Teen21d148c4
New member
Câu chuyện này nghe kiểu... ơ mây zing gút chóp, nhưng đối với những người trong cuộc thì "nghĩa tử là nghĩa tận" mà các bạn ơi!
Bà Thị H ở huyện Tiên Sơn (cũ) và anh Trần Văn T từ huyện Yên Thế, cùng tỉnh Hà Bắc (cũ) - hiện giờ là Bắc Ninh và Bắc Giang, đều từng "trộm" thi thể tử tù ở đồi axit (pháp trường nơi thi hành án tử tù của tỉnh Hà Bắc ngày xưa). Tưởng tượng mà thấy sợ luôn á!
**Cosplay để lùng nghĩa địa tử tù**
Theo lời bà H thì trong gia đình, đứa con bị tử hình tên Đ là con bà yêu chiều nhất. Có thể vì quá yêu chiều nên nó mới "hư hỏng" thế. Bà nhận hết lỗi về mình nhưng cũng hiểu rằng "cha mẹ sinh con, trời sinh tính".
Đ vào tù vì tội trộm trâu. Bị mọi người kỳ thị với câu nói: "ăn cả công cụ của nông dân"... Càng bị nói, Đ càng lỳ lợm hơn và liên tục gây chuyện trong trại luôn.
Hôm đó là ngày rằm, một trại viên trong phòng nhận quà từ gia đình gửi vào. Bạn này chia cho tất cả mọi người, trừ Đ, còn tuyên bố: "Tao là con nhà nông dân, tao quý trâu bò lắm, những đứa trộm trâu bò để ăn thịt ấy là kẻ thù của tao". Vừa nói vừa ăn và rủ mọi người cùng ăn. Đ đã túm cổ áo bạn này lại. Hai bên cãi nhau, bị quản giáo phát hiện, cả 2 bị phạt.
Đêm đó, người trại viên kia không để yên Đ, liên tục nhục mạ bằng những lời cực kỳ toxic, mặc dù cùng cảnh tù tội. Đ đã túm tóc anh ta, đập đầu vào tường. Người này được đưa ra bệnh xá rồi đi cấp cứu ở bệnh viện công an nhưng đã mất vì chấn thương sọ não. Đ bị xử tử hình.
Bà H kể lại, hôm Đ bị tử hình, bà và các con phải làm như không biết gì. Bà cử một người con nuôi lặng lẽ theo dõi xem Đ được chôn ở đâu trong nghĩa địa khu thi hành án riêng biệt đó. Rồi gia đình cũng biết được vị trí.
"Đêm khuya hôm đó, các con tôi cosplay rồi bò vào nghĩa địa đầy nguy hiểm để đào bới... Tôi không sợ các con không mang được xác anh em nó về mà sợ chúng bị rắn cắn, gặp rủi ro như đinh găm vào chân, kim tiêm của bọn nghiện đâm vào người. Khu trường bắn ấy, cổng vào canh rất nghiêm nhưng do rất rộng, nhiều chỗ (ngày ấy) chỉ quây bằng dây thép gai. Thi hành án xong, chỉ có người quản trang ở lại với những nấm mồ tử tù thôi. Đêm đến, họ ngủ, mình mới vào".
"Sao bà không làm đơn xin trực tiếp mà lại làm thế?" Bà H thành thật: "Tôi cũng đã nhờ nhiều người hỏi giúp nhưng quy định pháp luật không cho phép nên họ từ chối. Họ im lặng khi tôi xin... Tôi hiểu, trong cái lý vẫn có cái tình. Chỉ cần họ làm ngơ, coi như không biết thì tôi mang được xác con về. Tất nhiên, tôi hiểu làm việc đó phải lặng lẽ, kín kẽ. Đem xác con về mà lặng lẽ như thể mình phạm tội. Không dám cúng, không dám khai tử tại địa phương... nghĩ mà rất tội".
Bà H kể tiếp: "Thật sự, rất nhiều người ngày ấy tò mò chuyện đó. Thực ra gia đình tôi chỉ mang xác con tôi về, khi đào xong lấy thi thể, quan tài lại đậy nắp như cũ rồi lấp đất như một cái mồ bình thường để tránh sự chú ý. Khi mang về thì quan tài ở nhà chuẩn bị sẵn rồi. Lúc trước, tôi nghe người ta nói tử tù bị chôn qua loa lắm. Thực ra không phải vậy. Cũng được khâm liệm, mặc đồ tử tế chu đáo lắm".
**6 anh em đi trong đêm mưa "trộm" xác em**
Anh T chia sẻ: "Em trai tôi từng là một tên cướp nguy hiểm gây ra nhiều tội ác, bị pháp luật xử án tử hình. Với xã hội, nó là một thằng tội đồ đáng bị lên án nhưng với gia đình, dù sao nó cũng là ruột rà, máu mủ. Từ lúc bị bắt cho đến khi xét xử, chờ thi hành án, nó đều ở trong phòng biệt giam. Những lần được gặp em ngắn ngủi trong giờ thăm nuôi, nó đều bảo: 'Khi nào em đi (tức bị thi hành án tử hình) hãy cho em về cùng bố mẹ nhé'".
"Bố mẹ tôi mất từ khi nó còn nhỏ. Vì thế, tôi càng xót em hơn. Một mình tôi vừa làm, vừa phải nuôi dạy các em nên không được chu đáo, em thành tử tù, tôi đau lòng lắm. Biết nguyện vọng của em, tôi cũng nhờ vả nhiều nơi, song pháp luật đã quy định là sau 3 năm, gia đình đến cải táng rồi đưa cốt về. Thôi đành vì em một lần cuối vậy. Thế là cả nhà ngồi bàn tính chuyện đi ăn trộm xác của em sau ngày thi hành án ở nghĩa địa trong pháp trường".
Theo anh T, kế hoạch "trộm" thi thể được bàn tính rất tỉ mỉ, cụ thể đến từng chi tiết nhỏ. Đặc biệt là không làm ảnh hưởng tới ai, nhất là những người đang thi hành nhiệm vụ. "Đêm đó, trời mưa rất to, như thể chiều lòng anh em tôi, giúp em tôi được về 'ở' cùng cha mẹ vậy". ️
"Lần dò được vào tới mộ, ai cũng ướt như chuột lột, đầu thu nên cái lạnh của gió heo may, của nước mưa làm cho anh em tôi không thể quên được cái cảm giác rùng mình lúc đó. Hai hàm răng va vào nhau tạo thành âm thanh. Như đã phân công từ trước, 6 anh em tôi hì hục đào, bới, rồi cạy mở quan tài... ôm được xác em ra, tôi khóc bằng lần cha và mẹ chết cộng lại. Nước mắt mặn chát, cay xè hai mắt. Vác em trên vai chạy cùng với 3 đứa em khác mà chẳng dám nấc thành tiếng".
"Đưa em ra khỏi hàng rào, để em nằm trên một chiếc xe bò, vừa kéo, vừa chạy thật nhanh qua khu dễ bị phát hiện rồi mới đưa em lên chiếc công nông về nhà".
"6 người đi, sao chỉ có 4 người đưa thi thể về?" Anh T giải thích: "2 người ở lại, đóng ván vào, đắp lại mộ y nguyên như cũ. Làm thế để tránh bị nghi ngờ. Hàng năm, hàng tháng, cứ ngày sinh, ngày giỗ của nó, anh em tôi vẫn thay phiên nhau đến ngôi mộ không xác đó thắp hương đến hết 3 năm thì mới thôi đấy". ️
Nguồn: soha.vn