Lượt đầu châu Á cháy máy, lượt hai... tắt ngấm Để đi xa ở World Cup, bóng đá châu Á cần phá vỡ giới hạn của chính mình chứ không chỉ vibe thôi đâu!
Lượt trận đầu tiên từng cho châu Á một cảm giác "sướng rơn" cực mạnh: Hàn Quốc thắng ngon, Nhật Bản cầm hòa luôn cả Hà Lan, còn nhiều đội khác cũng không còn bước ra sân với vẻ mặt "em sợ lắm" nữa. Vibes lúc đó thật sự là đỉnh của chóp!
Nhưng sang lượt hai, World Cup lại nhắc nhở châu Á một sự thật quen thuộc: ở giải đấu này, một trận hay chưa đủ để tạo nên đẳng cấp đâu các bro ơi.
Trận thua 0-1 của Hàn Quốc trước Mexico không phải là sập nguồn hoàn toàn. Đó là trận đấu bị quyết định bởi một sai lầm, khi thủ môn Kim Seung-gyu mắc lỗi để Luis Romo ghi bàn cho đội chủ nhà. Hàn Quốc vẫn còn cơ hội lách qua khe cửa hẹp nếu thắng Nam Phi ở lượt cuối, nhưng thất bại này cho thấy độ khắc nghiệt của World Cup: chỉ một khoảnh khắc mất tập trung cũng đủ làm bay màu cả kế hoạch rồi.
Vấn đề lớn hơn nằm ở Qatar. Thua 0-6 trước Canada không còn là chuyện xui xui nữa. Hai thẻ đỏ có thể giải thích phần nào việc vỡ trận, nhưng không thể che hết khoảng cách về tốc độ, thể lực, cường độ tranh chấp và khả năng giữ bình tĩnh. Canada cũng giống Qatar ở điểm từng phải đi tìm dấu mốc đầu tiên tại World Cup. Nhưng khi cơ hội đến tay, đội đồng chủ nhà biết biến nó thành chiến thắng đầu tiên trong lịch sử, lại còn là chiến thắng cực đậm với cú hat-trick của Jonathan David. Đó mới gọi là nắm cơ hội chứ!
Sau cơn bùng nổ, châu Á trở lại mặt đất là vì thế đó. Không phải vì châu Á không tiến bộ, mà vì World Cup không chỉ đo bằng cảm xúc của một lượt trận. Lượt đầu có thể là nơi các đội cửa dưới gây sốc, khi đối thủ cửa trên còn thăm dó. Nhưng sang lượt hai, các đội mạnh bắt đầu nóng máy, điều chỉnh chiến thuật, tăng tốc độ và khai thác triệt để sai lầm. Khi nhịp đấu được đẩy lên cao hơn, khoảng cách thực sự bắt đầu lộ diện.
Điều này không có nghĩa là phủ nhận những tín hiệu tích cực của châu Á nhé. Hàn Quốc vẫn là đội bóng có bản lĩnh, có kinh nghiệm, có ngôi sao. Nhật Bản vẫn chứng minh vì sao họ được xem là ngọn cờ đầu của châu lục, nhất là sau trận hòa 2-2 với Hà Lan. Một đội bóng 2 lần bị đặt vào thế khó mà vẫn đứng vững trước đại diện châu Âu thì không thể coi là "hiện tượng nhất thời" được.
Nhưng chính ở đây mới thấy sự khác biệt rõ rệt. Nhật Bản không còn dự World Cup chỉ để ngồi chờ phép màu nữa. Họ có hệ thống bài bản, có lớp cầu thủ chơi bóng ở châu Âu, có tốc độ xử lý và có sự tự tin được xây dựng qua nhiều năm. Nhật Bản là hình mẫu rõ nhất cho con đường mà bóng đá châu Á phải đi: không chỉ đá bằng tinh thần "cháy" thôi, mà phải đá bằng nền tảng thật sự.
Hàn Quốc vẫn có thể đi tiếp. Iran, Ả Rập Saudi, Úc hay các đại diện Tây Á vẫn có thể tạo những trận đấu chất lượng. Nhưng nếu nói đến một đội đủ ổn định để làm điểm tựa cho cả châu Á, lúc này Nhật Bản vẫn là cái tên sáng giá nhất.
Châu Á đã thắng được sự tự ti ở lượt đầu rồi, nhưng để đi xa hơn nữa, châu Á cần thắng thêm một đối thủ lớn hơn nhiều: chính giới hạn của bản thân mình!
*Sau màn trình diễn xuất thần giúp Cape Verde giữ sạch lưới trước Tây Ban Nha, thủ thành 40 tuổi Vozinha đón thêm tin vui cực to. Với sự hỗ trợ của Bộ Ngoại giao Mỹ, FIFA và Chính phủ Cape Verde, mẹ của Vozinha đã được cấp thị thực và có thể đến sân ủng hộ con trai trong phần còn lại của World Cup 2026. Wholesome quá đi mất thôi!
