Sắp 'vỡ chum' mà chồng cho 2 lựa chọn khó nhằn, chị em lo muốn xỉu: Ở cữ sao mà khó vậy trời?

UwUBoss

New member
Mình kể cho chồng nghe hết tâm tư trăn trở, ai ngờ anh ấy chỉ biết... thở dài ‍

Giờ mình đang bầu tháng cuối cùng rồi, đếm ngược từng ngày đến lúc "vỡ chum". Đáng lẽ phải là khoảng thời gian chill chill, hóng hớt đợi gặp bé yêu đầu lòng chứ, thế mà hai vợ chồng lại căng thẳng suốt vì một chuyện nghe có vẻ... đơn giản: ở cữ sau sinh.

Hai đứa mình sống trong căn hộ chung cư nhỏ xinh, kiểu chỉ có 1 phòng ngủ thôi á. Hồi mua nhà vẫn nghĩ vừa đủ cho 2 người là ổn rồi. Nhưng giờ chuẩn bị sinh con rồi mới nhận ra không gian chật hơn mình tưởng nhiều

Chồng mình bảo công việc sắp tới bận như chó, dự án đang vào giai đoạn "sinh tử" nên gần như không thể xin nghỉ dài để chăm hai mẹ con. Vì thế anh ấy đưa ra 2 lựa chọn: hoặc đón mẹ chồng lên ở cùng vài tháng để chăm mình ở cữ, hoặc mình về quê chồng ở cữ.

Nghe xong mình muốn té ngửa luôn, cả hai phương án đều không ổn tí nào

Nếu mẹ chồng lên đây thì căn hộ chỉ có một phòng ngủ mà. Mẹ chồng chắc chắn sẽ ngủ chung phòng với mình và bé, còn chồng ra ghế sofa phòng khách ngủ. Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi mình đã thấy ngột ngạt rồi

Nhà vốn nhỏ rồi, thêm người, thêm đồ dùng của trẻ sơ sinh, quần áo, tã bỉm, bình sữa... chắc chắn sẽ bừa bộn kinh khủng. Mình lại là típ thích không gian riêng tư lắm. Sau sinh, cơ thể thay đổi, tinh thần nhạy cảm, mình thực sự không muốn sống trong cảm giác lúc nào cũng có người bên cạnh, nhất là trong một không gian chật chội như vậy.

Nhưng về quê chồng thì mình càng không muốn hơn nữa!

Công việc của mình làm online là chính. Dù nghỉ sinh nhưng vẫn có thể trao đổi với khách hàng, xử lý việc từ xa để duy trì thu nhập, thậm chí khi cần là đi ra ngoài 1-2 tiếng để ký hợp đồng hoặc gặp gỡ đối tác trực tiếp.

56c452f389006cd611b0.jpg


Trong khi đó, quê chồng thì vừa xa vừa nghèo nàn. Không phải mình chê bai gì quê hương anh ấy, nhưng đó là sự thật luôn á Mỗi lần về, muốn mua thứ gì cũng phải chạy ra chợ huyện. Những món đồ cho trẻ sơ sinh, thuốc men hay đồ dùng cần gấp đều không thuận tiện tẹo nào. Mình còn nhớ lần trước về quê chơi, giữa đêm muốn mua một hộp sữa cũng không biết kiếm ở đâu luôn.

Mình kể cho chồng nghe hết những lo lắng này, anh ấy nghe xong rồi chỉ biết... thở dài ‍

Anh ấy bảo hiểu chứ, nhưng không có lựa chọn nào khác. Không thể vừa đi làm vừa chăm sản phụ và trẻ sơ sinh được. Anh ấy cần mình chọn một trong hai phương án. Nếu lo không có đồ dùng thì sẽ sắm đủ trước khi về, thiếu gì thì đặt online cho người ta ship đến.

Mình hỏi sao không thuê người hỗ trợ theo giờ hoặc thuê bảo mẫu vài tuần đầu. Chồng lắc đầu, nói chi phí quá cao, sinh con xong sẽ rất tốn kém, và còn phải tiết kiệm lo sau này nữa. Cuộc nói chuyện kết thúc mà chẳng ai vui vẻ cả

Những ngày gần đây, mỗi lần nhắc đến chuyện ở cữ là hai vợ chồng lại im lặng phát sợ. Mình hiểu chồng cũng đang chịu áp lực công việc. Mình cũng biết anh ấy không cố tình làm khó vợ. Nhưng mình cảm thấy như đang bị ép phải lựa chọn giữa hai điều đều không mong muốn tí nào.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top