Hóa ra ngay trong hệ Mặt Trời nhà mình cũng có thể có một đại dương cực khủng đang ẩn náu đấy các bạn ơi!
Theo SciTech Daily, giờ đây các nhà khoa học ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy nước lỏng có thể đang lén lút tồn tại dưới lớp vỏ băng dày cộm của Ariel - một trong những mặt trăng của Sao Thiên Vương. Và quan trọng là nó không phải chỉ là "vũng nước" đâu nhé!
Nghiên cứu mới toanh vừa được đăng trên tạp chí Icarus cho biết khối nước này có thể là cả một đại dương siêu to khổng lồ luôn á!
Ariel là mặt trăng sáng nhất và gần thứ hai của Sao Thiên Vương, có đường kính khoảng 1.159 km. Điểm đặc biệt là nó sở hữu sự pha trộn cực ấn tượng giữa các đặc điểm cổ xưa lẫn trẻ trung - kiểu "già trẻ lớn bé" gì đó ấy
Theo đồng tác giả Caleb Strom từ Đại học North Dakota (Mỹ), bề mặt của Ariel có sự kết hợp giữa các khu vực đầy miệng núi lửa với các đồng bằng phẳng lì - có thể được hình thành do hoạt động núi lửa băng luôn đó.
Địa hình của mặt trăng này còn chứa các vết nứt, gờ và rãnh lớn với quy mô khủng hơn hầu hết mọi nơi khác trong hệ Mặt Trời. Tưởng tượng nó nứt toác kiểu gì mà lớn hơn mọi nơi á trời!
Chính địa hình phức tạp này đã dẫn dắt các nhà khoa học nghiên cứu lịch sử bên trong và quỹ đạo của Ariel. Họ đã tìm hiểu xem cấu trúc bên trong và độ lệch tâm quỹ đạo (tức mức độ lệch khỏi đường tròn hoàn hảo của quỹ đạo) liên quan đến cấu trúc của nó như thế nào.
Kết quả phát hiện Ariel từng có độ lệch tâm quỹ đạo khoảng 0,04 - lớn hơn khoảng 40 lần so với hiện nay đó!
Mặc dù con số này có vẻ nhỏ, nhưng ngay cả sự gia tăng nhỏ về độ lệch tâm cũng có thể làm tăng đáng kể ứng suất thủy triều. Và đây chính là lý do giải thích cho bề mặt chằng chịt vết nứt vỡ của mặt trăng này.
"Để tạo ra những vết nứt đó, phải có một lớp băng rất mỏng trên một đại dương rất lớn, hoặc một độ lệch tâm lớn hơn và một đại dương nhỏ hơn. Nhưng dù thế nào đi nữa, chúng ta cần một đại dương để có thể tạo ra những vết nứt mà chúng ta đang thấy trên bề mặt Ariel" - đồng tác giả Alex Patthoff từ Viện Khoa học Hành tinh (Mỹ) giải thích.
Các nhà khoa học ước tính đại dương ngầm này từng đạt độ sâu lên tới... 170 km trong quá khứ! Cho dù bây giờ nó có thể nhỏ hơn, đó vẫn là khối nước đáng kể lắm luôn.
Để so sánh cho dễ hình dung, độ sâu trung bình của Thái Bình Dương chỉ là 4 km thôi nha! Tức là đại dương trên Ariel sâu gấp hơn 40 lần Thái Bình Dương đó các bạn - nghĩ mà muốn chóng mặt!
Cùng với một số mặt trăng Sao Thiên Vương khác như Miranda và Umbriel, Ariel được coi là một thế giới có tiềm năng sở hữu sự sống ngoài hành tinh vì nước bên trong đại dương của chúng có thể được làm ấm bởi quá trình cộng hưởng quỹ đạo với nhau. Và cơ hội tìm thấy sự sống càng tăng lên khi đó là một đại dương lớn như vậy!
Nguồn: kenh14.vn
Theo SciTech Daily, giờ đây các nhà khoa học ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy nước lỏng có thể đang lén lút tồn tại dưới lớp vỏ băng dày cộm của Ariel - một trong những mặt trăng của Sao Thiên Vương. Và quan trọng là nó không phải chỉ là "vũng nước" đâu nhé!
Nghiên cứu mới toanh vừa được đăng trên tạp chí Icarus cho biết khối nước này có thể là cả một đại dương siêu to khổng lồ luôn á!
Ariel là mặt trăng sáng nhất và gần thứ hai của Sao Thiên Vương, có đường kính khoảng 1.159 km. Điểm đặc biệt là nó sở hữu sự pha trộn cực ấn tượng giữa các đặc điểm cổ xưa lẫn trẻ trung - kiểu "già trẻ lớn bé" gì đó ấy
Theo đồng tác giả Caleb Strom từ Đại học North Dakota (Mỹ), bề mặt của Ariel có sự kết hợp giữa các khu vực đầy miệng núi lửa với các đồng bằng phẳng lì - có thể được hình thành do hoạt động núi lửa băng luôn đó.
Địa hình của mặt trăng này còn chứa các vết nứt, gờ và rãnh lớn với quy mô khủng hơn hầu hết mọi nơi khác trong hệ Mặt Trời. Tưởng tượng nó nứt toác kiểu gì mà lớn hơn mọi nơi á trời!
Chính địa hình phức tạp này đã dẫn dắt các nhà khoa học nghiên cứu lịch sử bên trong và quỹ đạo của Ariel. Họ đã tìm hiểu xem cấu trúc bên trong và độ lệch tâm quỹ đạo (tức mức độ lệch khỏi đường tròn hoàn hảo của quỹ đạo) liên quan đến cấu trúc của nó như thế nào.
Kết quả phát hiện Ariel từng có độ lệch tâm quỹ đạo khoảng 0,04 - lớn hơn khoảng 40 lần so với hiện nay đó!
Mặc dù con số này có vẻ nhỏ, nhưng ngay cả sự gia tăng nhỏ về độ lệch tâm cũng có thể làm tăng đáng kể ứng suất thủy triều. Và đây chính là lý do giải thích cho bề mặt chằng chịt vết nứt vỡ của mặt trăng này.
"Để tạo ra những vết nứt đó, phải có một lớp băng rất mỏng trên một đại dương rất lớn, hoặc một độ lệch tâm lớn hơn và một đại dương nhỏ hơn. Nhưng dù thế nào đi nữa, chúng ta cần một đại dương để có thể tạo ra những vết nứt mà chúng ta đang thấy trên bề mặt Ariel" - đồng tác giả Alex Patthoff từ Viện Khoa học Hành tinh (Mỹ) giải thích.
Các nhà khoa học ước tính đại dương ngầm này từng đạt độ sâu lên tới... 170 km trong quá khứ! Cho dù bây giờ nó có thể nhỏ hơn, đó vẫn là khối nước đáng kể lắm luôn.
Để so sánh cho dễ hình dung, độ sâu trung bình của Thái Bình Dương chỉ là 4 km thôi nha! Tức là đại dương trên Ariel sâu gấp hơn 40 lần Thái Bình Dương đó các bạn - nghĩ mà muốn chóng mặt!
Cùng với một số mặt trăng Sao Thiên Vương khác như Miranda và Umbriel, Ariel được coi là một thế giới có tiềm năng sở hữu sự sống ngoài hành tinh vì nước bên trong đại dương của chúng có thể được làm ấm bởi quá trình cộng hưởng quỹ đạo với nhau. Và cơ hội tìm thấy sự sống càng tăng lên khi đó là một đại dương lớn như vậy!
Nguồn: kenh14.vn