SunMap3181
New member
"Hồi đưa bố vào viện dưỡng lão tôi bị nhiều người nói những điều không hay lắm", anh chàng người Trung Quốc tâm sự.
Bài viết dưới đây là lời tự bạch của anh Trần (Nam Ninh, Trung Quốc) sau khoảng thời gian chăm sóc người bố 83 tuổi của mình.
Mẹ mất vì bạo bệnh từ năm 2012 rồi. Từ đó bố tôi sống một mình trong căn nhà cũ. Nhiều lần tôi rủ bố lên thành phố sống cùng nhưng ông cứ khăng khăng từ chối.
Giai đoạn 2020, do bận rộn công việc nên hiếm lắm tôi mới có thời gian về thăm bố. Thỉnh thoảng gọi điện về nghe giọng ông thều thào, tôi càng thấy có lỗi vì không thể chăm lo chu đáo cho bố
Nhận ra không thể để ông sống như vậy được nữa, cuối năm 2021, tôi quyết định xin nghỉ hưu sớm để trở về nhà chăm sóc bố. Từ tận đáy lòng, tôi muốn ông được sống khỏe mạnh và yên vui thay vì vật vã chống chọi với nỗi cô đơn tuổi già.
Những ngày đầu tiên, tôi cố gắng làm quen với các công việc mà bố cần hỗ trợ như nhớ giờ uống thuốc, tắm rửa, nấu cơm... Do tuổi đã cao, chân và đầu gối của bố đã tê cứng nên phần lớn thời gian chỉ ngồi trên xe lăn. Mỗi chiều tôi sẽ đẩy ông ra ngoài để gặp gỡ và giao lưu với mọi người.
Thời gian đầu, tôi thấy những công việc này không có gì nặng nhọc lắm. Tôi vẫn làm tốt mà. Đặc biệt, được gần bố đối với tôi đã là niềm hạnh phúc rồi
Tuy nhiên, sau 2 tháng, tôi nhận ra tính cách của bố ngày càng trở nên cáu kỉnh. Ông hay la mắng nếu tôi cố tình làm trái ý dù việc đó tốt cho chính ông. Tôi hiểu mà nên bỏ ngoài tai tất cả.
Điều ông mong chờ nhất mỗi ngày là được nghe tôi đọc báo. Đôi khi tôi thấy thực sự mệt mỏi bởi chỉ cần dừng lại nghỉ 1 chút, bố lập tức hỏi tại sao. Những lúc như vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài thở dài và tiếp tục đọc
Nhiều đêm tôi hay trằn trọc và suy nghĩ mình là người thân duy nhất của bố. Tôi không thể nào đưa ông vào viện dưỡng lão được. Tuy nhiên, nhìn lại sức khỏe của bản thân, tôi dần lo lắng không biết mình có gánh nổi trách nhiệm nặng nề này hay không.
Một ngày nọ, sau khi tắm cho bố như thường lệ, tôi dìu ông vào giường. Do sàn nhà trơn trượt, cả 2 bố con tôi bị ngã. Trong khi tôi vội vã đỡ bố dậy thì ông lại đẩy tay tôi ra xa và quát rằng đứa con bất hiếu.
Nghe vậy, tôi tức giận đến mức chạy ra ngoài cửa. Vừa chạy, tôi vừa khóc nấc lên Sau khi dịu lại, tôi nhận ra sống trong sự đau đớn và bất lực của thân thể, có lẽ bố còn đau khổ và tuyệt vọng hơn tôi nhiều.
Kể từ lần đó, tôi học cách điều chỉnh tâm lý và đối mặt với những thử thách trong việc chăm sóc bố bằng thái độ tích cực và lạc quan hơn. Tôi luôn tự động viên bản thân phải kiên trì. Bởi tôi là chỗ dựa duy nhất của bố nên không thể làm khác được.
Dù đã cố gắng hết mình song sau 3 năm tôi nhận ra tình trạng thể chất của bố ngày càng trở nên tồi tệ. Bản thân tôi cũng cảm thấy mệt mỏi quá sức.
Vào thời điểm đó, tôi đã đưa ra quyết định vô cùng đau đớn là đưa bố vào viện dưỡng lão. Tôi và vợ đã phải đi khảo sát đến 10 địa điểm nhằm chọn cho bố chỗ nghỉ ngơi tốt nhất.
Ngày đưa bố vào viện dưỡng lão, cả bố và tôi đều khóc. Thậm chí ông còn liên tục nói với tôi những điều không hay. Mọi người thân biết chuyện cũng nói vợ chồng tôi là đứa con bất hiếu. Chính tôi cũng day dứt trong lòng vì không thể chăm sóc được cho ông
Sau khi chuyển cuộc sống vào viện dưỡng lão, ở 2-3 tháng đầu, bố tôi khá chật vật với việc làm quen. Ông thường tỏ ra không vui, bất hợp tác với các y tá. Dù cảm thấy buồn song tôi hiểu rằng ông cần thời gian để thích nghi.
Để những ngày tháng trong viện dưỡng lão của ông bớt tẻ nhạt, tuần nào gia đình chúng tôi cũng vào thăm. Vợ tôi thường chuẩn bị những món ăn ông thích và cả những câu chuyện thú vị để khích lệ tinh thần.
Đến tháng thứ 5, tôi dần thấy tâm trạng của bố đã được cải thiện đáng kể. Bố đã học được cách trò chuyện với những người bạn già trong đây, tham gia các hoạt động văn nghệ. Nét mặt của ông không còn u ám và gắt gỏng như trước nữa. Nhân viên trong viện dưỡng lão cũng đánh giá thể trạng của bố tôi dần tốt lên so với thời điểm ban đầu. Nhìn thấy ông dần lấy lại nụ cười, tôi cũng yên tâm hơn với quyết định của mình
Giờ đây không thể thường xuyên kề cận bên bố như trước nhưng mỗi khi có dịp gặp nhau cả gia đình tôi đều tràn ngập tiếng cười. Dù người ngoài nhìn vào có thể nói tôi không hay. Nhưng tôi biết rằng quyết định này là vì hạnh phúc và bình yên của bố. Tôi tin chắc rằng dù ở bất kỳ nơi nào, chỉ cần chúng ta vẫn quan tâm đến nhau bằng cách này hay cách khác thì sợi dây tình cảm sẽ không bao giờ đứt đoạn
Nguồn: kenh14.vn