Nếu bạn đã từng cày phim bom tấn Hollywood, chắc hẳn đã được "chiêm ngưỡng" màn hình xanh lục thần thánh này rồi đúng không? Kỹ thuật này giúp các nhà làm phim quay cảnh diễn viên đứng trước một tấm màn xanh lè xè, rồi sau đó "biến hóa" phông nền thành bất cứ thứ gì họ muốn bằng hiệu ứng đặc biệt. Ngầu phết nhỉ!
Thật ra màn hình xanh lục ban đầu lại có màu xanh lơ đấy! Larry Butler là người đầu tiên sử dụng nó vào năm 1940 trong phim "The Thief of Baghdad" – và bùm, ông ẵm luôn tượng vàng Oscar về hiệu ứng đặc biệt. Từ đó đến giờ, màn hình xanh lục càng ngày càng phổ biến và trở thành "chân ái" của ngành điện ảnh.
Vậy tại sao lại phải dùng màu xanh? Câu trả lời cực kỳ đơn giản luôn: vì con người không có màu xanh!
Đương nhiên là người ta vẫn mặc đồ xanh, đeo phụ kiện hay makeup màu xanh, nhưng những thứ đó có thể thay đổi được chứ da thì không thể nào đổi màu được (trừ khi bạn là Hulk ).
Bí mật về màu da người
Khi ánh sáng trắng chiếu vào bạn (từ mặt trời hoặc đèn chiếu), nó chứa toàn bộ quang phổ bước sóng. Và da người phản xạ lại những tỉ lệ tương tự của mỗi màu trong quang phổ đó. Nếu ta phản xạ một màu nhiều hơn các màu khác, hình ảnh của ta sẽ trở thành một màu bão hòa.
Chúng ta thường hay miêu tả màu da bằng các từ như "nâu", "hồng", "trắng", "đen" hay thậm chí là "vàng", nhưng nghe xong giờ mà choáng: từ góc nhìn khoa học màu sắc, thực ra tất cả chúng ta đều có màu da cam đấy!
Màu sắc hoạt động thế nào?
Màu sắc được xác định bởi cách chúng ta nhìn nhận chứ không phải yếu tố vật lý thuần túy đâu nhé. Con người có 3 loại tế bào nhận biết màu sắc trong võng mạc mắt, và chúng có độ nhạy màu khác nhau. Có thể hình dung chúng như các "cảm biến" đỏ, xanh lục và xanh lơ, mặc dù độ nhạy màu của chúng chồng chéo lên nhau.
Để mô tả một màu sắc, người ta dùng hệ HSV gồm:
• Hue (sắc thái màu): chính là những gì chúng ta gọi là "màu"
• Saturation (độ bão hòa): thể hiện độ thuần khiết. Bão hòa cao = màu sạch và rực rỡ. Bão hòa thấp = màu đục và xỉn
• Value (độ sáng): Độ sáng của một màu, nó sáng hay tối thế nào
Da người thay đổi về độ sáng nhưng sắc độ và độ bão hòa hầu như không đổi, và đó là vì các yếu tố sinh lý học. Về cơ bản, lớp da bên ngoài (biểu bì) hoạt động như một bộ lọc màu trung tính phủ lên lớp chân bì bên trong, vốn chủ yếu là màu đỏ do màu của máu chạy trong cơ thể.
Camera hoạt động giống mắt người
Hầu hết các camera đều hoạt động gần như mắt chúng ta, với một mạng lưới các cảm biến – hay pixel (điểm ảnh) – để phát hiện màu đỏ, xanh lục hay xanh lơ.
Nhưng trong khi con người nhìn nhận sự vật có độ sáng và màu nhất định, hầu hết các thiết bị ghi hình điện tử đều biến những dữ liệu này thành thông tin độ sáng và màu sắc riêng biệt, được gọi là độ chói (luma) và sắc độ (chroma).
Độ chói về cơ bản chính là độ sáng, còn sắc độ chính là vị trí trong chu kỳ màu sắc H/S (tức Hue/Saturation).
Bóc phốt cách màn hình xanh hoạt động
Người ta còn gọi màn hình xanh là Chroma Key. Thiết bị sản xuất video sẽ xem xét các dữ liệu sắc độ.
Những điểm ảnh nào thuộc chu kỳ H/S tập trung vào sắc thái xanh lục, được coi là màn hình xanh. Một bảng chuyển mạch video sẽ thay thế chúng bằng các điểm ảnh từ kênh video nền – ví dụ như tấm bản đồ dự báo thời tiết chẳng hạn.
Những điểm ảnh thuộc các sắc thái khác – như cam (màu da), đỏ, vàng, đỏ thẫm và xanh lơ – từ camera được phép đi qua bình thường.
Kết quả là người dẫn chương trình dự báo thời tiết sẽ xuất hiện ngay trước tấm bản đồ một cách "vi diệu". Nhưng nếu người đó lỡ mặc đồ màu xanh thì ối dồi ôi, phần nền sẽ nổi lên và hiện xuyên qua khu vực đó, người đó sẽ trông trong suốt như ma vậy!
Vậy màn hình xanh lơ thì sao?
Màn hình xanh lơ cũng hoạt động tương tự thôi. Vì 2 màu xanh này đều cách khá xa màu cam-đỏ trên chu kỳ sắc thái màu, nên chúng đều phù hợp để áp dụng kỹ thuật này.
Các phương pháp làm phim điện ảnh thường ưa dùng màn hình xanh lơ hơn, vì tính phổ biến của phim nhạy xanh lơ. Trong khi đó màn hình xanh lục lại thích hợp hơn cho video vì có nhiều điểm ảnh nhạy xanh lục hơn (so với đỏ hoặc xanh lơ) ở các thiết kế camera phổ biến.
Nguồn: soha.vn