Tại sao người giàu lại ngại giúp đỡ họ hàng nghèo? Drama của CEO ngàn tỷ bị gia đình nhốt vào bệnh viện tâm thần sẽ giải đáp thắc mắc này

GauXanh46

New member
df240f29097af241670d.jpg


Câu hỏi này để Vương Mẫn – "Ông vua đồ da" ở Ôn Châu (Trung Quốc) trả lời nhé! Anh CEO này với khối tài sản 1,2 tỷ NDT (tầm 4,2 nghìn tỷ đồng ấy) đã từng bị chính bố mẹ và anh chị em ruột thịt bắt vào bệnh viện tâm thần để tranh tài sản đó

257e0dce18b4885a1811.jpg


Viễn Đông Bì Nghiệp từng là công ty sản xuất và bán đồ da lớn nhất Trung Quốc luôn á! Nhưng mà càng giàu thì drama càng nhiều, CEO Vương Mẫn đã phải xung đột tranh chấp tài sản với gia đình, thậm chí nhiều lần phải ra tòa kiện tụng luôn

Tháng 2/1966, Vương Mẫn sinh ra tại huyện Bình Dương, Ôn Châu (Chiết Giang, Trung Quốc). Học xong cấp hai là vào thực tập ở đài truyền hình địa phương rồi.

a00aeb2a5ba41a344b96.jpg


Đầu năm 1990, anh quyết định nghỉ việc lập công ty quảng cáo. Tuy công ty không to lắm nhưng mỗi năm kiếm được hơn 100.000-200.000 NDT (350-700 triệu VND) cũng ổn đấy chứ! Số tiền này đều do bố anh – ông Vương Đại Đồng quản lý hết.

Sau này, Vương Mẫn phát hiện con đường kinh doanh mới về chất liệu da, nên quyết định khởi nghiệp lần nữa luôn

Thế mà khi bàn với gia đình về chuyện rút vốn để mở kinh doanh thì bố lại không đồng ý. Vương Mẫn từ bỏ công ty quảng cáo, giao lại toàn bộ cho bố rồi cùng vợ chuyển đến Quảng Châu để lập nghiệp.

Lúc đó vợ anh làm trong ngành tín dụng nên có thể nhờ mối quan hệ mượn được khoản tiền lớn. Nhờ vậy mà Vương Mẫn sáng lập được công ty Viễn Đông Bì Nghiệp

Sau một năm cật lực, công ty dần ổn định. Vài năm sau thì phát triển như diều gặp gió luôn! Anh thu mua các xưởng sản xuất da ở quê nhà Ôn Châu, dần trở thành "Ông vua đồ da" nổi tiếng trong giới làm ăn.

Vương Mẫn là con thứ ba trong 5 anh chị em: Chị cả Vương Bình, anh ba Vương Vỹ, hai em trai là Vương Hoài và Vương Sở.

11e4fb1de96d1c8ec0aa.jpg


Sau khi sự nghiệp thành công, Vương Mẫn chủ yếu phụ trách nghiệp vụ ở Quảng Châu, còn toàn bộ bên Ôn Châu thì giao cho Vương Hoài và Vương Sở quản lý.

Năm 1998, gia đình họ Vương bắt đầu phân chia cổ phần. Trong đó, Vương Mẫn sở hữu 30%, chị cả và hai em trai mỗi người 20%, anh ba Vương Vỹ 10%, nhưng tạm thời đều do mẹ anh là bà Thái Ái Hoa nắm giữ.

Đến năm 2004, công ty Viễn Đông Bì Nghiệp phát triển đỉnh cao, có hơn 60 quốc gia trên thế giới tiêu thụ sản phẩm da của họ. Nhưng khi sự nghiệp quá lớn mạnh, mặt tối của xí nghiệp gia tộc truyền thống dần lộ diện rồi

Vương Mẫn nhiều năm tiếp xúc với các công ty xuất sắc trong ngoài nước, hiểu nhiều phương pháp quản lý hiện đại. Anh quyết định dời trụ sở về Quảng Châu, đồng thời tuyển những quản lý chuyên nghiệp để điều hành.

Nhưng gia đình anh không chịu để "người ngoài" quản lý công ty. Từ đó, bố mẹ và anh chị em Vương Mẫn bắt đầu bất mãn với hành động của anh.

Mâu thuẫn gia tộc ngày càng gay gắt và không thể giải quyết bằng thỏa hiệp thông thường. Đến năm 2006, một phó tổng giám đốc và hai giám đốc ưu tú mà Vương Mẫn mời về đã đơn phương từ chức

Cũng trong năm 2006, Vương Mẫn phát hiện các công ty con xuất hiện nhiều vấn đề tiêu cực liên quan tài chính. Sau khi xác minh, anh ngỡ ngàng phát hiện phần lớn cổ phần của mình ở Ôn Châu đã bị chuyển sang tên chị cả và hai em trai!

Sau khi cân nhắc kỹ, Vương Mẫn quyết định báo cảnh sát. Nhưng cuối cùng lại được giải quyết bằng phương pháp "anh em ngồi lại nói chuyện". Chị và hai em trai đã viết giải thích, thừa nhận Vương Mẫn là người sáng lập công ty và xin lỗi anh.

831e4d3412712162770e.jpg


Ngày 4/1/2007, 5 anh em họ Vương cùng ký "Hiệp nghị gia tộc cổ đông", một lần nữa xác định rõ số cổ phần của mỗi người.

