Sau khi thanh toán 26 triệu đồng cho bữa tiệc họp lớp để cứu vãn danh dự, tôi quyết định xóa liên lạc và rời khỏi nhóm lớp

BomBobo

New member
f47fa6eb307200652f5d.jpg


Trời ơi, tôi buồn muốn khóc luôn vì chuyện xảy ra trong buổi họp lớp này đấy các bạn ơi

Cách đây đúng 20 năm tôi mới tốt nghiệp cấp 3. May mà cả lớp đều sống chung một huyện nên dù đã xa nhau lâu lắm rồi, thỉnh thoảng vẫn inbox hỏi han nhau chứ không phải dạng "seen" rồi bỏ đấy đâu nha.

Giờ tuổi này thì ai cũng đã có gia đình, công việc ổn định rồi. Còn tôi thì đang làm chủ một doanh nghiệp, cuộc sống khá giả phết. Nửa tháng trước thì cô chủ nhiệm năm xưa gọi điện, mời tôi về dự lễ kỷ niệm 40 năm thành lập trường.

Nhận được tin từ cô thì tôi hype lắm luôn! Liền nảy ra ý tưởng liên lạc lại với lũ bạn thân năm xưa, rồi nhân tiện tổ chức họp lớp luôn trong ngày hôm đó. Nghĩ mà xem, từ ngày tốt nghiệp giờ ai cũng bận rộn như con quay nên chưa có dịp nào để tụ họp cả. Vậy nên tôi quyết định đứng lên làm "trưởng ban tổ chức" để mọi người được gặp mặt nhau.

Cuối cùng có 25 bạn cũ trong lớp confirm tham gia. Chỉ vài người thôi vì đi làm xa hoặc gia đình bận việc nên không về được. Tôi cũng đã nói rõ ràng trước với mọi người là toàn bộ chi phí sẽ chia đều đê, không ai phải lo lắng về chuyện tiền bạc nhé!

b1f5effc21baa41ffa47.jpg


Sau khi về trường xong, chúng tôi hẹn gặp nhau tại một khách sạn lớn. Tôi đến sớm nhất để nhờ nhân viên set-up mọi thứ cho thật xịn xò. Dần dần các bạn cũ cũng lần lượt có mặt, chào hỏi xong thì ai cũng hào hứng chia sẻ về cuộc sống sau bao năm không gặp. Một số đã thành doanh nhân thành công, đến bằng xe hơi xịn sò, mặc vest hàng hiệu bảnh bao. Thấy mọi người có cuộc sống tốt đẹp thì tôi cũng vui lây

Trong bữa ăn thì drama bắt đầu rồi đây! Mọi người đều muốn flex độ hào phóng nên cứ gọi thêm đủ thứ món và rượu đắt tiền. Khoảng 2 tiếng sau, ăn uống xong xuôi thì đến lúc phải thanh toán. Nhưng khi nghe số tiền tổng cộng là hơn 26 triệu, cả đám đều... câm như hến

Một số bạn thấy vậy liền rủ nhau ra ngoài, nhưng tôi ngồi đợi mãi mà chẳng thấy ai quay lại. Một số người khác thì giả vờ trò chuyện, hoặc cắm mặt vào điện thoại làm như không biết gì. Dù nhân viên phục vụ đã bắt đầu dọn bàn rồi nhưng không một ai mở lời hay có ý định móc ví ra cả.

Tôi dần cảm thấy xấu hổ muốn chết được, vì đây là nhà hàng mà tôi thường tới gặp khách hàng đấy. Cho dù nhân viên không quen mặt thì quản lý hoặc vài người quen vẫn có thể nhận ra tôi mà. Đúng lúc này, tôi còn nghe thấy đám bạn cũ xì xào to nhỏ: "Đứng lên tổ chức thì phải chịu một nửa chứ nhỉ? Mang tiếng giàu có mà keo kiệt". Nghe xong tôi vừa tức vừa sốc Mặc dù trước đó tôi đã nói sẽ chia đều số tiền rồi mà, sao giờ mọi người lại đứng dậy về hết thế này?

Không muốn chờ thêm nữa, tôi chủ động đứng dậy thanh toán 26 triệu rồi lái xe thẳng về nhà. Mood vỡ vụn hết rồi

b273311d1de3e4076df6.jpg


de65a97b7414dfbf5cef.jpg


278fb53439e45ddda0ee.jpg


Tôi thật sự rất buồn vì những gì đã xảy ra trong buổi họp lớp này, không chỉ về số tiền mà còn vì cách cư xử của đám bạn cũ. Dù trước đó ai cũng flex về sự thành công, khá giả của bản thân, nhưng tới lúc thanh toán thì ai cũng giả vờ như không phải chuyện của mình. Lúc này tôi mới hiểu vì sao nhiều người lại ngại đi họp lớp đến vậy.

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top