GấuChúpChíp
New member
Nói thật chứ cái mô hình sở hữu kỳ nghỉ này nó đáng sợ ở chỗ muốn thoát hợp đồng thì bị dẫn dắt mãi bằng những lời hứa hẹn kiểu "chuyển nhượng được", "mua lại cho", "sinh lời chắc"... rồi lại phải đóng thêm tiền nữa. Cứ như sa đà vậy đó
Series "Bẫy 2 - Cạm bẫy từ các hợp đồng kỳ nghỉ" trên VTV vừa rồi cực hot luôn, phơi bày hết các chiêu trò phía sau mô hình "sở hữu kỳ nghỉ" này. Mà victim toàn là các bác lớn tuổi từ 70-90 tuổi cơ, tội nghiệp lắm á
Mỗi người đã rót từ vài trăm triệu đến cả chục tỷ đồng cho các hợp đồng "sở hữu kỳ nghỉ", nhưng cuối cùng không xài được như kỳ vọng, không chuyển nhượng được và cũng chẳng lấy lại được đồng nào. Buồn thôi!
Dưới đây là góc nhìn pháp lý của luật sư Hoàng Hà - Đoàn Luật sư TP HCM về case này nha các bạn.
---
Theo luật sư Hoàng Hà thì bất cập lớn nhất của mô hình sở hữu kỳ nghỉ hiện giờ là pháp luật Việt Nam chưa có khung điều chỉnh riêng, rõ ràng và trực diện luôn.
Sản phẩm này nó khá là "không giống ai" - không hẳn là bất động sản vì người mua không nhận nhà, không nhận đất, không được cấp sổ gì cả. Nó cũng chẳng hẳn là dịch vụ du lịch thuần túy, vì hợp đồng kéo dài nhiều năm, giá trị xịn xò, có phí duy trì, lại còn cam kết chuyển nhượng, mua lại, cho thuê lại hoặc những lời tư vấn giống như đầu tư ấy.
Chính vì nằm chênh vênh giữa nhiều lĩnh vực, nên khi có tranh chấp xảy ra, người tiêu dùng phải đi vòng vo qua các quy định chung của Bộ luật Dân sự, Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, pháp luật quảng cáo và đôi khi còn cả pháp luật hình sự nữa.
Vấn đề nằm ở chỗ khoảng trống này tạo bất lợi cực lớn cho người mua. Họ có thể kiện yêu cầu hủy hợp đồng, chấm dứt hợp đồng, hoàn trả tiền hoặc bồi thường thiệt hại nếu chứng minh được mình bị cung cấp thông tin sai lệch, bị lừa dối hoặc bị làm cho hiểu nhầm bản chất giao dịch. Nhưng thắng kiện ở tòa chưa chắc đã lấy lại được tiền đâu nha!
Thực tế là nhiều doanh nghiệp bán các gói dịch vụ kiểu này không có tài sản đáng kể, không sở hữu khu nghỉ dưỡng, không còn dòng tiền hoặc đã chuyển tài sản sang pháp nhân khác rồi. Lúc đó bản án có hiệu lực chỉ mang ý nghĩa pháp lý và tinh thần thôi, còn thi hành án thì khó lắm bạn ơi. Người tiêu dùng cầm bản án thắng kiện nhưng không thu hồi được xu nào cả. Đây chính là điểm đau nhất của tranh chấp dân sự trong nhóm giao dịch này đó
Vì vậy, không thể chỉ ngồi trông chờ người dân tự kiện từng vụ được. Thay vào đó, cần kiểm soát ngay từ khâu bán hàng, từ hợp đồng mẫu, tài liệu quảng cáo, hội thảo, chính sách chuyển nhượng, lời hứa mua lại và việc thu tiền tại chỗ. Nếu để người dân mất tiền rồi mới bảo "ra tòa kiện" thì biện pháp bảo vệ đã đến quá muộn rồi bro ơi!
Về trách nhiệm của nhân viên tư vấn, không thể cứ nghĩ họ là người ngoài cuộc được nhé. Nếu nhân viên chỉ truyền đạt đúng nội dung hợp đồng, đúng chính sách doanh nghiệp, không tự ý hứa hẹn sai sự thật, trách nhiệm chính vẫn thuộc về doanh nghiệp.
Nhưng nếu nhân viên biết rõ không có khách mua, không có cơ chế mua lại, không bảo đảm sinh lời mà vẫn tư vấn chắc chắn chuyển nhượng được, chắc chắn thu hồi vốn, hoặc yêu cầu khách đóng thêm tiền để được giải ngân, nộp thuế, nâng hạng, bán lại hợp đồng cũ thì cá nhân đó có thể phải chịu trách nhiệm pháp lý độc lập đấy nhé.
Trách nhiệm này có thể là dân sự nếu hành vi tư vấn sai gây thiệt hại, có thể là hành chính nếu có hành vi cung cấp thông tin gian dối, gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng. Thậm chí có thể xem xét trách nhiệm hình sự nếu có đủ căn cứ cho thấy nhân viên cùng doanh nghiệp hoặc cùng nhóm người khác dùng thủ đoạn gian dối để chiếm đoạt tiền luôn.
Trong trường hợp đó, không thể chạy tội bằng câu "em chỉ là nhân viên sales thôi mà" nhé. Người trực tiếp đưa ra lời hứa sai, trực tiếp thúc ép khách chuyển tiền, trực tiếp tạo niềm tin giả để khách giao tài sản phải chịu trách nhiệm tương xứng với vai trò của mình đó!
Mô hình Sở hữu kỳ nghỉ là gì?
"Sở hữu kỳ nghỉ" (hay Timeshare) là mô hình mà khách hàng chỉ cần bỏ tiền một lần là sẽ có nhiều năm nghỉ dưỡng tại các khu resort xịn xò. Thậm chí, khách hàng còn được hứa hẹn có thể cho thuê, sang nhượng và sinh lời theo thời gian nữa (nghe thì hay lắm đúng không nàooo ️).
Timeshare bắt đầu ra đời tại châu Âu từ thập niên 1960, được coi như một giải pháp chia sẻ chi phí tối ưu. Cụ thể, thay vì trả 100% tiền mua bất động sản mà chỉ ở vài tuần một năm, người tiêu dùng chỉ trả đúng phần trong thời gian họ sử dụng. Sau đó, mô hình Timeshare càng phát triển trở thành ngành công nghiệp tỷ USD khi có sự ra đời của các bên thứ ba giúp kết nối các resort toàn cầu, qua đó cho phép người mua đổi tuần nghỉ từ quốc gia này sang quốc gia khác.
Tuy nhiên, mô hình Timeshare trên thế giới cũng là tâm điểm của rất nhiều tranh cãi, khiếu nại và các vụ kiện tụng pháp lý kéo dài nhiều thập kỷ, khi xuất phát từ chiến thuật bán hàng áp lực cao để thao túng tâm lý, bẫy phí tăng, không thể thoát hợp đồng... Drama nhiều lắm á!
Nguồn: kenh14.vn