Tại sao lại cứ là người Anh thế này?

HeoLuoiNgoan

New member
ca3af15e5104178f7d12.jpg


Đêm qua hẳn là CĐV Tam Sư phải thốt lên "Why always us?" với cảm giác đau đớn vô cùng, khi một lần nữa ĐT Anh lại rơi vào bi kịch thất bại quen thuộc rồi

Dù cú đúp của Suarez vẫn chưa chính thức "kết liễu" ĐT Anh (vì các chàng trai của HLV Hodgson vẫn còn cơ hội nếu Italy vượt qua Costa Rica), nhưng thực sự số phận của họ đã mong manh lắm rồi. Viễn cảnh đội bóng của nữ hoàng lại gây thất vọng giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết

Câu hỏi đặt ra là: tại sao bóng ma thất bại cứ đeo bám người Anh mãi không buông, từ sau World Cup 1966 đến giờ vậy? Trong khi suốt gần 2 thập kỷ trở lại đây, với sự phát triển của Premier League, về lý thuyết thì ĐT Anh luôn sở hữu đội hình chất lượng và đầy sao mà?

Thật ra, tại Brazil 2014 này cũng vậy. Dù không còn hùng hậu như trước, nhưng HLV Hodgson vẫn có trong tay không ít hảo thủ từng đăng quang Champions League (giải đấu cấp CLB khắc nghiệt nhất thế giới đó nha) như Gary Cahill, Lampard, Gerrard hay Rooney. Vấn đề là từ CLB đến ĐTQG với người Anh có vẻ là quãng đường... quá dài

5899bb2f7da4d34ef025.jpg


Cuối cùng họ vẫn cứ là những kẻ chiến bại không hơn không kém. Hẳn nhiều CĐV của ĐT Anh bị ám ảnh bởi sự khác biệt này lắm. Vấn đề nằm ở chỗ: các CLB Anh tuy mạnh, nhưng nó không thực sự là "của người Anh". Hầu hết các đội bóng mạnh đều được gây dựng bởi túi tiền của những ông chủ nước ngoài - những người dĩ nhiên chẳng mấy quan tâm đến bóng đá Anh phát triển thế nào. Còn các cầu thủ người Anh thì chỉ mạnh khi được hỗ trợ bởi những ngôi sao nước ngoài thôi.

Ngược lại, khi tụ lại với nhau, họ chỉ là một tập thể yếu đuối về bản lĩnh. Nhất là khi phải sống dưới áp lực cực lớn từ cỗ máy truyền thông lá cải khổng lồ ở quê nhà, cùng với sự kỳ vọng quá đà của đám fan có tư tưởng... hơi ảo tưởng và phi thực tế

Trong quá khứ, người Anh từng vỗ ngực tự hào họ là nơi khai sinh ra môn thể thao Vua, nên đội tuyển của họ dĩ nhiên là mạnh nhất thế giới rồi. Vì vậy, ĐT Anh từng từ chối không thèm tham dự 3 VCK World Cup đầu tiên luôn, với tư tưởng "không cần phải tranh Cúp với mấy đứa yếu hơn"

Chuyện khôi hài tiếp tục diễn ra ở World Cup 1950 – giải đấu đầu tiên mà người Anh góp mặt. Khi ấy, phương tiện thông tin liên lạc chưa phát triển như bây giờ, World Cup cũng chưa xuất hiện trên truyền hình. Ở trận đấu giữa ĐT Anh và Mỹ, Anh đã thua 0-1. Khi thông tin này xuất hiện trên báo, rất nhiều người cho rằng đây là lỗi in ấn, chắc tỉ số thật phải là 10-1 nghiêng về ĐT Anh (in thiếu số 1). Lý do là cho đến tận lúc đó người Anh vẫn nghĩ đội tuyển của mình cực mạnh, vô địch luôn và không thể thua một đối thủ như Mỹ

6244b0ff6f56f5ce1950.jpg


Sau hơn nửa thế kỷ, có vẻ người Anh vẫn chưa thể thay đổi cái nhìn viển vông ấy. Theo một thống kê mới đây thì có tới 50% người Anh quan tâm tới việc ĐT nhà vô địch World Cup hơn là chuyện Scotland muốn tách ra khỏi Vương quốc Anh. Rõ ràng chỉ có những người ảo tưởng mới dám mơ mộng về giấc mơ Cúp vàng với lực lượng hạn chế, đang trong quá trình chuyển giao như ĐT Anh hiện nay

Chính thứ sức ép không đáng có ấy đã khiến các cầu thủ Anh vốn chẳng mạnh mẽ gì về tâm lý càng trở nên run rẩy, yếu bóng vía hơn. Chẳng phải vô cớ mà Rooney phải đợi đến kỳ World Cup thứ 3, sau đúng 10 trận đấu mới vừa có được bàn thắng đầu tiên ở sân chơi này. Cũng chẳng phải tự nhiên mà trung vệ Jagielka (Everton) sau khi để Suarez ghi bàn trong cả 2 lượt trận ở Premier League, lại tiếp tục bất lực trong việc bắt chết tiền đạo này. Rồi nữa, Gerrard lại một lần nữa là tội đồ khi anh để mất bóng, rồi đánh đầu "kiến tạo" ở cả 2 tình huống mà Suarez ghi bàn. Nó cũng giống như cú sảy chân thế kỷ của anh trong trận đấu với Chelsea ở giải Ngoại hạng, khiến Liverpool đánh mất cơ hội vô địch lần đầu tiên từ năm 1990

Nói tóm lại, khi mà các cầu thủ còn chưa thể chiến thắng được bản thân, nhưng lại còn phải chống chọi với áp lực búa rùa bủa vây từ mọi phía, thì cũng dễ hiểu tại sao ĐT Anh luôn là kẻ thất trận đáng thương. Ở khía cạnh nào đó, Tam Sư thực sự luôn rơi vào bi kịch do chính người Anh tạo ra. Chẳng hiểu có bao giờ tiền đạo lừng danh một thời của ĐT Anh, Gary Lineker muốn sửa câu nói nổi tiếng của mình: "Bóng đá là trò chơi của 22 người với 1 quả bóng nhưng cuối cùng người chiến thắng luôn là người Đức" thành "Bóng đá là trò chơi của 22 người với 1 quả bóng nhưng cuối cùng người chiến bại luôn là người Anh" không nhỉ?





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top