Bạn có biết câu "Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu" của Khổng Tử không? Nói nôm na là chuyện nhỏ mà không nhịn được thì làm sao mưu tính chuyện lớn được Đạo gia thì coi nhẫn nại như bảo bối tránh họa, còn Tăng Quốc Phiên - một nho gia đỉnh cao - lại khẳng định: muốn đấu với vận mệnh thì nhẫn nại là con đường duy nhất dẫn đến thành công.
Lịch sử Trung Quốc có rất nhiều nhân vật lớn làm chuyện lớn, không câu nệ tiểu tiết, nhẫn nhịn tới mức đỉnh cao luôn. Kiểu như Hàn Tín ngày xưa phải chịu nhục quỳ gối trước mặt người ta (tưởng tượng đi, nhục cực ), nhưng sau này thành danh tướng vô địch thiên hạ, được Lưu Bang khen "nắm trăm vạn quân, đánh là thắng" đó. Hay Việt Vương Câu Tiễn nhẫn nhục ở nước Ngô để cuối cùng phục thù thành công.
Vậy trong thời Tam Quốc, ai là thánh nhẫn nhịn nhất?
**Tu Ma Y - ứng viên sáng giá nhất?**
Nhiều người sẽ nghĩ ngay đến Tu Ma Y. Và thực ra... cũng hợp lý thôi!
Trong khi các cao thủ nhẫn nhịn khác ít nhiều cũng phải thở dài, stress hay phải tìm cách giải tỏa tâm trạng, thì chỉ có Tu Ma Y là... chill nguyên Ổng sống trong nhẫn nhục mà tâm trạng vẫn thoải mái, thọ tận 73 tuổi (thời xưa mà sống lâu thế là "xịn" rồi đó), khả năng nhẫn nhịn của ông đạt level cao thủ tuyệt đỉnh luôn.
Ông trải qua 4 đời vua nhà Tao Nguy: dưới trướng Tao Thao - người nổi tiếng đa nghi - ông luôn cẩn thận, không bao giờ để lộ tham vọng. Dưới thời Tao Phi dù bị làm khó trăm bề, ông chọn cách... giả bệnh Hay thời Tao Duệ rồi hoàng đế nhỏ Tao Phuong, dù lý do gì đi nữa, Tu Ma Y vẫn sống sót đến cuối cùng trong khi các vị vua kia đều "bye bye" hết.
Điểm quan trọng nhất là: Tu Ma Y không chỉ chờ đến khi vị vua thứ 4 qua đời mà còn giành được cả thiên hạ, là người cười cuối cùng Chính vì thế mọi người đều cho ông là người nhẫn nhịn nhất Tam Quốc.
**NHƯNG MÀ... plot twist đây rồi! **
Thực ra người có khả năng nhẫn nhịn đỉnh nhất Tam Quốc không phải Tu Ma Y mà là... **Tao Phi**!
Trưởng tử của Tao Thao vốn là Tao Ngang, nhưng anh này "phúc lớn mạng không lớn", mất sớm vì bệnh. Tao Phi - người con thứ hai - bỗng dưng được "thăng hạng" thành trưởng tử. Nghe có vẻ may mắn phải không? Nhưng đợi đã!
Tao Phi trên thực tế là người kém cỏi nhất trong 4 anh em:
- Luận văn? Không bằng Tao Thuc
- Luận võ? Thua Tao Chuong
- Luận trí? Không thể so với Tao Xung
Vậy là sao? Tao Phi chỉ còn cách... nhẫn nhịn thôi!
Ngoài mặt tỏ ra yêu thương anh em, nhưng thực chất ông âm mưu cực sâu: trước cho người giết Tao Xung, sau đó bày mưu hãm hại Tao Thuc. May mà bài "That bo thi" của Tao Thuc đánh thức lương tâm Tao Phi, khiến ông chỉ giáng Tao Thuc xuống làm thường dân thôi (vẫn còn nghĩ đến tình anh em chút xíu ). Cuối cùng, ông đoạt luôn binh quyền của Tao Chuong.
Điểm đỉnh cao nhất? Tao Phi từ nhỏ đã mắc bệnh phổi, nhưng vì muốn thừa kế mà ông giấu cả... cha mình luôn! Tưởng tượng phải giấu bệnh suốt bao nhiêu năm để tranh ngôi, level nhẫn nhịn này phải gọi là "thần thánh" rồi!
Vì vậy, Tao Phi mới chính là người có khả năng nhẫn nhịn giỏi nhất Tam Quốc, và cũng nhờ điểm này mà trở thành người thừa kế cười đến cuối cùng
Nguồn: gamek.vn