CuaMai6275
New member
Đừng vội nghĩ rằng Song Lang là phim cải lương khó nhằn khó xem nhé! Nó chỉ đơn giản là câu chuyện đời thường, có thiện nhưng cũng đầy bi kịch của một anh giang hồ mà nếu bạn ngồi xuống xem, chắc chắn sẽ ngồi đến hết luôn á
2018 thật sự là năm bùng nổ của điện ảnh Việt khi những tác phẩm chất lượng ra đời khá đều đặn. Nếu như Chàng Vợ Của Em là cú comeback ngoạn mục của Charlie Nguyễn và Thái Hoà thì Song Lang - tác phẩm đầu tay của đạo diễn Leon Lê - lại là một màu sắc cực kỳ khác biệt của phim Việt không chỉ trong tháng đó, mà còn trong suốt chiều dài lịch sử nữa.
Nói vậy không có nghĩa Song Lang có câu chuyện hay đề tài mới lạ, gây sốc gì đâu. Ngược lại, câu chuyện của Song Lang rất bình thường, đơn giản nhưng cách kể chuyện và xây dựng lại cực kỳ khác biệt ở mặt bằng chung của điện ảnh nhà mình. Từng khung hình, từng góc máy, từng đoạn thoại đều được tính toán cực kỳ kỹ lưỡng để tạo nên những cú thúc đẩy và va đập cảm xúc, chứ không phải theo cấu trúc ba hồi thông thường.
Từ suất chiếu đầu tiên dành cho báo chí đến giờ, Song Lang nhận được vô số lời khen có cánh từ giới chuyên môn và những người trong nghề. Hầu như mọi người đều công nhận Song Lang là phim có chất lượng nghệ thuật đỉnh cao, thậm chí có người không ngại ca ngợi Song Lang là phim Việt Nam hay nhất họ từng xem luôn ý Tất nhiên với những bộ phim chiều chuộng cảm xúc thì đánh giá cũng sẽ khá cảm tính. Nếu bị trật khỏi đường ray của câu chuyện, bạn sẽ chả cảm được gì ở Song Lang, có thể còn thấy mệt mỏi nữa. Nhưng nếu đã bước vào trong đó, chắc chắn bạn sẽ trải qua hết tất cả những cảm giác mà nhân vật đeo mang.
Vậy còn khán giả đại chúng thì sao? Hẳn là bạn đang đặt câu hỏi nếu cứ dùng những đánh giá nghệ thuật để bao biện cho sự không ăn khách của phim thì đã quá nhàm rồi. Nhưng có thể khẳng định Song Lang không hẳn là một phim nghệ thuật quá kén khách đâu nhé! Cũng đừng vội cho rằng phim lấy đề tài cải lương thì làm sao tiếp cận được đám đông. Thực chất Song Lang không hề to tát như vậy. Bộ phim không khua chiêng đánh trống kêu gọi bạn hãy bảo vệ bộ môn nghệ thuật dân tộc đang mai một là cải lương đâu. Nó chỉ đơn giản là một câu chuyện đời, có hướng thiện nhưng cũng đầy bạc bẽo của một anh giang hồ mà nếu bạn ngồi xuống xem, chắc chắn sẽ ngồi đến cuối cùng.
Câu chuyện lấy bối cảnh những năm 1980, sau khi đất nước giải phóng, ở Sài Gòn. Dũng "Thiên lôi" (Liên Bỉnh Phát) nổi tiếng là một tay đòi nợ thuê lầm lì, ít nói. Anh chuyên đi thu tiền nợ ở khắp hang cùng ngõ hẻm, từ tiệm cho thuê băng video đến hàng thịt trong chợ. Một ngày nọ, khi phải đến thu tiền của một đoàn hát cải lương, Dũng đã gặp Linh Phụng (Isaac) - một nghệ sĩ cải lương đầy kiêu hãnh và trong sáng.
