Tại sao quân Đồng minh không ném bom Auschwitz khi đã biết sự thật kinh hoàng?

KemSaigon4207

New member
c38ba74e5636299c7295.jpg


Mùa xuân năm 1944, quân Đồng minh nhận được tin tình báo sốc óc về những gì đang diễn ra tại Auschwitz-Birkenau ở miền Nam Ba Lan Đây chính là một trong những trại hủy diệt tàn bạo nhất của Đức Quốc xã, nơi mà những điều không tưởng tượng nổi đang xảy ra hàng ngày.

Hai tù nhân Do Thái đã trốn thoát thành công và kể lại những gì họ tận mắt chứng kiến. Lúc này, quân Đồng minh đứng trước một lựa chọn siêu khó: có nên ném bom trại tử thần này không, khi mà nguồn lực quân sự đang căng thẳng đến mức tối đa?

376d7fdf64499d52d4a3.jpg


Có nên triển khai máy bay ném bom hay không khi biết rằng có thể giết chết cả những tù nhân đang bị giam giữ? Hay chi phí quân sự và khả năng mất mạng quá lớn, trong khi kết quả của Thế chiến II vẫn còn là ẩn số?

Trong bộ phim tài liệu mới của PBS "Secrets of the Dead: Bombing Auschwitz", các nhà sử học đã đào sâu vào câu hỏi: Liệu các nhà lãnh đạo Đồng minh có nên thực hiện một hành động đạo đức nhưng vô nghĩa về mặt quân sự, hay tập trung toàn bộ sức mạnh vào việc đánh bại cỗ máy chiến tranh của Đức Quốc xã?

Được thành lập vào năm 1940 gần thị trấn Oświęcim, Ba Lan, Auschwitz ban đầu là trại tập trung cho các tù nhân chính trị Ba Lan. Số lượng tù nhân tăng vọt khi chiến tranh leo thang. Đến tháng 8-1944, Auschwitz đã giam giữ khoảng 400.000 người: 205.000 người Do Thái và 195.000 người phi Do Thái, bao gồm người Ba Lan, tù binh Xô Viết, người Roma và các nhóm dân tộc khác, theo Bảo tàng và Đài tưởng niệm Auschwitz-Birkenau. Khi chiến tranh kết thúc, ước tính 1,1 triệu người đã chết ở đó

2a08bf6e0363b2d9bac4.jpg


Khi Rudolf Vrba và Alfred Wetzler trốn thoát khỏi Auschwitz vào tháng 4-1944, họ đã mang theo lời khai nhân chứng đầu tiên mô tả các buồng khí và việc giết người hàng loạt ở quy mô không thể tưởng tượng được. Báo cáo chi tiết của họ cho người Do Thái dưới lòng đất của Slovakia, được gọi là báo cáo Vrba-Wetzler, sau đó được phân phối dưới tên Giao thức Auschwitz, theo PBS.

Từ tháng 5 đến 7-1944, các bản sao của báo cáo đã được gửi đến Hội đồng Tị nạn chiến tranh trung lập của Thụy Sĩ, trụ sở Hội đồng Tị nạn chiến tranh ở Washington D.C, và cho các nhà lãnh đạo của lực lượng Đồng minh, bao gồm trợ lý Bộ trưởng Chiến tranh Mỹ John McCloy. Winston Churchill, Thủ tướng Anh, đã rất bối rối trước báo cáo này đến nỗi đưa ra bản ghi nhớ đề nghị một cuộc tấn công ném bom vào trại tử thần.

Nhưng cuối cùng, không có máy bay ném bom nào được gửi đến Auschwitz Mặc dù cuộc tấn công của Đồng minh đã nhắm vào các nhà máy hóa chất Đức IG Farben, cách trại tử thần chỉ 4 dặm (6 km) và thậm chí sử dụng tù nhân Auschwitz làm lao động, một số yếu tố khiến quân Đồng minh từ chối coi Auschwitz là mục tiêu tiềm năng, theo Tami Davis Biddle, giáo sư lịch sử và chiến lược an ninh quốc gia tại Đại học Chiến tranh Quân đội Mỹ tại Carlisle, Pennsylvania.

Lý do đầu tiên: Chủ nghĩa bài Do Thái lan rộng

Một lý do có thể bắt nguồn từ chủ nghĩa bài Do Thái lan rộng ở Mỹ và Anh trong Thế chiến II, được thúc đẩy bởi chiến dịch tuyên truyền của Đức Quốc xã có hiệu quả cao cho rằng người Do Thái đang thao túng cỗ máy chiến tranh Đồng minh, Biddle nói với Live Science.

