Ôi giờ mới thấy cảnh "tiền mất đi bà về" là có thật luôn á! Anh Phùng ở Bắc Kinh cầm cuốn sổ tiết kiệm định bụng rút khoản tiền nhàn rỗi sau nhiều năm cày cuốc, ai dè lại rơi vào trạng thái "wtf" tột độ khi ngân hàng thông báo số dư khủng bỗng nhiên biến mất không dấu vết.
Chuyện là hồi năm 1997, anh Phùng đã gửi 450.000 NDT vào tài khoản tiết kiệm không kỳ hạn và rút ra một phần để xài, để lại đúng 250.000 NDT (tương đương khoảng 934 triệu đồng). Chill 15 năm không hề đụng chạm đến số tiền này, đến năm 2012, anh quyết định ra ngân hàng tất toán thì nhận ngay "gáo nước lạnh" cực mạnh
Nhân viên ngân hàng thông báo số dư chỉ còn vỏn vẹn hơn 2.000 NDT (khoảng 7 triệu đồng) và đây chỉ là phần tiền lãi lẻ tẻ thôi. Toàn bộ số tiền gốc gần 1 tỷ đồng đã bay màu dù anh vẫn giữ nguyên sổ gốc trên tay. Haizzz...
Giải thích cho vụ "biến mất bí ẩn" này, phía ngân hàng đưa ra lý do rằng tài khoản của anh Phùng thuộc dạng không định danh, vốn rất phổ biến ở Trung Quốc trước thập niên 2000 khi việc rút tiền chỉ cần sổ và mật khẩu. Đại diện ngân hàng khẳng định hệ thống của họ ghi nhận một giao dịch rút sạch 250.000 NDT vào tháng 9 năm 1997.
Nhưng mà đây nè, điểm vô lý đến mức khó chấp nhận là khi anh Phùng yêu cầu trích xuất sao kê biên lai có chữ ký để đối chứng, ngân hàng lại từ chối với lý do thời hạn lưu trữ hồ sơ kế toán 15 năm đã hết và các chứng từ liên quan đã bị tiêu hủy hết rồi. Uhmmm... sus quá đi à?
Không thể chấp nhận việc mất trắng mồ hôi nước mắt một cách oan uổng vì lỗi hệ thống, anh Phùng quyết định đâm đơn kiện ngân hàng ra tòa để đòi lại công lý đến cùng. Đúng rồi, phải làm thế!
Đứng trước tòa án, những lý lẽ thiếu sức nặng và đùn đẩy trách nhiệm của ngân hàng đã nhanh chóng bị "bẻ gãy" nhoay nhoáy luôn. Tòa án sơ thẩm nhận định rõ ràng rằng cuốn sổ tiết kiệm bản gốc mà anh Phùng đang xuất trình chính là bằng chứng pháp lý "đanh thép" nhất, chứng minh quan hệ hợp đồng tiền gửi giữa hai bên vẫn còn hiệu lực.
Nguồn: soha.vn
Chuyện là hồi năm 1997, anh Phùng đã gửi 450.000 NDT vào tài khoản tiết kiệm không kỳ hạn và rút ra một phần để xài, để lại đúng 250.000 NDT (tương đương khoảng 934 triệu đồng). Chill 15 năm không hề đụng chạm đến số tiền này, đến năm 2012, anh quyết định ra ngân hàng tất toán thì nhận ngay "gáo nước lạnh" cực mạnh
Nhân viên ngân hàng thông báo số dư chỉ còn vỏn vẹn hơn 2.000 NDT (khoảng 7 triệu đồng) và đây chỉ là phần tiền lãi lẻ tẻ thôi. Toàn bộ số tiền gốc gần 1 tỷ đồng đã bay màu dù anh vẫn giữ nguyên sổ gốc trên tay. Haizzz...
Giải thích cho vụ "biến mất bí ẩn" này, phía ngân hàng đưa ra lý do rằng tài khoản của anh Phùng thuộc dạng không định danh, vốn rất phổ biến ở Trung Quốc trước thập niên 2000 khi việc rút tiền chỉ cần sổ và mật khẩu. Đại diện ngân hàng khẳng định hệ thống của họ ghi nhận một giao dịch rút sạch 250.000 NDT vào tháng 9 năm 1997.
Nhưng mà đây nè, điểm vô lý đến mức khó chấp nhận là khi anh Phùng yêu cầu trích xuất sao kê biên lai có chữ ký để đối chứng, ngân hàng lại từ chối với lý do thời hạn lưu trữ hồ sơ kế toán 15 năm đã hết và các chứng từ liên quan đã bị tiêu hủy hết rồi. Uhmmm... sus quá đi à?
Không thể chấp nhận việc mất trắng mồ hôi nước mắt một cách oan uổng vì lỗi hệ thống, anh Phùng quyết định đâm đơn kiện ngân hàng ra tòa để đòi lại công lý đến cùng. Đúng rồi, phải làm thế!
Đứng trước tòa án, những lý lẽ thiếu sức nặng và đùn đẩy trách nhiệm của ngân hàng đã nhanh chóng bị "bẻ gãy" nhoay nhoáy luôn. Tòa án sơ thẩm nhận định rõ ràng rằng cuốn sổ tiết kiệm bản gốc mà anh Phùng đang xuất trình chính là bằng chứng pháp lý "đanh thép" nhất, chứng minh quan hệ hợp đồng tiền gửi giữa hai bên vẫn còn hiệu lực.
Nguồn: soha.vn