Tại sao chúng ta lại dễ "nổi điên" với bố mẹ hơn người ngoài?

CaoMimi9249

New member
Thế giới bên ngoài đã đủ mệt rồi, về nhà xin đừng mang theo những cảm xúc tiêu cực nữa.

Trong "Những Tâm Hồn Cao Thượng" có một đoạn kể về lũ trẻ ngày đầu đi học: "Mấy trò em mới đến trường là lần thứ nhất, không chịu vào lớp, giật lùi như những con ngựa bất kham; người ta phải dùng sức lôi vào. Có em đã ngồi vào ghế rồi lại trốn ra, có em thấy cha mẹ thì tru lên khóc".

Hồi bé, ai cũng dính chặt lấy ba mẹ. Cách nói chuyện lúc đó mềm mại, thân thiết, thậm chí giận dỗi cũng chỉ là kiểu làm nũng chill chill thôi. Nhưng lớn lên, thái độ của nhiều người lại thay đổi 180 độ. Không ít người trở nên thiếu kiên nhẫn, chỉ cần mở miệng nói với bố mẹ là giọng đã nặng nề, gai góc luôn rồi.

Chiều ngược lại thì sao? Ba mẹ cũng không mấy hài lòng với những sắp xếp của con cái đâu nhé. Con cái tốt bụng đưa ba mẹ đến những quán ăn "xịn sò", nhưng ba mẹ lại chê không hợp khẩu vị, bảo con tốn tiền vô ích. Những va chạm nhỏ kiểu này cứ tích tụ dần, khiến sự cáu kỉnh trong mối quan hệ càng ngày càng lớn hơn, để rồi việc chung sống trở thành một bi kịch âm thầm không ai muốn nói ra

Tại sao lại thế này nhỉ?

Nhìn ngoài, nhiều người cho rằng lỗi thuộc về ba mẹ. Nhưng thực ra, phần lớn nguyên nhân lại đến từ chính đứa con, khi áp lực cuộc sống đã khiến họ thay đổi, không còn là đứa trẻ hồn nhiên ngày xưa nữa.

Nguyên nhân chính nằm ở một điều: con cái mang những cảm xúc tiêu cực từ ngoài xã hội về nhà.

df4ea5e96d6e931521a5.png


Ai ra ngoài đời cũng phải "nhịn" thôi

Ra ngoài xã hội, chẳng ai được như ý mọi chuyện, ai cũng có lúc phải nhẫn nhịn.

Có câu nói đúng lắm: "Cha mẹ sẽ chiều bạn, nhưng xã hội thì không".

Khi trưởng thành, chúng ta bắt đầu bị xã hội "dạy dỗ" một cách khắc nghiệt. Đi làm phải nhìn sắc mặt sếp đồng nghiệp, bàn chuyện hợp tác phải dựa vào mối quan hệ, ngay cả một bữa tiệc cũng phải xét vai vế chỗ ngồi. Phần lớn chúng ta đều không phải là main character

Áp lực còn đến từ những tháng ngày làm việc vất vả nhưng kết quả không như mong đợi. Để giữ được việc, nhiều người buộc phải nhận sai, cúi đầu trước sếp. Ngay cả khi đã có vị trí, làm quản lý hay có thu nhập cao, áp lực vẫn không giảm đâu. Đằng sau vẻ ngoài "ổn" là những nỗi mệt mỏi mà không phải ai cũng hiểu.

Người làm chủ cũng không khá hơn. Khi công việc thuận lợi thì lo tương lai bấp bênh, khi khách ít thì lo ế ẩm, khi khách đông lại sợ không xoay xở kịp, chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể làm phật ý người khác.

Ra ngoài đời, ai cũng có cảm xúc. Nhưng không phải cảm xúc nào cũng tự tiêu hóa được, nên rất dễ mang chúng về nhà.

Kỳ vọng và thực tế: khoảng cách đau lòng

Nhiều người từng hy vọng ba mẹ có thể giúp mình một tay, hoặc ít nhất là trở thành chỗ dựa tinh thần. Nhưng đến khi trưởng thành, họ mới nhận ra ba mẹ cũng bất lực, thậm chí trông có vẻ "ích kỷ".

Từ nhỏ đến lớn, chúng ta được ba mẹ yêu thương, tìm mọi cách giúp đỡ, nên luôn tưởng rằng ba mẹ là người "all-in-one", làm được mọi thứ. Nhưng khi bạn đến một độ tuổi nhất định, ba mẹ cũng già đi, dần bị xã hội bỏ lại phía sau rồi.

Bạn mang cảm xúc về nhà, mong được nương tựa, mong được thấu hiểu. Nhưng những gì ba mẹ nói lại không phải điều bạn muốn nghe.

Ví dụ một người mở tiệm quần áo than phiền: "Khách mặc đồ ba ngày rồi còn đòi trả!"

Mẹ lại nói: "Giặt lại chắc vẫn bán được mà".

Sự khác biệt về thời đại và trải nghiệm khiến ba mẹ không hiểu được những tiêu chuẩn mới, còn con cái thì cảm thấy mình không được thấu hiểu. Chỉ một câu nói như vậy cũng đủ khiến cảm xúc dồn nén bấy lâu bùng lên như núi lửa

2c7d974849ea898b8aec.png


Có lúc ba mẹ nghe con than vãn xong, chỉ im lặng hoặc tỏ ra lúng túng. Con cái cần sự nâng đỡ, nhưng ba mẹ lại không biết phải giúp thế nào. Khi ba mẹ nói chuyện dè dặt hơn, hoặc tỏ ra thờ ơ trước cảm xúc của con, điều đó cho thấy họ đã thật sự già rồi, tự lo cho bản thân cũng đã là một gánh nặng.

Sự bất lực của ba mẹ và nhu cầu được thấu hiểu của con cái tạo thành mâu thuẫn lớn. Và thế là, chỉ cần bắt đầu một cuộc trò chuyện, sự cáu gắt đã xuất hiện luôn.

Để cảm xúc lại ngoài cửa - skill cao nhất của người trưởng thành

Muốn nói chuyện tử tế với ba mẹ, người trưởng thành cần giữ được sự bình thản trong nội tâm.

Từng có một anh tài xế taxi kể rằng, mỗi ngày anh lái xe hơn mười tiếng, đối mặt với đủ loại áp lực và cảm xúc từ hành khách. Trước khi về nhà, anh luôn đứng dưới tầng một một lúc để điều chỉnh lại tâm trạng. Chỉ khi cảm xúc đã lắng xuống, anh mới bước vào nhà, ăn uống nhẹ nhàng rồi nghỉ ngơi.

Nhà tâm lý học Karen Horney từng nói: "Chỉ cần còn sống, con người đều có thể thay đổi, thậm chí thay đổi hoàn toàn. Không chỉ trẻ con mới có khả năng uốn nắn".

Hãy để ba mẹ được là ba mẹ, và để bản thân được là chính mình. Hai con đường song song, không nhất thiết việc gì cũng phải bàn bạc hay sắp đặt thay cho nhau. Nhìn thẳng vào thực tế là ba mẹ đã già và bị xã hội bỏ lại phía sau. Khi không đặt quá nhiều kỳ vọng, con cái cũng sẽ bớt thất vọng ✨

Gia đình nào cũng có xung đột. Điều quan trọng không phải là tránh né mâu thuẫn, mà là không giữ chúng quá lâu trong lòng. Thế giới bên ngoài đã đủ mệt mỏi rồi, khi trở về nhà, nếu có thể, hãy để mọi cảm xúc tiêu cực dừng lại ngoài cánh cửa nhé

fae4d1fa9f09ed6c4d9a.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top