Shipper kiếm 33 triệu/tháng chia sẻ câu chuyện khiến ai cũng phải suy ngẫm

KiSweet2758

New member
33d31199ed90fa06ba74.jpg


Thật ra thì bước ngoặt cuộc đời bạn chính là thái độ của bạn với công việc đó các bro ơi!

1daf7972ffe2e0720aa7.jpg


Gần đây, một anh shipper bên Trung đăng tải phiếu lương của mình lên mạng và làm cả triệu netizen phải "rần rần" bàn tán không ngớt luôn á.

Trên phiếu lương dài như sớ, thu nhập của anh được ghi chi tiết từng đồng một như thế này:

Tổng cộng 1927 đơn hàng hợp lệ, trong đó có 64 đơn ca đêm; mỗi đơn được 1,5 tệ (tầm 5k đồng); cộng thêm tiền thưởng siêng năng 400 tệ (1,3 triệu đồng), trợ cấp phương tiện 474,5 tệ (khoảng 1,6 triệu), thưởng review 5 sao từ khách 40 tệ (tầm 140k)... Nhưng cũng bị trừ 390 tệ (khoảng 1,3 triệu) vì giao trễ, trừ bảo hiểm 198 tệ (khoảng 700k)...

Cộng tổng lại thì lương cơ bản của anh là 9531,9 tệ (khoảng 33 triệu đồng).

Chắc nhiều người sẽ nghĩ "ủa đi ship thôi mà cũng kiếm được vài chục triệu/tháng hả trời?"

Nhưng điều bạn không biết là để kiếm được số tiền đó, họ phải chạy không ngừng nghỉ 13-14 tiếng mỗi ngày nha!

Để được 400 tệ tiền thưởng siêng năng, họ không dám nghỉ dù chỉ một ngày.

Sợ nhất là xẹp lốp giữa đường làm chậm giờ giao hàng. Hậu quả là bị khách phàn nàn rồi trừ tiền... Chỉ một review tệ thôi là mất 20 tệ (60k đồng), còn nếu trừ nhiều thì coi như cả ngày làm không công luôn

Đôi khi bạn sẽ nghĩ mình là người vất vả nhất trên đời, phải nghiến răng gánh vác gánh nặng hơn ai hết.

Nhưng thử nghĩ mà xem, trên đời này ai lại có cuộc sống dễ dàng đâu?

4h sáng, các bác công nhân vệ sinh đã bắt đầu làm việc trong sương mù mịt mùng.

Còn dân văn phòng, ngồi trong cao ốc sang xịn khiến nhiều người ghen tị, lại vừa mới tan sở về nhà lúc này.

Sự thật là không có công việc nào trên đời mà không có lúc khiến ta thấy tủi thân cả.

Ai cũng có những nỗi buồn không tên, ai cũng có những nỗi lo không ai có thể chia sẻ được

09fb0fa77a5d15cdc499.jpg


Mình từng xem một clip khá đau lòng thế này.

Ở một con phố tại Thành Đô, Trung Quốc, một ông cụ gầy gò hơn 60 tuổi bị đống hàng nặng hơn 100kg "đè" lên người.

Hàng hóa rung lắc, nhìn nguy hiểm kinh khủng.

Nhưng ông không nghĩ nhiều như thế.

"Vận chuyển 50kg mới được 10 tệ (35k đồng), tôi chỉ muốn một chuyến chở nhiều hơn tí, kiếm được 20 tệ thôi"

Một anh cảnh sát nhìn thấy khuyên ông đừng liều lĩnh vậy nữa, nhưng ông lắc đầu: "Tôi mà không bê thì làm sao có tiền ăn"

Ai chẳng muốn sống sung sướng, nhưng mà cuộc đời ai cũng có những nỗi khổ riêng thôi

Mỗi người đang cố gắng mưu sinh mỗi ngày đều từng phải nuốt những cay đắng trong công việc, đều từng bị cuộc sống tát vào mặt.

Giống như bà cụ ngủ trên xe đẩy lúc 3h sáng.

Nếu không vì mưu sinh, ai lại muốn lam lũ nuôi gia đình ở tuổi đáng lẽ phải được hưởng phúc, được nghỉ ngơi chứ?

Cũng như anh tài xế xe tải vừa lau nước mắt vừa lái xe, khóc nức nở khi biết xăng trong bình bị trộm mất.

Phải chạy thêm bao nhiêu chuyến nữa mới gỡ được khoản lỗ này đây?

William Somerset Maugham từng viết: "Không có đủ thu nhập, hy vọng sống bị cắt đi một nửa. Bạn phải đắn đo, phải tính toán từng đồng, trở nên nhỏ bé và tằn tiện"

Những chua xót của người trưởng thành, toàn bộ đều liên quan tới việc không có tiền cả

Có một nhà văn kể lại câu chuyện như này.

Một chị phụ nữ khi thanh toán tiền, thấy có rất nhiều người xếp hàng và di chuyển rất chậm.

Hóa ra cậu bé 16 tuổi làm thu ngân rất vụng về, hay mắc lỗi, không quẹt được thẻ hoặc quên mã vạch sản phẩm, ảnh hưởng không nhỏ đến tiến độ.

Một lúc sau, chị nghe có người mắng cậu bé: "Sao lại thuê cậu vào đây làm vậy, dịch vụ tệ quá!".

Cậu bé đứng đó lúng túng, không biết làm sao.

