**Là cha mẹ nhưng đôi khi mình lại là người xa con nhất**
Thật sự mà nói, làm bố mẹ ai chả muốn tốt nhất cho con đúng không? Nhưng mà đôi khi cái "tốt" theo cách nghĩ của mình lại vô tình đẩy con ra xa hơn. Lần xem Sex Education, tôi tự nhiên giật mình nhớ lại một câu nói của con trai từ mấy năm trước - câu nói mà lúc đó tôi nghĩ nó đang tuổi ăn tuổi lớn nên nổi loạn, giờ nghĩ lại mới thấy đau lòng
Nam - con trai tôi giờ đang lớp 11. Hồi nó lớp 8, tôi với vợ toàn chạy deadline với công việc - tôi làm kỹ sư, vợ làm kế toán. Lúc đó tụi tôi cứ nghĩ miễn lo cho con ăn học đầy đủ, trường xịn, thầy giỏi là ổn rồi.
Nhưng rồi có một buổi tối, khi tôi hỏi sao không chịu làm bài tập, Nam bực mình hét lên: **"Bố mẹ chẳng bao giờ hỏi con muốn gì, chỉ biết ép con học!"**. Lúc đó tôi chỉ nghĩ nó đang rebellious tuổi teen thôi, nên đáp: **"Bố mẹ làm tất cả là vì tương lai của con!"**. Xong rồi câu chuyện dừng lại, không ai nhắc nữa.
Nhưng câu nói đó cứ như một cái gì đó nằm sâu trong đầu tôi, nhất là sau khi xem Sex Education. Lúc đó tôi mới ngộ ra rằng, ơ thì ra mình đã bỏ qua cảm xúc và mong muốn của con, chỉ toàn tập trung vào những gì mình nghĩ là "đúng". Nam không chỉ là một học sinh phải đạt điểm cao, mà còn là một đứa trẻ với những ước mơ, sở thích và áp lực riêng của nó.
Trong Sex Education, nhân vật Adam Groff khiến tôi ấn tượng vãi. Adam lớn lên dưới áp lực từ ông bố hiệu trưởng - người luôn muốn con trở thành perfect student: học giỏi, thể thao đỉnh. Nhưng Adam lại cảm thấy ngột ngạt, bị kẹp giữa kỳ vọng của bố. Có một cảnh ở mùa 1, Adam bùng nổ hét vào mặt bố: **"Bố chẳng bao giờ quan tâm con muốn gì!"**. Câu đó như một cú tát vào mặt tôi, khiến tôi nhớ lại lời của Nam. Adam không nổi loạn vì bản chất xấu, mà vì không ai chịu lắng nghe, không ai cho cậu không gian để là chính mình
**Khi nhìn lại mới thấy mình sai ở đâu**
Tình huống của Adam giống hệt Nam. Tôi nhớ có lần Nam hào hứng kể về việc muốn tham gia câu lạc bộ âm nhạc ở trường, nhưng tôi gạt đi, bảo rằng: **"Học cho tốt đã, mấy cái đó để sau"**. Lúc đó tôi nghĩ mình đang giúp con focus, nhưng hoá ra đã vô tình dập tắt đam mê của con, giống như cách cha của Adam ép cậu vào khuôn mẫu không phù hợp. Giờ nghĩ lại mới thấy, tôi chưa từng thực sự hỏi Nam: **"Con muốn gì? Con thích điều gì?"** mà chỉ toàn áp đặt: **"Con phải làm thế này, phải học thế kia"**.
Từ câu chuyện của Adam, tôi học được rằng, trẻ con không chỉ cần bố mẹ lo cơm áo gạo tiền, học hành, mà còn cần được thấu hiểu, được respect những mong muốn và cảm xúc riêng. Bố mẹ không phải lúc nào cũng đúng, và đôi khi, chính sự áp đặt của mình khiến con cái cảm thấy bị cô lập ngay trong chính nhà của mình.
**Thay đổi chưa bao giờ là muộn**
Sau khi xem phim, tôi quyết tâm thay đổi luôn. Tôi bắt đầu dành thời gian nói chuyện với Nam, không phải để hỏi về bài tập hay điểm số, mà để hỏi về những điều con thích. Một tối, tôi gõ cửa phòng Nam, ngồi xuống và nói: **"Bố xin lỗi vì trước đây không hỏi con muốn gì. Giờ con có thể kể cho bố nghe, con thích gì, muốn làm gì không?"**. Nam ban đầu ngập ngừng, nhưng rồi cậu bắt đầu chia sẻ về niềm yêu thích với âm nhạc, về giấc mơ được chơi guitar trong một band nhạc. Tôi lắng nghe, không ngắt lời, không judge. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mắt Nam sáng lên như ngày còn bé
Tôi cũng đăng ký cho Nam tham gia CLB âm nhạc và cuối tuần, hai bố con cùng xem một buổi biểu diễn online của ban nhạc mà Nam yêu thích. Những khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra, hạnh phúc của con không nằm ở điểm số hay trường top, mà ở việc con cảm thấy được bố mẹ hiểu và support.
Tôi nhận ra rằng, làm bố mẹ không chỉ là chỉ đường cho con, mà còn là học cách lắng nghe và tôn trọng con như một cá nhân độc lập. Tôi hy vọng, từ giờ, tôi sẽ là người bố không chỉ lo cho con một tương lai xịn, mà còn là người bạn đồng hành, luôn sẵn sàng hỏi: **"Con muốn gì?"** và cùng con biến những mong muốn ấy thành hiện thực
Nguồn: kenh14.vn