Cuộc gặp gỡ đã khiến Dũng phải đối mặt với những góc khuất mà anh luôn muốn quên đi, cũng như lựa chọn trước những quyết định thay đổi đang chờ đợi ở phía trước. Thế nhưng trong cái giai đoạn hỗn loạn và bất ổn ấy, con người khó có thể kiên định đi giữa cuộc đời. Đôi lúc, bạn sẽ phải trả giá thật đắt vì đã quay lưng với những gì bạn chọn, bao gồm cả cái ác
Bộ phim sử dụng khung hình 3:2 - chuyên dùng cho ảnh chụp thay vì khung 16:9 như hiện tại hay 4:3 trước đây, tạo ấn tượng rất riêng biệt ngay từ những cảnh mở màn. Màu phim được chỉnh cực kỳ kỹ lưỡng mà theo đạo diễn Leon Lê tiết lộ là mất đến 2 tháng rưỡi chỉ cho công đoạn này, để mang đến cảm giác chân thật nhất về thời kỳ đó. Những khu chung cư cũ ám màu thời gian, rạp hát cải lương đông nghịt khán giả với những tấm áp phích được vẽ tay, những con hẻm ồn ào tiếng người qua lại trộn lẫn tiếng phim bộ lồng tiếng... khiến khán giả ngỡ ngàng vì cứ như đây là phim được quay từ hồi xưa vậy.
Nếu so với Cô Ba Sài Gòn - cũng là phim lấy bối cảnh Sài Gòn cũ do Ngô Thanh Vân sản xuất năm ngoái - thì Song Lang ăn đứt về bối cảnh, đến từng chi tiết nhỏ nhất. Những ai đã từng sống qua cái thời kỳ đó sẽ không khỏi giật mình khi lại có một bộ phim tái hiện nó chân thực như vậy. Khách sạn Bát Đạt, hiệu bánh Broadard, hãng máy may Sinco... những thương hiệu gắn liền với người Sài Gòn ở thế kỷ trước được nhắc lại đầy hoài niệm và tự nhiên, thả vào từng thước phim bảng lảng trôi qua mà ta cứ ngỡ mình đang ở trong đó, ngay trong khung cảnh đó chứ không phải ở trước màn hình
Từ cái ly, cái tách đến quyển sách cũ rích, từng chiếc áo sơ mi, từng chiếc cặp da... đều thể hiện sự kỹ lưỡng đến đáng sợ của đạo diễn và ekip. Không chỉ vậy, cả những nét đặc trưng về văn hóa, xã hội thời đó cũng được thể hiện rất đầy đủ qua những chiếc loa phường, những bản nhạc trên sóng phát thanh, những sự bất ổn nằm trong lòng xã hội và lòng người. Đặc biệt, chưa có một bộ phim nào ở Việt Nam lột tả được cái không gian nghề nghiệp chân thật và sống động như Song Lang.
Không chỉ là những bài vọng cổ, hồ quảng trên sân khấu trong những bộ áo cánh lấp lánh, mà còn là những nếp sinh hoạt bên trong hậu trường, ở hai bên cánh gà đầy sống động, cứ như thể bạn đang xem một bộ phim tài liệu ý.
Thời lượng dành cho cải lương trong phim không quá nhiều nhưng đủ để bạn cảm nhận được cái huy hoàng và vàng son của một thời cực thịnh đã qua. Nhưng nó cũng chỉ đơn giản như thế, không ca ngợi, không hô hào, cũng không lồng ghép bất cứ thông điệp nào để bạn phải thương tiếc cho cải lương của thời nay.
Cải lương trong Song Lang là một thuở vàng son của những năm 80, là cái lý do để Dũng "Thiên lôi" và Linh Phụng được kết nối, là thứ loại hình giải trí ăn sâu vào nếp sinh hoạt của người Nam Bộ thời bấy giờ, chỉ như thế thôi.
Thứ cốt lõi được nhắc đi nhắc lại trong Song Lang chính là con người. Dũng là một anh sống không có kế hoạch, mỗi ngày của anh trôi qua trong cái vòng lặp tạm bợ mà anh phải bám vào để che đi những vết thương quá khứ. Một người đánh mất nhịp sống, như một bài cải lương không có song lang giữ nhịp. Cho đến khi anh gặp Linh Phụng, đối diện với những thứ anh không muốn nhắc đến, thì cuộc sống của anh mới được định hình trở lại.
Nguồn: kenh14.vn