Vương Mẫn nhấn mạnh anh là người sáng lập và có quyền nhất. Sau đó anh ký biên bản rút tố cáo ở Cục công an thành phố Ôn Châu và không truy cứu trách nhiệm chị cả và hai em trai nữa.

Nhưng ai ngờ, đến ngày 10/3/2007, Vương Mẫn BỊ CHÍNH BỐ MẸ RUỘT VÀ ANH CHỊ EM LÊN KẾ HOẠCH CƯỠNG CHẾ TỐNG VÀO BỆNH VIỆN TÂM THẦN địa phương Cuối cùng phải nhờ vợ, Vương Mẫn mới thoát khỏi bệnh viện tâm thần đó!

Chuyện này đã triệt để hủy hoại mối quan hệ giữa Vương Mẫn và gia đình. Bố mẹ anh cho rằng hành vi trên chỉ muốn tốt cho sức khỏe nên mới đưa anh vào bệnh viện tâm thần. Nhưng Vương Mẫn đương nhiên không chấp nhận rồi ‍♂️

Năm 2009, Vương Mẫn quyết định cắt tên mình ra khỏi hộ khẩu gia đình. Trong quá trình chuyển hộ khẩu, anh phát hiện thẻ căn cước thứ hai của mình đã được làm từ 3 năm trước!

Qua kiểm tra, Vương Mẫn phát hiện chính em trai Vương Hoài đã đại diện làm thay, ngay cả hình trên căn cước cũng đổi thành hình của Vương Hoài luôn á

42badb0c4367fb092fd6.jpg


Thời điểm này, Vương Mẫn vẫn chưa lấy lại đủ cổ phần, không chỉ mất tài sản bạc tỷ mà còn nhiều lần trở thành kẻ thù trên tòa với người thân.

Trước tình hình này, công ty Viễn Đông Bì Nghiệp sa sút trầm trọng. Gia đình họ Vương chỉ lo tranh chấp tài sản, không ai quan tâm đến sự nghiệp đang sụp đổ

Đã hơn 10 năm rồi, tranh chấp của họ Vương vẫn chưa kết thúc, nhưng sự nghiệp của họ đã bị thời đại chôn vùi từ lâu lắm rồi.

Mâu thuẫn của Vương Mẫn và người nhà ở chỗ: anh cho rằng công ty do một tay anh sáng lập, còn anh chị em chỉ là người giúp đỡ thôi. Ngược lại, bố mẹ và anh chị em lại cho rằng công ty là của cả gia đình, phải chia đều công bằng và càng không được cho người ngoài vào quản lý.

Từ drama "hào môn thế gia" này, chúng ta có thể hiểu vì sao một số người giàu lại không đồng ý giúp đỡ người thân

1. Hai cách giúp đỡ của người giàu với thân thuộc nghèo: Giới thiệu việc làm và cho tiền trực tiếp

Cho tiền trực tiếp thì đa số một đi không trở lại. Người giàu cho họ hàng nghèo mượn tiền là đã chuẩn bị tâm lý không đòi lại được rồi.

Có loại họ hàng tuy nghèo nhưng chí không nghèo. Giai đoạn đầu gặp khó khăn thì phải cúi đầu mượn tiền. Nhưng về sau, họ sẽ tìm mọi cách trả lại số tiền đã mượn ✨

Có họ hàng nghèo mà chí cũng nghèo luôn. Họ cảm thấy đã là gia đình thì cho vài ba đồng cũng không sao. Nói là mượn nhưng trong ý đã hiểu không cần trả cũng được. Hơn nữa, số tiền này cũng chẳng đáng là gì so với tài sản khổng lồ kia mà

Đối với loại họ hàng thứ hai, người giàu giúp thì họ không biết ơn mà còn coi là lẽ đương nhiên, thậm chí còn nảy sinh lòng ghen ghét thù hận.

Hơn nữa, giúp một người thì tiếp theo là hàng loạt người thân quen tìm đến nhờ giúp nữa!

Còn về cách giới thiệu công việc cũng tương tự vậy. Giúp được một người thì người khác cũng đến nhờ, không thì lại bị mang tiếng "xem thường, ích kỷ và không công bằng"

844286018c5df6b51123.jpg


2. Nhân sinh khó đoán. Đôi khi giúp người nhưng cũng tự hại chính mình

Con người chúng ta ít ai thỏa mãn với những gì đang có. Có được một thứ thì muốn có nhiều hơn nữa.

Cũng giống như người nhà của Vương Mẫn. Nếu không có Vương Mẫn thì họ sẽ không bao giờ biết sản nghiệp Viễn Đông Bì Nghiệp là gì, cũng không thể trải nghiệm cảm giác giàu có khi sở hữu khối tài sản kếch xù.

Sau khi Vương Mẫn tạo dựng được sự nghiệp, anh quay lại giúp đỡ gia đình, để anh chị em cùng tham gia phát triển, nhưng không ngờ chính người nhà đã cho anh một "cú vả" nhớ đời

Nếu ban đầu Vương Mẫn vạch rõ ranh giới giữa anh và gia đình thì sản nghiệp 1,2 tỷ NDT (4,2 nghìn tỷ VND) đã không bị sụp đổ rồi.

Nói chung, câu hỏi "vì sao nhiều người giàu không đồng ý giúp họ hàng nghèo?" là vấn đề nan giải thật. Giúp không được, không giúp cũng không xong ‍♂️

Chỉ biết là những người giàu nhất quyết không giúp họ hàng, có lẽ họ đã hiểu được những chuyện gì sẽ diễn ra rồi!

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top