Sinh 3 cô con gái, mẹ trẻ trầm cảm vì bị hàng xóm "cà khịa" thậm tệ: "Đẻ tiếp đi kiếm con trai"

KemMo99

New member
b65da08dc307a35e2ff8.jpg


Có một thời gian, chị Huyền sợ ra đường đến nỗi chỉ muốn "đóng cửa then cài". Bởi cứ bước chân ra khỏi nhà là phải hứng "gạch đá" từ hàng xóm láng giềng

Chị Đoàn Thu Huyền (32 tuổi, đang sống ở Thủy Nguyên, Hải Phòng) kết hôn được 11 năm rồi. Vợ chồng chị có 3 cô công chúa, các bé lần lượt chào đời năm 2013, 2015, 2017.

Ông xã của chị Huyền là con thứ trong gia đình có 2 anh em trai. Chị chia sẻ, gia đình chồng ai cũng thoải mái, không ai nói gì về chuyện phải sinh con trai cả. Nhưng khi mang thai bé thứ 2, bản thân chị đã tự thấy áp lực về chuyện "có nếp, có tẻ" vì dự định chỉ sinh 2 con thôi. Bé đầu là con gái rồi nên tự nhiên muốn có thêm một bé trai cho đủ cặp.

Khi biết bé thứ 2 lại là "tiểu công chúa" tiếp theo, chị Huyền có hơi buồn tí xíu. Nhưng ông xã động viên: "Con nào cũng được, anh đều yêu thương con hết" nên chị cũng an tâm, không nghĩ ngợi nhiều nữa. Còn bé thứ 3 thì vợ chồng đơn giản là muốn có thêm con chứ không phải đẻ cố "kiếm" con trai đâu nhé!

"Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã hay" – việc sinh liền tù tì 3 cô con gái khiến chị Huyền phải đối diện với vô vàn drama, đặc biệt là áp lực từ những câu nói "toxic" vô cùng khó nghe

785471d5c3043f86e688.jpg


"Ngày mình sinh bé thứ 3 là con gái, vừa xuống taxi từ viện về, đã có bà hàng xóm ra đón đầu với câu: 'Một lũ vịt, thôi đẻ đứa nữa kiếm thằng cu, tứ nữ bất bần, đẻ đứa nữa con gái càng giàu, con trai thì càng tốt'.

Suốt quá trình nuôi con thứ 3, vì không có người trông con nên mình buộc phải nghỉ việc để vừa chăm sóc em bé, vừa đưa đón hai chị đi học mầm non (các bé chỉ hơn nhau có 2 tuổi thôi). Sau này khi lên cấp 1 lại càng vất vả hơn vì ở nơi mình sống không có bán trú. Một ngày phải chạy tới lui 6 lần, tổng cộng 12 lượt để đón hai bạn lớn

Ngoài ra, mình còn phải trông em bé và làm nội trợ nữa. Có một thời gian dài mình không dám đi chơi hay ra đường quá lâu, trừ lúc đi chợ mua đồ ăn. Đó là khi bé thứ 3 được 2 tuổi. Mọi người có biết tại sao không? Bởi cứ bước chân ra ngoài là phải nghe những câu: 'Đằng nào cũng ở nhà, đẻ luôn đứa nữa nuôi một thể'; 'Đẻ tiếp đi kiếm thằng con trai hương khói'; 'Mày sướng nhất, chả phải làm gì chỉ ăn với đẻ, chồng làm nhiều tiền nuôi 4 mẹ con'...

Mình sợ giao tiếp, sợ ra ngoài, sợ sang nhà hàng xóm, thậm chí sợ lên mạng luôn... Mỗi lần đăng ảnh lên Facebook lại có người vào comment: 'Bố đẹp trai nhất nhà'; 'Xây nhà cho con rể ở'; 'Inbox đi tôi chỉ cho cách để con trai',...", chị Huyền nhớ lại những ngày tháng "ác mộng" ấy.

Những áp lực từ dư luận cộng với việc một mình gánh vác việc nhà, chăm con vất vả, chị Huyền đã rơi vào trầm cảm nghiêm trọng: "Mình trầm cảm đến nỗi ngồi xe bus cũng nghĩ lung tung, tưởng tượng ra bản thân gặp tai nạn qua đời thế nào, con cái sống ra sao, chồng lấy vợ khác... Đang đi ở tầng cao của tòa nhà cũng tự dưng nghĩ mình sẽ bị rơi xuống..."

b71b9f764c157504b897.jpg


Ban đầu, chị Huyền phản ứng rất gay gắt trước những lời lẽ vô duyên của hàng xóm. Có khi đáp trả thẳng mặt, có khi "verbal fight" luôn... Nhưng đến khi con gái út lên 4 tuổi thì chị học được cách "thả thính cho gió cuốn", không quan tâm nữa. Ai hỏi thì chị Huyền trả lời: "Chồng cháu triệt sản rồi". Nói thế mà vẫn có người chưa chịu "buông tha" cho chị

Chị không phủ nhận việc mình cũng thích có một bé trai, nhưng cuộc sống này đâu phải cứ thích là được. Thế nên chị học cách thấy đủ, biết bằng lòng với những gì đang có. Bỏ qua gièm pha, chị Huyền giảm cân, làm đẹp cho bản thân, sống cho chính mình, phớt lờ những thứ khiến mình stress. Đến giờ thì đỡ vất vả hơn nhiều vì các con đều lớn, biết phụ giúp mẹ đủ thứ việc nhà rồi

"Sinh 3 đứa sát nhau, vợ chồng gặp không ít khó khăn về tài chính luôn, tiền bỉm sữa, tiền học hành, tháng nào có đám là không đủ chi tiêu Nhưng rồi những lúc công việc của chồng thuận lợi, có dư dả thì mình vẫn dành ra một khoản để tiết kiệm, dự phòng cho con cái.

6384b27a9558617a16d0.jpg


Khoảng 2 năm trở lại đây mình thoải mái hơn nhiều rồi, vì đã có nhà riêng, con cũng lớn. Mình dạy con cách tự chăm sóc bản thân, tự chọn đồ mặc, tự xỏ tất, đi giày. Bé lớn thì dạy cắm cơm, bé thứ 2 dạy gấp quần áo... Nói chung các con đều ngoan và tự lập lắm!

Vì bản thân được nghỉ ngơi, chăm sóc đầy đủ hơn nên cũng bớt căng thẳng. Hiện mình chưa đi làm trở lại nhưng có bán hàng online để kiếm thêm thu nhập. Công việc này cho mình thời gian linh hoạt để kèm con học hành, định hướng tương lai cho bé. Mình chọn 'lùi về phía sau' để con cái có cơ hội phát triển hơn mình", chị Huyền tâm sự.

Trải qua tất cả, chị Huyền rút ra được một bài học quý giá: "Ở đâu đó trong xã hội này, dù là người già hay giới trẻ cũng có những người rảnh rỗi, vô tư quá để 'miệng đi chơi quá xa'. Cách tốt nhất là mình lơ đi, hoặc phản ứng thật mạnh mẽ để họ không có cơ hội vô duyên lần nữa.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top