Vì vậy, chị bước tới thuyết phục khách hàng, giúp cậu thoát khỏi tình huống khó xử. Không ngờ, cậu bé bỗng bước ra khỏi quầy, ôm chị rồi nói:

"Cảm ơn cô, sáng nay mẹ cháu vừa mất, cháu buồn lắm, nhưng cháu vẫn phải cố đi làm, vì còn rất nhiều hóa đơn cần cháu trả..."

Không ai hiểu được nỗi đau mất mẹ của cậu, mà cậu vẫn phải tiếp tục làm việc.

Vì cuộc đời không vì ai mà dừng lại, chúng ta chỉ có thể lau nước mắt, rồi âm thầm tăng tốc để theo kịp nhịp sống thôi ‍♂️

Trên mạng có người đặt câu hỏi: "Tại sao làm việc khó đến vậy mà vẫn có người phải cố gắng làm?"

Có một câu trả lời như này:

"Ý nghĩa thực sự của công việc chính là vốn liếng để bạn an cư lạc nghiệp, để bạn có tiền ăn và nuôi con, báo hiếu cha mẹ và để bạn tỉnh giấc lúc nửa đêm mà không cần phải sợ hãi".

Chỉ khi nỗ lực hết mình, bạn mới không còn phải lo lắng, bất lực nữa...

b604195286a6a60fc6a9.jpg


Có người nói trên đời này có hai kiểu người: một kiểu có lòng bàn tay hướng lên và một kiểu có lòng bàn tay hướng xuống.

Những người có lòng bàn tay hướng lên trông sang chảnh, nhưng họ quen nhờ vả và phải có chỗ dựa mới vững.

Nhưng những người có lòng bàn tay hướng xuống luôn biết cách vươn tay nắm lấy thứ họ muốn bất cứ lúc nào.

Những người như vậy, dù tư thế có vẻ không được đẹp mắt cho lắm, họ vẫn là những anh hùng của cuộc đời mình.

Cách đây một thời gian, một content creator tên V chia sẻ câu chuyện thay đổi nghề nghiệp của mình.

V vốn là tổng giám đốc của một quỹ đầu tư tư nhân, từng là ông lớn quyền lực trên thị trường tài chính, nhưng vì tình hình kinh doanh không tốt nên bị sa thải.

Cứ nghĩ giữ chức vụ cao thì tìm việc mới dễ như ăn kẹo, nhưng thực tế lại cho ăn một cú tát trời giáng Không có công ty nào thuê anh sau khi bị mất việc cả.

Để nuôi gia đình, V đã đi làm tài xế. Từ một giám đốc công ty, anh trở thành tài xế chỉ sau một đêm.

Có người chế giễu: Không sợ mất mặt sao? Đi chở khách thế này, nếu gặp người quen, cấp dưới cũ hay khách hàng thì xấu hổ lắm nhỉ!

Anh V trả lời:

"Tuổi trung niên rồi, nhìn thẳng vào thực tế mà sống thôi. Cái tuổi này, trên có già dưới có trẻ, không thể dừng lại được. Nếu thực sự không thể sống được nữa, phải biết tìm cho mình một lối thoát khác."

Nhậm Chính Phi - người sáng lập Huawei từng nói: "Cái tôi muốn là thành công, sĩ diện chỉ là phù phiếm, cũng chẳng thể biến thành cơm được."

K. khi bán sản phẩm bên Nigeria, luôn phải đứng canh cửa nhà vệ sinh mới gặp được vị CEO mà anh muốn gặp.

Công việc lên trước, sĩ diện để sau.

Nghĩ như vậy, anh ngày càng "dày mặt", dạn dĩ hơn, sức mạnh ý chí cũng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Vài năm sau, K. tạo ra doanh thu 400 triệu đô Mỹ mỗi năm và trở thành giám đốc quản lý khu vực Tây Phi

Người trưởng thành, bỏ sĩ diện sang một bên để chuyên tâm kiếm tiền, đó mới là thể diện đích thực.

78de751ecc7af7153759.png


Có một câu chuyện như này nè.

Tương truyền, cá chép muốn hóa rồng thì bắt buộc phải nhảy qua long môn.

Có một đàn cá chép đã thử rất nhiều lần nhưng đều không vượt qua được, vì vậy chúng xin Long Vương hạ thấp ngưỡng cửa xuống.

Long Vương khuyên đàn cá chép, mặc dù có thể hạ thấp ngưỡng cửa, nhưng điều đó sẽ không có lợi và chúng sẽ phải hối hận về điều này trong tương lai.

Nhưng cá chép không nghe, chỉ muốn biến thành rồng ngay lập tức.

Cuối cùng, Long Vương hạ thấp ngưỡng cửa như chúng muốn.

Nhưng dù có nhảy qua Cổng Rồng, chúng cũng không thể bay lên trời như những con rồng vàng khác.

Chúng lại đến gặp Long Vương, Long Vương nói: "Muốn trở thành rồng thật thì phải nhảy qua cổng rồng ban đầu. Hạ tiêu chuẩn xuống thì tự nhiên sẽ khác biệt so với rồng thật".

Cá chép lúc này mới ngộ ra, một lần nữa thỉnh cầu Long Vương khôi phục lại ngưỡng cửa ban đầu.

Tagore nói: "Những khó khăn bạn phải chịu hôm nay, những mất mát bạn gánh chịu, trách nhiệm bạn gánh vác, tội lỗi bạn mang và nỗi đau bạn phải chịu đựng cuối cùng sẽ biến thành ánh sáng, soi sáng con đường của bạn".

Khi bạn đang chán nản, khi bạn không muốn làm việc nữa, hãy nhớ:

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top