Một ông chủ quyết định đóng giả ứng viên đi phỏng vấn để check chất lượng tuyển dụng của chính công ty mình. Kết quả? Ông ấy shocked vì quá đỉnh!
Vượt qua hết mấy vòng test online, ông chủ "đội lốt" ứng viên lọt vào top 3 được phỏng vấn trực tiếp. Thế rồi HR đưa ra câu hỏi khó nhằn: "Một cây kim rơi xuống biển, làm sao tìm lại nó?"
Cả 3 ứng viên ngơ ngác nhìn nhau, vì câu hỏi nghe như... hơi vô lý so với job description
Ứng viên số 1 tự tin lên tiếng: "Thường thì ai mà lại đem kim ra biển đâu, nên khả năng rơi cực thấp luôn. Mà cho dù có rơi thì một cây kim bé tí xíu cũng không quan trọng lắm, mình sẽ skip để tập trung làm việc quan trọng hơn."
HR không comment gì, quay sang ứng viên tiếp theo.
Ứng viên số 2 cố gắng flex kiến thức: "Kim làm bằng thép mà, rơi xuống biển thì lấy nam châm hút lên thôi. Nếu tìm được nam châm đủ mạnh thì chắc kèo mò kim đáy biển thành công rồi!"
Đến lượt ông chủ vi hành, ông phân tích cực kỹ: "Dùng nam châm thì oke đấy, nhưng cần sợi dây đủ dài xuống tận đáy biển mới được. Không thì múc nước à? Nhưng biển rộng lắm, múc cả đời cũng không hết. Sự thật là tìm lại kim rơi xuống biển cực khó. Phương án nào tốt nhất còn tùy thuộc vào giá trị và công dụng của cây kim đó."
Ông đưa ví dụ luôn: Nếu kim này dùng may quần áo thì nó chỉ là công cụ thôi, mua cây mới còn nhanh hơn, tiết kiệm thời gian và công sức hơn nhiều. Cứ đi mua cái mới xong việc!
HR hỏi tiếp: "Nhưng nếu sếp bắt anh nhất định phải nhặt cây kim đó thì sao?"
Ông chủ trả lời thẳng: "Nếu cứ làm theo lời sếp một cách máy móc thì mình không có giá trị gì cả. Một ông sếp có tầm nhìn sẽ không tuyển người chỉ biết nghe lệnh đâu. Vì vậy, mình sẽ quyết định nghe hay không nghe dựa trên năng lực chuyên môn của mình."
Cực gắt!
HR nghe xong mê mẩn luôn, thông báo ông chủ vi hành là người trúng tuyển! Lý do? Câu trả lời thấu đáo, phân tích tình huống chuẩn chỉnh, đưa giải pháp hiệu quả. Quan trọng hơn, thể hiện được tư duy độc lập, tự tin vào năng lực bản thân. Công ty cần người biết tự quyết đoán vì lợi ích chung, chứ không phải con bot chỉ biết nghe lệnh.
Nguồn: soha.vn
Vượt qua hết mấy vòng test online, ông chủ "đội lốt" ứng viên lọt vào top 3 được phỏng vấn trực tiếp. Thế rồi HR đưa ra câu hỏi khó nhằn: "Một cây kim rơi xuống biển, làm sao tìm lại nó?"
Cả 3 ứng viên ngơ ngác nhìn nhau, vì câu hỏi nghe như... hơi vô lý so với job description
Ứng viên số 1 tự tin lên tiếng: "Thường thì ai mà lại đem kim ra biển đâu, nên khả năng rơi cực thấp luôn. Mà cho dù có rơi thì một cây kim bé tí xíu cũng không quan trọng lắm, mình sẽ skip để tập trung làm việc quan trọng hơn."
HR không comment gì, quay sang ứng viên tiếp theo.
Ứng viên số 2 cố gắng flex kiến thức: "Kim làm bằng thép mà, rơi xuống biển thì lấy nam châm hút lên thôi. Nếu tìm được nam châm đủ mạnh thì chắc kèo mò kim đáy biển thành công rồi!"
Đến lượt ông chủ vi hành, ông phân tích cực kỹ: "Dùng nam châm thì oke đấy, nhưng cần sợi dây đủ dài xuống tận đáy biển mới được. Không thì múc nước à? Nhưng biển rộng lắm, múc cả đời cũng không hết. Sự thật là tìm lại kim rơi xuống biển cực khó. Phương án nào tốt nhất còn tùy thuộc vào giá trị và công dụng của cây kim đó."
Ông đưa ví dụ luôn: Nếu kim này dùng may quần áo thì nó chỉ là công cụ thôi, mua cây mới còn nhanh hơn, tiết kiệm thời gian và công sức hơn nhiều. Cứ đi mua cái mới xong việc!
HR hỏi tiếp: "Nhưng nếu sếp bắt anh nhất định phải nhặt cây kim đó thì sao?"
Ông chủ trả lời thẳng: "Nếu cứ làm theo lời sếp một cách máy móc thì mình không có giá trị gì cả. Một ông sếp có tầm nhìn sẽ không tuyển người chỉ biết nghe lệnh đâu. Vì vậy, mình sẽ quyết định nghe hay không nghe dựa trên năng lực chuyên môn của mình."
Cực gắt!
HR nghe xong mê mẩn luôn, thông báo ông chủ vi hành là người trúng tuyển! Lý do? Câu trả lời thấu đáo, phân tích tình huống chuẩn chỉnh, đưa giải pháp hiệu quả. Quan trọng hơn, thể hiện được tư duy độc lập, tự tin vào năng lực bản thân. Công ty cần người biết tự quyết đoán vì lợi ích chung, chứ không phải con bot chỉ biết nghe lệnh.
Nguồn: soha.vn