Ít người Trung Quốc ngờ rằng, một cái bẫy siêu đau đang được Mỹ dàn dựng sẵn để chờ họ ở phía trước rồi đó
Gã làm thuê to xác nhưng vẫn chỉ là... làm thuê thôi
Viện Khoa học Trung Quốc vừa thả một thính khủng: đến năm 2019, Trung Quốc sẽ thành nền kinh tế số 1 thế giới, còn năm 2049 thì vượt Mỹ một cách toàn diện luôn. Nhưng mà khoan đã, Trung Quốc dựa vào đâu mà vượt và được gì ngoài "cái danh" nghe phết phơ thế?
Nếu chỉ nhìn vào GDP thuần túy thì việc Trung Quốc vượt Mỹ là chuyện ai cũng đoán được rồi. Ngay từ tháng 8/2012, tờ Thời báo Tài chính của Anh đã nhận định năm 2017 Trung Quốc sẽ lật đổ Mỹ để lên ngôi rồi đấy.
Nhưng plot twist ở chỗ: Mỹ tuyệt đối KHÔNG lo lắng bị Trung Quốc đuổi kịp hay vượt mặt chút nào Ngược lại, các nước Âu - Mỹ mới là những người hưởng lợi nhất từ sự trỗi dậy của kinh tế Trung Quốc, đặc biệt là Mỹ.
Miễn là kinh tế thế giới vẫn phải phụ thuộc vào đồng USD, thì Trung Quốc vẫn cứ là "người làm thuê của Mỹ" mà thôi. Sự ràng buộc vào đồng USD khiến Trung Quốc phải dùng vàng bạc thật để tạo ra sản phẩm, mang đi xuất khẩu rồi đổi lại mấy tờ "đồng bạc xanh" được in cẩn thận của Mỹ. Nhìn từ góc độ này thì việc Trung
Quốc có vượt Mỹ về kinh tế hay không chẳng phải vấn đề cốt lõi đâu, và ưu thế về GDP của Trung Quốc gần như vô nghĩa á
Điểm mấu chốt là trong lịch sử có rất nhiều nước đứng đầu thế giới về GDP, nhưng cuối cùng không phải ai cũng trở thành "bá chủ" thế giới được. Trung Quốc vượt Mỹ giống y như việc Mỹ vượt Anh cách đây 100 năm vậy.
Thường thì mọi người nghĩ kinh tế Mỹ vượt Anh là lý do chính để Mỹ thành bá chủ kinh tế thế giới và đồng USD lên ngôi. Ngay từ giữa thế kỷ 19, giá trị sản xuất công nghiệp của Mỹ đã vượt Anh rồi. Nhưng dễ thấy là gần 100 năm sau, Anh vẫn là người dẫn dắt kinh tế toàn cầu. Phải đến sau Chiến tranh Thế giới thứ 2 kết thúc, Mỹ mới chính thức thành "ông trùm" của thế giới mới.
Vậy tại sao Mỹ phải mất gần 100 năm mới lên đỉnh? Đơn giản vì Anh không chịu nhường ngôi bá chủ do được hưởng lợi từ vị thế chưa bị lung lay của đồng bảng Anh đó. Đến sau Chiến tranh Thế giới thứ 2, đồng USD mới thay thế đồng bảng Anh. Lúc đó Mỹ mới thật sự thành bá chủ thế giới thực sự
"Ăn đắng" vì mộng soán ngôi Mỹ
Mấy chục năm sau khi thành bá chủ, địa vị của Mỹ trên thực tế đã gặp thách thức từ không ít quốc gia. Vào những năm 1980, nhiều người tin Nhật Bản sẽ trở thành cường quốc kinh tế số 1 thế giới luôn.
Sang thập niên 1990, sự trỗi dậy của khu vực Eurozone cũng tỏ thái độ cứng rắn kiểu đối đầu với Mỹ, và Mỹ cũng từng coi các nước Eurozone là đối thủ đáng gờm.
Nhưng chưa đầy 10 năm sau, những viễn cảnh xán lạn ngày nào đã trở nên tối tăm mù mịt. Năm 1985, Mỹ bắt tay với 4 nước khác ký Thỏa ước Plaza gây ra bong bóng kinh tế ở Nhật Bản và từ đỉnh cao, Nhật đã rơi xuống vực sâu. Cái gọi là "phục hưng" và "vượt Mỹ", thậm chí là "mua cả nước Mỹ" đã thành giấc mơ tan vỡ
Thủ đoạn đối phó của Mỹ với Eurozone còn thô bạo hơn nữa. Việc tỷ phú Soros tấn công đồng bảng Anh trước khi Anh muốn gia nhập Eurozone nghe đồn đằng sau có bàn tay Mỹ đấy.
