Đến giờ bác dâu mới nhận ra "con nào cũng là con", trai hay gái thì cũng đều là máu mủ ruột thịt cả thôi
Nghe người xưa hay nói con cái là lộc trời cho, nhà nào được nhiều là phúc đức, nhà nào không có dù chạy đôn đáp khắp nơi cũng khó. Nhưng mà đôi khi người đã có con rồi lại cứ "tham" thêm nữa, thế mới biết trời định sẵn bao nhiêu thì chỉ có thế thôi.
Bác cả nhà tôi lấy vợ sinh được đúng một cô con gái. Suốt 30 năm trời, vợ chồng bác tìm đủ mọi cách mà vẫn không "đậu" được con trai. Mọi người khuyên bỏ đi nhưng nhà bác không chịu luôn. Nghe đâu có thầy lang giỏi là vợ chồng bác lập tức lên đường, ai chỉ thuốc nào có thể sinh trai thì bác dâu cứ uống không cần biết độc hại hay không
Tiền kiếm được bao nhiêu cũng đội nón ra đi hết, dẫn đến vợ chồng bác dần lục đục. Người này trách người kia không đẻ được trai, bác dâu sang nhà tôi khóc đòi ly dị chắc cũng phải cả trăm lần rồi. Rồi vì mải mê đi tìm con trai nên 2 bác toàn bỏ bê con gái. Chị họ tôi đi học không có bố mẹ đón đưa, họp phụ huynh cũng hay vắng mặt. Cơm hai bữa một ngày thì phải nhờ vả họ hàng nhà này đến nhà kia ăn ké. Quần áo mới thì không có, chị toàn mặc đồ người quen cho lại
Mẹ tôi với bác cả là hai anh em ruột. Anh không lo được cho con thì em phải gánh thay. Mẹ tôi thương cháu gái lắm, thấy tội nghiệp vì thiếu quan tâm. Khuyên can vợ chồng bác bỏ ý định sinh trai mãi không được nên cuối cùng mẹ tôi cũng kệ. Lên cấp 2, chị họ dọn sang nhà tôi ở luôn, tiền sinh hoạt học phí mẹ tôi cũng không tính toán.
May mắn là chị họ tôi ngoan và học siêu giỏi. Mẹ tôi chưa bao giờ kỳ vọng cháu lớn lên sẽ báo đáp nhưng từ lúc kiếm được tiền, chị luôn biếu mẹ tôi nhiều thứ lắm. Chị cũng rất quý tôi, có gì tốt cũng cho tôi và bảo bọc như em gái ruột vậy. 2 năm trước chị lấy chồng, tôi mừng lắm vì cuối cùng chị cũng tìm được chỗ dựa tốt
Sau 1 năm tận hưởng cuộc sống vợ chồng son thì chị quyết định sinh em bé. Tháng đầu tiên thả đã dính bầu luôn. Ngày chị báo tin vui, mẹ tôi khóc rưng rưng như thể đó là con gái ruột ấy. Còn bố mẹ chị thì... chẳng có vẻ vui mừng gì cả
Mấy năm qua gia đình bác trai có vẻ yên ổn hơn chút. Một phần vì đã cạn tiền theo đuổi giấc mơ sinh con đúng ý, phần khác vì cả hai đã về già rồi. Vài năm nữa là đến tuổi 60, mẹ tôi đoán bác dâu cũng sắp mãn kinh không thể mang bầu nữa. Con gái lớn đã lấy chồng, giờ họ chỉ đợi bế cháu chứ đâu còn hi vọng bế con.
Cho đến hôm qua thì một chuyện lạ lùng xảy ra!!! Chị họ rủ tôi cùng đi khám thai buổi sáng. Hai chị em đang ngồi nói chuyện rôm rả chờ đến lượt thì bỗng dưng tôi thấy bóng ai quen quen lướt qua. Đông người nhìn không rõ lắm nên tôi cũng kệ.
Chốc sau y tá gọi tên chị họ vào phòng khám. Tôi vừa đỡ chị đứng lên thì người bước ra từ bên trong khiến chúng tôi sốc tận óc.
Là bác dâu, mẹ của chị!
Thấy chúng tôi trước mặt, bác giật mình ôm bụng lại. Tôi đang sốc nhưng cũng kịp nhớ ra việc cần làm, thế là nháy mắt giục y tá đưa chị vào trong khám luôn. Bác dâu vội kéo tôi ra đoạn hành lang vắng. Tôi dù không tin nhưng vẫn hỏi trước xem có phải bác đến khám thai không. Bác dâu ngần ngừ rồi... gật đầu.
Biết bác bối rối nên tôi cũng không gặng hỏi liên tục, kiên nhẫn đứng chờ xem bác muốn tâm sự gì. Quả nhiên bác nói đây là chuyện ngoài ý muốn. Mong cầu suốt mấy chục năm hồi còn trẻ khỏe thì không được, giờ già cả bệnh tật lại có bầu. Tuy nhiên bác sĩ khuyên tuổi đã cao nên phải cân nhắc kỹ. Có lẽ bác dâu sẽ không giữ vì bác trai cũng không muốn vợ mạo hiểm tính mạng để sinh con. Mà chắc gì đứa này đã là trai, sinh xong khéo hai bác lại thất vọng nữa
Tôi chưa kịp nói gì mà bác đã khóc lóc xin đừng kể với ai. Bây giờ vợ chồng bác chỉ muốn an hưởng tuổi già, bỗng dưng mang thai thì bác cũng xấu hổ lắm. Lãng phí bao năm chạy theo thứ ngoài tầm tay khiến tình cảm gia đình sứt mẻ, hai bác đều ân hận vì để chị họ tôi thiếu thốn tình thương. Đến giờ bác mới ngộ ra "con nào cũng là con", trai hay gái đều là máu mủ ruột thịt cả. Nói đúng ra thì hai bác vẫn đủ đầy con cháu, cứ để mọi thứ yên bình trôi đi thì còn hạnh phúc hơn biết bao nhiêu
Nguồn: soha.vn