NgocSaigon9956
New member
Người ta hay nói trẻ con như tờ giấy trắng, "biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan" là đủ rồi. Nhưng giờ các bé còn phải thêm một kỹ năng nữa - biết tự bảo vệ bản thân. Cuộc đời nào lại bắt con trẻ phải học nhiều thế này chứ...
## 01
Tối hôm đó, sau bữa cơm vội vã, mẹ con mình lại đưa nhau đến lớp đàn. Trong đầu mình cứ nghĩ mãi phải tìm lúc nào đó nói lại với con về chuyện an toàn, khi mới có thêm một bé 5 tuổi ra đi thương tâm vì... "gã hàng xóm thân như người nhà". Mình phải dạy con một bài học nghe sao mà "phản giáo dục" đến thế: "không có ai là thân thiết ở ngoài kia cả"...
"Con ơi, con nhớ kỹ nhé - ngoài bố mẹ ra thì không ai đáng tin 100% cả. Con có thể yêu quý họ lắm, nhưng không chắc họ đã là người tốt đâu. Có những vùng cấm mà con TUYỆT ĐỐI không được để ai đụng vào. Kể cả chú hàng xóm, ông nhà đối diện, anh con bạn mẹ... mình không thể biết ai là người xấu. Nếu có gì lạ lạ con phải làm thế này và nhớ báo mẹ ngay nhé...", mình nói với cô con gái 6 tuổi như vậy.
Mình còn nhắc lại với con về quy tắc 5 ngón tay và 4 vòng tròn để tránh bị xâm hại. Thật sự mình cũng không biết dạy như thế có đúng không, khi mà những người chú hàng xóm, ông nhà đối diện trông có vẻ hiền lành thế kia. Nhưng mình vẫn phải dạy con cách đề phòng.
Sợ lắm! Sợ tất cả những gì mình dạy con về cách giữ an toàn, cách thoát thân, cách sống sót sẽ trở nên vô nghĩa nếu kẻ thủ ác cố tình dùng sức mạnh để xâm hại, cố tình chặn đường sống của con vì một cơn thú tính bùng lên... Lúc đó thì mọi bài học phòng vệ chắc cũng chỉ là... vô ích thôi.
Làm sao biết được đó là viên kẹo ngọt ngào của tình thân hay viên kẹo độc của cạm bẫy? Chính mình còn không biết, làm sao con mình biết được...
Bé gái 5 tuổi ở Bà Rịa - Vũng Tàu đã được tìm thấy ở bãi đất trống rồi. Có thể mọi bài học lúc cảnh giác đều rất rõ, nhưng đôi khi ở một thời điểm nào đó nó lại bị... xóa mờ đi. Người lớn chúng mình còn có thể quên, huống chi là một đứa trẻ.
Có khi chỉ cần một câu nói đơn giản kiểu: "Mẹ con bảo chú đưa con tới chỗ mẹ vì mẹ đang bận chút việc nên chưa đón con được ngay" từ ông bác vẫn hay sang chơi với bố - một câu như thế đủ khiến cái đầu non nớt, trong sáng của con ở thời điểm đó quên hết mọi bài học về sự cảnh giác, về thế giới ngoài kia nguy hiểm ra sao rồi.
Và rồi cuối cùng chỉ còn lại tiếng gào khóc đau đớn của người mẹ: "Em đau lắm, em là người đầu tiên phát hiện con bé, quần thì không có, em gọi mãi mà nó chẳng chịu dậy, giờ nó đi thật rồi"...
## 02
Người ta hay nói trẻ con như tờ giấy trắng, "biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan". Nhưng giờ các bé còn phải thêm một thứ "biết" nữa - biết tự bảo vệ bản thân. Cuộc đời nào lại cho phép chỉ dạy con học nhạc, học múa, học lịch sử, văn chương... rồi thôi chứ? Mỗi bố mẹ giờ bắt buộc phải làm thầy, dạy con môn học về phòng tránh xâm hại và cách thoát thân khi gặp kẻ xấu.
Con hỏi ngơ ngác: "Mẹ ơi, chú S. là người tốt mà, sao lại có thể làm thế với trẻ con được? Chú cũng hay cho con kẹo lắm...". Kẹo á? Biết bao nhiêu viên kẹo đã lôi kéo những đứa trẻ đến chỗ hiểm nguy rồi? Làm sao mình biết, con mình biết được đó là viên kẹo ngọt ngào của tình thân hay viên kẹo của cạm bẫy? Chính mình còn không phân biệt được, làm sao con mình biết...
"Con không nên nhận kẹo từ ai cả, kể cả chú S. vì rất có thể...", mình chưa dám nói tiếp câu sau, chưa biết diễn đạt thế nào cho con hiểu về thế giới ngoài kia nguy hiểm ra sao. Về một bé 5 tuổi bỗng dưng được tìm thấy ở gò cát, không còn hơi thở, không còn nói cười... vì một ông hàng xóm, chơi thân với gia đình mình, ngày nào cũng sang nhà...
