CocLovely9335
New member
Sau trận thua Thái Lan tại vòng loại World Cup 2018, hội HLV trong nước ồ ạt lên tiếng "diss" HLV Toshiya Miura về phương pháp huấn luyện. Nhưng mà plot twist là không ai trong số đó dám đứng lên nhận "gánh nặng" dẫn dắt ĐTVN luôn các bạn ơi
Đủ thứ áp lực không chịu nổi
Gần đây, nhiều ý kiến cho rằng đã đến lúc ĐTVN nên để HLV nội "cầm trịch" thay vì cứ mãi thuê thầy ngoại. Người quyết liệt nhất phải kể đến bầu Đức nè!
Vị Phó Chủ tịch VFF còn thẳng thắn "chỉ định" HLV Hữu Thắng và HLV Lê Huỳnh Đức ngồi vào ghế thuyền trưởng ĐTVN luôn.
Thế nhưng đáp lại chỉ là những động thái hết sức dè dặt của hai nhà cầm quân này. Nếu như HLV Lê Huỳnh Đức chưa đưa ra ý kiến thì HLV Hữu Thắng cho rằng việc dẫn dắt ĐTQG không phải chuyện "nói cho sướng miệng" đâu nhé
Thực tế thì việc các HLV nội "ngại" ghế tuyển chẳng còn là chuyện hiếm với bóng đá Việt Nam nữa rồi.
Nhiều năm trở lại đây, mỗi lần nhắc đến việc dẫn dắt ĐTQG, các HLV trong nước đều... "chối bay chối biến". Vậy lý do gì khiến tình trạng này xảy ra?
Thứ nhất, bóng đá Việt Nam coi trọng thành tích hơn phát triển bền vững. Vì thế áp lực trên vai các HLV trưởng ĐTVN luôn "nặng như chì" vậy.
Thầy ngoại áp lực một thì thầy nội áp lực gấp đôi bởi khi đội tuyển chơi không ổn, ngay lập tức dư luận và cả lãnh đạo VFF đưa ra sự so sánh với các HLV nước ngoài. Đó là chưa kể các HLV nội không được trao full quyền như thầy ngoại nha
Thứ hai, tư tưởng cục bộ, "quân anh quân tôi" khiến các HLV nội rất khó khăn trong việc tuyển quân. Lấy người ở đội bóng này liền bị đội bóng kia "ném đá" là thiên vị.
Như thời HLV Phan Thanh Hùng, ông bị chỉ trích quá ưu ái quân Hà Nội T&T bất chấp việc đội bóng Thủ đô sở hữu nhiều cầu thủ chất lượng, xứng đáng khoác áo tuyển mà.
Thứ ba, theo bình luận viên Đình Khải, các HLV nội hiểu rõ nền bóng đá Việt Nam nên không dám "all in"
"Mặt bằng cầu thủ của chúng ta chỉ có vậy thôi. Tuyển chọn mãi vẫn chẳng ra được một đội tuyển chất lượng. Những ông thầy ngoại có thể không hiểu nhưng các HLV nội thì hiểu rất rõ.
Họ biết rằng không thể dẫn dắt những cầu thủ "làng nhàng" giành thành tích cao nên tốt nhất là từ chối luôn cho lành".
Vậy giải pháp ở đâu?
Kể từ năm 1991 tới nay, đã có tổng cộng 11 nhà cầm quân nội ngồi vào chiếc ghế HLV ĐTVN (tính cả tạm quyền). Nhưng mà đa phần trong số đó đều chỉ "cầm quyền" một thời gian ngắn trước khi từ chức.
Cá biệt còn có HLV chưa chỉ đạo được trận nào như HLV Vũ Văn Tư (1991) bởi các tuyển thủ đồng loạt bỏ về khi thấy điều kiện ăn ở, sinh hoạt tại Trung tâm Huấn luyện Quốc gia Nhổn quá khó khăn
Đây là thực trạng cực kỳ đáng buồn bởi rất nhiều quốc gia có nền bóng đá phát triển đều ưu tiên sử dụng HLV trong nước.
Chẳng nói đâu xa, ngay Thái Lan cũng đang rất thành công khi trao "thượng phương bảo kiếm" cho HLV Kiatisuk đó nha!
Việt Nam cũng có những HLV tuổi trẻ tài cao, từng thành công trên cương vị cầu thủ rồi cương vị huấn luyện như Hữu Thắng, Huỳnh Đức hay Văn Sĩ. Vấn đề là cách làm của VFF chưa thể thuyết phục được các HLV nội thôi
Nhà báo Nguyễn Nguyên cho rằng, muốn những HLV nội mạnh dạn đứng lên nhận trọng trách, VFF cần phải thay đổi cả cách nghĩ lẫn cách làm.
"VFF cần thay đổi cách nhìn với HLV nội. Phải làm sao để các HLV cảm thấy được tôn trọng, được tin tưởng và cảm thấy lên tuyển giống như có một ngôi nhà mới để yên tâm làm việc chứ không phải tạm bợ vài bữa rồi lại thay.
HLV họ đã bỏ CLB để lên dẫn dắt đội tuyển nhưng động cái là các ông sa thải, chẳng phải họ thành ra thất nghiệp sao
Thế nên HLV Phan Thanh Hùng chỉ đồng ý nhận lời dẫn dắt ĐTVN khi VFF chấp nhận ông kiêm nhiệm dẫn dắt cả Hà Nội T&T luôn.
Thêm nữa, khi đã trao quyền cho HLV nội thì VFF cần tạo điều kiện tốt nhất để họ làm việc từ con người tới cơ sở vật chất.
Tôi nói ví dụ như HLV Hoàng Anh Tuấn đang dẫn dắt U19 Việt Nam, tất cả kế hoạch tập huấn của ông Tuấn, ngay cả chuyến đi Nha Trang đều bị "chặn" hết.
Nguồn: soha.vn