nào?
20 ngày, gia đình nhỏ của mình được bảo bọc bởi tình yêu thương của gia đình lớn. Một vỏ bọc kiên cố, không giới hạn và rất ấm áp làm lành dần mọi vết thương. Một tình cảm mà chỉ có gia đình mới có được.
Với mẹ, với gia đình mình, 20 ngày đã qua đó là những ngày thật may mắn và biết ơn
Cảm ơn nội, ngoại, các dì, anh chị, đồng nghiệp và bạn bè thân đã tiếp sức cho gia đình nhỏ!
Cảm ơn anh - người chồng - người ba tuyệt vời!
Cảm ơn Tít - siêu nhân mặc tã của mẹ đã thật kiên cường độc lập. Sau này con lớn, mẹ sẽ kể lại câu chuyện này cho con nghe, để con hiểu rằng khó khăn lớn nhất cuộc đời con đã vượt qua được rồi thì những khó khăn còn lại chẳng thể cản bước đường yêu thương của con với cuộc sống này đâu nhé!
Cảm ơn cuộc sống đã cho giây phút biết ơn hiện tại
Tổ ấm nhỏ hạnh phúc của chị Thảo
Nguồn: soha.vn