"Các chính trị gia đã lo lắng liệu có vẻ như họ đang nỗ lực đặc biệt thay mặt cho người Do Thái", Biddle nói. Trên thực tế, nhiều nhân vật trong giới lãnh đạo Mỹ - cả Do Thái và không Do Thái - đã đồng ý vào thời điểm đó rằng việc duy trì sự ủng hộ của công chúng đối với nỗ lực chiến tranh đòi hỏi phải nhấn mạnh đến lợi ích của người Do Thái, Michael Berenbaum, giáo sư nghiên cứu Do Thái tại Đại học Do Thái Mỹ ở Los Angeles, cho biết. "Có một nỗi sợ rằng người Mỹ sẽ hỗ trợ nỗ lực chiến tranh ít hơn nếu họ nghĩ rằng đó là chiến tranh về người Do Thái".

aee471567d463f2c8f67.jpg


Lý do thứ hai: Khó ném bom chính xác

Ngoài ra, còn có câu hỏi về việc làm thế nào có thể ném bom Auschwitz từ trên không một cách chính xác. Các sĩ quan quân đội Đồng minh đã có một số hình ảnh trên không của trại, và Nghị định thư Auschwitz cung cấp thêm thông tin về các tòa nhà, vì vậy máy bay ném bom có thể chọn mục tiêu gây ít thương vong hơn.

Nhưng ném bom từ trên không trong Thế chiến II nổi tiếng là không chính xác; cái gọi là ném bom chính xác như ngày nay là không thể, và một cuộc đột kích có thể sẽ giết nhiều tù nhân hơn nhiều so với số người sẽ được cứu, Biddle nói.

"Bạn sẽ cần thả 220 quả bom vào mỗi trong 4 lò hỏa táng tại Auschwitz-Birkenau để có 90% cơ hội một trong số chúng bắn trúng mỗi lò hỏa táng", Biddle cho biết. Nghe mà thấy nản luôn á

Lý do thứ ba: Nguồn lực quân sự bị căng thẳng

Hơn nữa, giao máy bay ném bom cho một cuộc đột kích ở Auschwitz sẽ chuyển hướng các nguồn lực quân sự ra khỏi chiến tuyến, Biddle nói. "Chúng ta nhìn lại Thế chiến II và có xu hướng nghĩ, ừm, có lẽ rõ ràng là chúng ta sẽ chiến thắng. Không phải vậy", Biddle nhấn mạnh.

Vào năm 1944, khi cân nhắc tấn công vào Auschwitz cũng là một trong những giai đoạn chiến đấu khốc liệt nhất trên lục địa châu Âu. Các lực lượng Đồng minh đang cố gắng di chuyển quân đội về phía Đông, đóng cửa các địa điểm phóng tên lửa của Đức và ngăn chặn sự hồi sinh của Luftwaffe - Không quân Đức.

"Quân đội rất tiết kiệm tài nguyên của mình. Nó chiến đấu khá nhiều cho cuộc sống của nó vào năm 1944", Biddle nói. "Một mặt, có lý do để chuyển hướng các nguồn lực để tấn công mục tiêu này. Mặt khác, có cảm giác rằng chúng ta phải đánh bại quân Đức bất kể là gì, và tập trung mọi thứ vào việc đánh bại quân đội".

Sự thật đau lòng

Ngay cả khi quân Đồng minh ném bom Auschwitz, thì đó cũng không phải là "viên đạn ma thuật" cứu sống hàng triệu người, Berenbaum nói. Vào thời điểm quân Đồng minh có những gì họ cần để tiến hành một cuộc đột kích, thì đã quá muộn cho hầu hết 11 triệu nạn nhân của Holocaust. Hầu hết các trại tử thần đã bị đóng cửa bởi Đức Quốc xã đang rút lui; tại thời điểm đó, khoảng 90% số người bị giết bởi Đệ tam Quốc xã đã bị giết, Berenbaum cho biết.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng việc ném bom Auschwitz sẽ gửi một thông điệp vang dội rằng sự tàn bạo khủng khiếp như vậy sẽ không được để yên. "Tôi ước chúng tôi đã làm được", Biddle nói. "Tôi ước rằng chúng tôi có thể nhìn lại hồ sơ của chúng tôi về cuộc chiến và nói rằng, chúng tôi hiểu điều này khủng khiếp đến mức nào và chúng tôi muốn đưa ra một tuyên bố đạo đức".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top