Teen30bdcfeb
New member
Lúc mới về làm vợ anh, tôi biết rõ là việc gần gũi thằng bé sẽ không dễ tí nào. Vợ anh mất sớm, một mình anh nuôi con bao nhiêu năm trời, tình cha con chắc chắn khăng khít lắm rồi, tôi đâu có cửa so bì đâu Chỉ dám hi vọng mình từ từ bù đắp cho cháu phần nào tình thương của mẹ thôi. Nhưng thực tế thì... không hề dễ một chút nào cả.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, cháu đã nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác muốn chết đi được. Không gọi mẹ hay cô gì cả, chỉ lạnh lùng một tiếng "dì" rồi quay đi luôn. Tôi hiểu mà, trong lòng cháu vẫn chưa chấp nhận người phụ nữ mới bước chân vào nhà này. Nhưng nghĩ thầm cứ từ từ, rồi cháu sẽ hiểu tấm lòng của mình thôi.
Tôi cố gắng chăm sóc cháu từng chút một. Buổi sáng dậy sớm nấu ăn cho hai bố con, chiều đón về, tối ngồi kèm học bài. Ban đầu, cháu chẳng thèm để ý đến sự chăm sóc ấy, thậm chí còn cố tình làm trái ý tôi, bỏ cơm hoặc bày trò nghịch ngợm khiến tôi phát bực mất Nhưng tôi cố nhẫn nhịn, nghĩ chỉ cần mình kiên trì, một ngày nào đó cháu sẽ cảm nhận được tình thương thật sự.
Cho đến một lần, tôi phát hiện cháu bị bắt nạt ở trường. Hôm đó tôi tới đón mà chờ mãi không thấy ra. Lo lắng chạy vào trường tìm, thì trời ơi... thấy cháu đang bị mấy đứa lớn hơn ép đưa tiền Cháu cố vùng vẫy nhưng một mình sao chống nổi cả bọn. Tôi lao tới kéo tay cháu ra, lớn tiếng quát bọn trẻ kia luôn. Mấy đứa thấy tôi giận dữ thì cũng tản ra mất. Tôi vẫn đuổi theo cảnh cáo nếu còn bắt nạt bé Bee thì tôi sẽ đến tận nhà gặp bố mẹ tụi nó. Đến lúc này thì mấy đứa mới rối rít xin lỗi rồi lủi đi.
Tối hôm đó, tôi thấy cháu ngồi thu lu ở góc phòng, mắt đỏ hoe, cố kìm tiếng nấc. Tôi khẽ bước tới, ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy đôi vai gầy guộc của cháu. Lần đầu tiên, cháu không đẩy tôi ra Tôi cảm nhận được bờ vai ấy run rẩy trong vòng tay mình, từng tiếng nấc nghẹn ngào khiến lòng tôi quặn thắt vô cùng.
Sau lần đó, thái độ của cháu thay đổi rõ rệt á. Không còn bày trò nghịch phá hay cự cãi mỗi khi tôi nhắc nhở nữa. Có hôm đi học về, thấy tôi đang cặm cụi trong bếp, cháu bất ngờ đứng lại nhìn rồi lí nhí nói: "Dì... có mệt không?". Chỉ vậy thôi, nhưng tôi đã cảm thấy ấm áp vô cùng luôn ấy Tôi biết, bức tường ngăn cách giữa tôi và cháu đã dần dần bị phá vỡ rồi.
Rồi một tối, cháu cầm bức tranh vừa vẽ tới đưa cho tôi, giọng ngập ngừng: "Dì có thể giữ bức tranh này không?". Trên trang giấy là hình ảnh một gia đình 3 người, tôi, chồng tôi và cháu, cùng nắm tay nhau giữa bầu trời xanh thẳm. Tôi không cầm được nước mắt, ôm chầm lấy cháu, khẽ nói: "Cảm ơn con".
Nguồn: soha.vn
Ngay từ lần đầu gặp mặt, cháu đã nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác muốn chết đi được. Không gọi mẹ hay cô gì cả, chỉ lạnh lùng một tiếng "dì" rồi quay đi luôn. Tôi hiểu mà, trong lòng cháu vẫn chưa chấp nhận người phụ nữ mới bước chân vào nhà này. Nhưng nghĩ thầm cứ từ từ, rồi cháu sẽ hiểu tấm lòng của mình thôi.
Tôi cố gắng chăm sóc cháu từng chút một. Buổi sáng dậy sớm nấu ăn cho hai bố con, chiều đón về, tối ngồi kèm học bài. Ban đầu, cháu chẳng thèm để ý đến sự chăm sóc ấy, thậm chí còn cố tình làm trái ý tôi, bỏ cơm hoặc bày trò nghịch ngợm khiến tôi phát bực mất Nhưng tôi cố nhẫn nhịn, nghĩ chỉ cần mình kiên trì, một ngày nào đó cháu sẽ cảm nhận được tình thương thật sự.
Cho đến một lần, tôi phát hiện cháu bị bắt nạt ở trường. Hôm đó tôi tới đón mà chờ mãi không thấy ra. Lo lắng chạy vào trường tìm, thì trời ơi... thấy cháu đang bị mấy đứa lớn hơn ép đưa tiền Cháu cố vùng vẫy nhưng một mình sao chống nổi cả bọn. Tôi lao tới kéo tay cháu ra, lớn tiếng quát bọn trẻ kia luôn. Mấy đứa thấy tôi giận dữ thì cũng tản ra mất. Tôi vẫn đuổi theo cảnh cáo nếu còn bắt nạt bé Bee thì tôi sẽ đến tận nhà gặp bố mẹ tụi nó. Đến lúc này thì mấy đứa mới rối rít xin lỗi rồi lủi đi.
Tối hôm đó, tôi thấy cháu ngồi thu lu ở góc phòng, mắt đỏ hoe, cố kìm tiếng nấc. Tôi khẽ bước tới, ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy đôi vai gầy guộc của cháu. Lần đầu tiên, cháu không đẩy tôi ra Tôi cảm nhận được bờ vai ấy run rẩy trong vòng tay mình, từng tiếng nấc nghẹn ngào khiến lòng tôi quặn thắt vô cùng.
Sau lần đó, thái độ của cháu thay đổi rõ rệt á. Không còn bày trò nghịch phá hay cự cãi mỗi khi tôi nhắc nhở nữa. Có hôm đi học về, thấy tôi đang cặm cụi trong bếp, cháu bất ngờ đứng lại nhìn rồi lí nhí nói: "Dì... có mệt không?". Chỉ vậy thôi, nhưng tôi đã cảm thấy ấm áp vô cùng luôn ấy Tôi biết, bức tường ngăn cách giữa tôi và cháu đã dần dần bị phá vỡ rồi.
Rồi một tối, cháu cầm bức tranh vừa vẽ tới đưa cho tôi, giọng ngập ngừng: "Dì có thể giữ bức tranh này không?". Trên trang giấy là hình ảnh một gia đình 3 người, tôi, chồng tôi và cháu, cùng nắm tay nhau giữa bầu trời xanh thẳm. Tôi không cầm được nước mắt, ôm chầm lấy cháu, khẽ nói: "Cảm ơn con".
Nguồn: soha.vn