Nguồn: soha.vn
Lượt trận đầu tiên từng cho châu Á một cảm giác "sướng rơn" cực mạnh: Hàn Quốc thắng ngon, Nhật Bản cầm hòa luôn cả Hà Lan, còn nhiều đội khác cũng không còn bước ra sân với vẻ mặt "em sợ lắm" nữa. Vibes lúc đó thật sự là đỉnh của chóp!
Nhưng sang lượt hai, World Cup lại nhắc nhở châu Á một sự thật quen thuộc: ở giải đấu này, một trận hay chưa đủ để tạo nên đẳng cấp đâu các bro ơi.
Trận thua 0-1 của Hàn Quốc trước Mexico không phải là sập nguồn hoàn toàn. Đó là trận đấu bị quyết định bởi một sai lầm, khi thủ môn Kim Seung-gyu mắc lỗi để Luis Romo ghi bàn cho đội chủ nhà. Hàn Quốc vẫn còn cơ hội lách qua khe cửa hẹp nếu thắng Nam Phi ở lượt cuối, nhưng thất bại này cho thấy độ khắc nghiệt của World Cup: chỉ một khoảnh khắc mất tập trung cũng đủ làm bay màu cả kế hoạch rồi.
Vấn đề lớn hơn nằm ở Qatar. Thua 0-6 trước Canada không còn là chuyện xui xui nữa. Hai thẻ đỏ có thể giải thích phần nào việc vỡ trận, nhưng không thể che hết khoảng cách về tốc độ, thể lực, cường độ tranh chấp và khả năng giữ bình tĩnh. Canada cũng giống Qatar ở điểm từng phải đi tìm dấu mốc đầu tiên tại World Cup. Nhưng khi cơ hội đến tay, đội đồng chủ nhà biết biến nó thành chiến thắng đầu tiên trong lịch sử, lại còn là chiến thắng cực đậm với cú hat-trick của Jonathan David. Đó mới gọi là nắm cơ hội chứ!
Sau cơn bùng nổ, châu Á trở lại mặt đất là vì thế đó. Không phải vì châu Á không tiến bộ, mà vì World Cup không chỉ đo bằng cảm xúc của một lượt trận. Lượt đầu có thể là nơi các đội cửa dưới gây sốc, khi đối thủ cửa trên còn thăm dó. Nhưng sang lượt hai, các đội mạnh bắt đầu nóng máy, điều chỉnh chiến thuật, tăng tốc độ và khai thác triệt để sai lầm. Khi nhịp đấu được đẩy lên cao hơn, khoảng cách thực sự bắt đầu lộ diện.
Điều này không có nghĩa là phủ nhận những tín hiệu tích cực của châu Á nhé. Hàn Quốc vẫn là đội bóng có bản lĩnh, có kinh nghiệm, có ngôi sao. Nhật Bản vẫn chứng minh vì sao họ được xem là ngọn cờ đầu của châu lục, nhất là sau trận hòa 2-2 với Hà Lan. Một đội bóng 2 lần bị đặt vào thế khó mà vẫn đứng vững trước đại diện châu Âu thì không thể coi là "hiện tượng nhất thời" được.
Nhưng chính ở đây mới thấy sự khác biệt rõ rệt. Nhật Bản không còn dự World Cup chỉ để ngồi chờ phép màu nữa. Họ có hệ thống bài bản, có lớp cầu thủ chơi bóng ở châu Âu, có tốc độ xử lý và có sự tự tin được xây dựng qua nhiều năm. Nhật Bản là hình mẫu rõ nhất cho con đường mà bóng đá châu Á phải đi: không chỉ đá bằng tinh thần "cháy" thôi, mà phải đá bằng nền tảng thật sự.
Hàn Quốc vẫn có thể đi tiếp. Iran, Ả Rập Saudi, Úc hay các đại diện Tây Á vẫn có thể tạo những trận đấu chất lượng. Nhưng nếu nói đến một đội đủ ổn định để làm điểm tựa cho cả châu Á, lúc này Nhật Bản vẫn là cái tên sáng giá nhất.
Châu Á đã thắng được sự tự ti ở lượt đầu rồi, nhưng để đi xa hơn nữa, châu Á cần thắng thêm một đối thủ lớn hơn nhiều: chính giới hạn của bản thân mình!
*Sau màn trình diễn xuất thần giúp Cape Verde giữ sạch lưới trước Tây Ban Nha, thủ thành 40 tuổi Vozinha đón thêm tin vui cực to. Với sự hỗ trợ của Bộ Ngoại giao Mỹ, FIFA và Chính phủ Cape Verde, mẹ của Vozinha đã được cấp thị thực và có thể đến sân ủng hộ con trai trong phần còn lại của World Cup 2026. Wholesome quá đi mất thôi!
Nguồn: soha.vn