Nhìn người yêu mặt mày phụng phịu bên mẹ chỉ vì không có món ăn yêu thích, rồi cái cách mẹ anh dỗ dành anh, Hiền đứng hình luôn á nghen!
Hiền yêu Trung được 8 tháng rồi. Trước mặt cô, anh là một thanh niên cao ráo, visual đỉnh cao và khá mạnh mẽ. Nhìn vibe bên ngoài của anh, mọi người toàn khen Hiền có số hưởng, yêu được anh chàng vừa bảnh vừa nam tính, sau này chắc chắn có chỗ dựa vững chắc để trao thân gửi phận.
Trung là con út cũng là con trai duy nhất trong gia đình có 4 chị em. Nghe nói hồi xưa bố Trung khao khát con trai lắm luôn. Nên dù đã sinh 3 cô con gái rồi, bố anh vẫn quyết sinh cho bằng được cậu con trai nối dõi tông đường mới chịu. Vì thế từ bé Trung đã được mẹ và các chị chiều chuộng hết nấc.
Lần đầu tiên Hiền đến thăm nhà Trung. Cô thấy rõ mồn một sự nâng niu, chiều chuộng mà mẹ Trung dành cho anh. Ban đầu cô nghĩ điều đó cũng bình thường thôi, cha mẹ nào mà chẳng yêu thương con cái. Nhưng càng ở lâu, cô càng thấy hụt hẫng. Chứng kiến cái tính khí của anh ở gia đình đã làm Hiền thực sự sốc nặng luôn ấy chứ!
Anh dẫn cô về đến cửa, bấm chuông mãi không thấy mẹ ra mở, anh bắt đầu nhăn nhó. Phải mất đến mười phút mới thấy dáng mẹ anh. Chẳng nói chẳng rằng, anh nhăn mặt lại luôn. Dường như biết đó là phản ứng bình thường, mẹ anh chạy theo giải thích khổ sở:
"Thôi nào, đừng giận mẹ mà, tại trí nhớ của mẹ giờ kém quá, mãi không nhớ ra để cái chìa khóa ở đâu nên ra muộn, thôi, hai đứa vào nhà đi, mẹ đến cho hai cốc nước cam tươi trên bàn đó".
Anh show ra cái tính trẻ con khi thấy không có món ăn mình thích, anh vùng vằng với mẹ, mặt mày phụng phịu y chang trẻ lên 3. Mẹ anh phải coax mãi anh mới nguôi ngoai. Hẹn các chị về sớm ăn cơm vì nhà có khách nhưng có lẽ do bận gì đột xuất mà họ đến trễ. Anh tức tối ra mặt, lên phòng nằm ngủ luôn, bỏ mặc cả việc tôi lần đầu đến nhà nữa.
Đứng chuẩn bị bữa ăn cùng mẹ anh trong nhà bếp, bà nói:
"Cháu không biết đấy chứ, thằng Trung ở nhà nó được chiều quen rồi, hay giận dỗi lắm. Cứ ai nói gì nó không thích là nó dỗi ngay. Có hôm nó dỗi thì không nói chuyện, cao hơn nó bỏ không ăn cơm luôn. Có lần nó đi nhậu nhẹt về muộn, bác lỡ mắng nó mấy câu mà nó giận bác đến nhà bạn ngủ ba hôm không thèm về đấy. Bác điện thoại khóc lóc mãi nó mới chịu về. Phải xin lỗi nó bao nhiêu đó. Trông nó thế thôi chứ chẳng khác gì trẻ con to xác".
Bà vừa kể vừa tươi cười, gương mặt bà có vẻ tự hào về cậu con trai lắm á. Nhưng trong lòng Hiền bắt đầu cảm thấy bất an trước cái tính khí như baby đó của Trung rồi đây.
Hai chị gái của Trung về nhà, tay họ lỉnh kỉnh túi đồ. Họ chỉ kịp chào mẹ, nhìn tôi cười một cái rồi vội vàng hỏi "Trung đâu rồi hả mẹ?". Họ cầm túi đi thẳng lên phòng Trung, mẹ anh quay sang nhìn Hiền giải thích:
"Hai chị lên cho nó quà đấy, chắc biết cu cậu về muộn thế nào cũng dỗi nên phải mua quà để làm lành đấy".
Nguồn: soha.vn