Khi dư luận vẫn đang phẫn nộ, vẫn đang đau thương với bé 5 tuổi ở Bà Rịa - Vũng Tàu vô tội, ngây thơ ra đi theo cách đau lòng vì "ông hàng xóm thân thiết" và cơn thú tính đoạt mạng một đứa trẻ, thì lại thêm một vụ bé gái 2 tuổi khác ở Bình Thuận bị hiếp dâm. Thương bé, thương bố mẹ đứa trẻ, tất cả các bà mẹ đều lo lắng cho sự an toàn của con em mình...
Người ta nói trẻ con như tờ giấy trắng, "biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan", nhưng giờ các bé còn phải thêm một thứ "biết" - biết bảo vệ an toàn cho bản thân nữa...
Con đi học chữ đã kêu bàn tay quá mỏi, mẹ vẫn vội vã những giờ tan ca để đưa con đi học bơi, học đàn, học múa... vì muốn con biết nhiều hơn, hạnh phúc hơn, tìm được đam mê của mình. Dù mệt, dù có những ngày đi làm áp lực đến mức chỉ muốn... nghỉ hưu luôn , thì mọi lần đưa con đi học, học cùng con vẫn luôn có niềm vui len lỏi trong đó.
Nhưng lúc phải làm cô giáo dạy con về cuộc sống ngoài kia đáng sợ thế nào, về việc người tốt và kẻ xấu nhìn bề ngoài giống hệt nhau, rằng con phải dùng não để phân tích, phải nghi ngờ để cảnh giác, phải ngờ vực cả lòng tốt, phải đề phòng từ người lạ đến người quen... thì mình tự hỏi mình đang nhồi vào đầu con cái gì thế này?
Nhưng rõ ràng sự an toàn là quan trọng, mạng sống là chuyện sống còn mà...
## 03
Con của cô bạn hàng xóm đang chơi ngoài hành lang, bé mũm mĩm, cute đến mức lúc nói chuyện mình muốn ôm lấy bé luôn. Thế mà bé đẩy mình ra và nói: "Mẹ con bảo không được cho ai động vào người đâu". Mình biết bé yêu quý mình lắm vì lúc nào cũng chạy theo để tám chuyện, rủ mình chơi những trò trẻ con. Nhưng bé vẫn cảnh giác.
Đứa trẻ đã nhớ và làm rất tốt bài học mẹ nó dạy. Còn mình thì vô tình thành một người lớn mất lịch sự chỉ vì... yêu quý một đứa trẻ. Chúng ta - những người lớn - giờ cũng buộc phải nghi ngờ và cảnh giác về nhau. Từ lúc nào cái ôm cũng trở thành chuyện không bình thường. Từ lúc nào những đứa trẻ vô lo, vô tư ngày nào giờ phải "khắc dấu" vào não về những "vết nhơ" của người lớn xấu xí.
Trong một lần tám chuyện sau đó với mẹ cô bé, bạn hàng xóm nói: "Đúng là mình dặn con thế vì mình nghe kể lại chuyện thằng bé hàng xóm bằng tuổi Mun đòi tụt quần cho bé xem. Sau đó mình dạy con rằng không ai là an toàn 100% cả". Một đứa trẻ tò mò hoặc đã... "nhuốm màu xấu xí" của người lớn rồi
Vẫn biết cuộc sống là thế, tốt xấu luôn song hành. Nhưng mình đang sống trong thời bình, nơi mọi người tin rằng chúng ta có thể có tất cả những gì muốn. Đến cả việc con người bay được như chim trời, hai đầu trái đất vẫn nghe được hơi thở nhau, nhìn tận sâu vào mắt nhau... Nhưng thứ mình thấy lại thiếu nhất là niềm tin và sự an toàn.
Từ lúc nào những đứa trẻ vô lo, vô tư ngày nào giờ phải "khắc dấu" vào não về những "vết nhơ" của người lớn xấu xí...
Mình muốn con mình được sống và học hành vô tư. Mình muốn dạy con về lòng tốt vẫn luôn đầy ắp xung quanh. Mình muốn nói với con rằng thế giới này nơi nào cũng có thể là nhà. Mình muốn con được vô tư mà sống, muốn trí óc non nớt và sự vô tư ấy không bị "nhuốm màu". Mình muốn con có thời gian để vui đùa. Mình muốn không phải trả lời những câu hỏi "tại sao" khó giải thích...
Nhưng rõ ràng là điều không thể rồi. Khi những kẻ thủ ác cũng từng là ông, là cha, là chú... nhưng sẵn sàng bóp cổ đến chết một đứa trẻ đáng tuổi con, tuổi cháu mình vì sự thú tính trỗi dậy, vì những "nếp nhăn bệnh hoạn" trong trí óc của kẻ đê tiện.
Phải chăng chúng ta phải học cách "sống chung với lũ", khi vẫn còn những kẻ đồi bại có thể lạ, có thể quen? Chúng đang "mặc bộ quần áo" người quen, người thân mà mắt thường chúng ta không thể nhìn thấy được.
Nguồn: soha.vn