Gần đây, ba hãng đánh giá tín nhiệm lớn dưới sự thao túng của Phố Wall đã trực tiếp gây ra khủng hoảng tín nhiệm nợ công của Hy Lạp, từ đó đẩy Eurozone vào hỗn loạn. Giấc mơ "chia thiên hạ làm đôi" của đồng Euro cuối cùng như bong bóng vỡ tan trong đám mây nợ công châu Âu
Như vậy có thể thấy Trung Quốc không phải nước đầu tiên được cho là sẽ vượt Mỹ đâu nhé.
Hãy thôi mơ mộng đi các bạn ơi
Trung Quốc đã trải qua 30 năm tăng trưởng kinh tế với tốc độ cao. Nhưng sự phình to của GDP không thể mang lại điều tốt lành hơn cho Trung Quốc đâu. Dù là nước giàu, nhưng Trung Quốc vẫn chỉ là kẻ làm thuê thôi
Kinh tế Trung Quốc chưa thực sự bền vững. Nếu nhìn thẳng vào mức độ tiêu hao năng lượng để tạo ra GDP của Trung Quốc, rõ ràng kiểu tăng trưởng GDP dựa vào đầu tư vốn, nhân lực, vật lực của Trung Quốc đã tự gây ra mầm họa cho chính mình rồi.
Từ trước đến nay, mức độ tiêu hao năng lượng của một đơn vị GDP của Trung Quốc luôn duy trì ở mức cao gấp 3-4 lần mức bình quân của thế giới. Sự trỗi dậy với tốc độ cao trong 30 năm của Trung Quốc không phải không phải trả giá đâu nhé.
Cùng trong khoảng 30 năm đó, Trung Quốc đã tiêu thụ 46% lượng thép, 16% năng lượng và 52% lượng xi măng toàn cầu nhưng chỉ tạo ra chưa đầy 8% GDP toàn cầu. Trực tiếp hơn là trong bối cảnh đầu tư quá nóng, mầm họa lạm phát và nợ nần cao sẽ thành điểm bùng nổ trong cuộc chiến tranh tài chính tương lai đấy
Nhìn từ góc độ này, việc chìm đắm một cách mù quáng trong ảo mộng "vượt Anh, đuổi Mỹ" là hành vi vô cùng ấu trĩ của Trung Quốc. Nhiều chuyên gia kinh tế Trung Quốc đã lên tiếng cảnh báo chính phủ nước này rằng cái họ cần không phải là ánh hào quang GDP mà là quyền phát ngôn về kinh tế thế giới. Nếu không có quyền phát ngôn, Trung Quốc chỉ là công cụ chế tạo của Mỹ hay đơn giản chỉ là "công xưởng giá rẻ" của các nước Âu - Mỹ thôi
Năm 2008, Trung Quốc đóng góp không nhỏ trong việc tạo ra 956 tỷ USD doanh lợi của các doanh nghiệp Mỹ hoạt động ở nước ngoài, trong khi ở trong nước Mỹ chỉ đạt được không đến 532 tỷ USD.
Như vậy có thể thấy doanh lợi mà các doanh nghiệp hoạt động ở nước ngoài của Mỹ đạt được lớn gấp 1,8 lần doanh lợi của các doanh nghiệp trong nước. Nhìn vào số liệu sẽ thấy rõ hơn: mỗi một đồng USD chi cho sản phẩm do Trung Quốc chế tạo có 55 xu chạy vào túi người Mỹ
Trong khi Mỹ không ngừng bòn rút thành quả trỗi dậy của Trung Quốc, họ còn mượn tay Trung Quốc tiến hành nghiên cứu phát triển công nghệ cao mới cho bản thân, thoát ra khỏi không gian của ngành chế tạo nữa.
Nhìn lại cái giá phải trả trong quá khứ của Nhật Bản, đồng euro và thậm chí là đồng bảng Anh trong cuộc đấu với đồng USD, Trung Quốc cần nhận thức rằng việc vượt Mỹ về GDP tuyệt đối không phải là điều gì đáng vui mừng lắm đâu.
Nguồn: soha.vn