Sắp cưới rồi mà crush "mất tích" 8 năm bỗng hiện lên, nhưng nhờ thế mà anh nhận ra mình đã chọn đúng người rồi!

Ki2k66583

New member
851ab68d2bbd616180f1.png


Cuộc đời như lướt TikTok vậy, cứ tưởng đã swipe qua mấy kỷ niệm cũ rồi, nhưng đôi khi chỉ một cái notif bất ngờ là tất cả ùa về như flystyle luôn á!

Vào đúng cái ngày anh sắp "về team chồng người ta", số phận lại cho anh một cú plot twist – hay đúng hơn là một challenge thử lòng. Cô gái từng chiếm trọn vẹn thanh xuân của anh, sau 8 năm bỗng nhiên xuất hiện đúng dịp hôn lễ.

Khoảnh khắc đó, anh không khỏi nhớ về những ngày tháng cấp 3 đầy kỷ niệm, và cô bạn học mà anh đã âm thầm giúp đỡ – Dương Thanh Kiều.

Nghĩ lại thì những ngày đầu chuyển trường của Kiều chẳng ez tí nào. Hoàn cảnh khó khăn, ăn mặc giản dị, Kiều nhanh chóng trở thành topic bàn tán của cả lớp.

Tệ hơn nữa, có người phát hiện mẹ Kiều mắc bệnh tâm thần, thường lang thang trong làng. Những lời đồn ác ý cứ thế bủa vây cô ấy như kiểu bị cancel ngoài đời thực vậy.

Không biết do thương cảm hay vì lý do gì, anh bắt đầu âm thầm để mắt đến cô gái ấy.

Một buổi trưa nọ, anh thấy Kiều không đến canteen. Tò mó quá, anh lén đi theo, thấy Kiều đang ngồi một mình ở góc sân trường, lấy từ trong cặp ra một chiếc bánh mỳ khô cứng, cắn từng miếng nhỏ.

Khoảnh khắc đó, tim anh như thắt lại. Anh âm thầm quyết tâm phải giúp Kiều, nhưng không được làm tổn thương tự trọng của cô ấy. Thế là anh nghĩ ra một cách. Anh đến canteen, nói với bác phụ trách bếp rằng anh muốn tặng suất ăn hằng tháng cho một bạn nữ nhưng nhờ bác nói với bạn ấy rằng đây là quỹ từ thiện của trường dành cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Thế là cứ đầu tháng, anh lại đóng 600 ngàn cho bác ấy. Hồi đó mỗi suất cơm chỉ có giá từ 15-20 ngàn. Tháng nào thừa tiền thì lại dồn cho tháng sau. Cứ vậy, anh âm thầm support cô ấy trong 1 năm đầu tiên.

252505e9d39d12416e3b.jpg


Lên lớp 11, anh và Kiều trở thành tablemate. Tiếp xúc gần gũi, anh nhận ra Kiều không chỉ hiền lành mà còn rất chăm chỉ.

Chúng anh thường xuyên thảo luận bài tập, động viên nhau cùng tiến bộ. Dần dần, giữa hai đứa nảy sinh một thứ tình cảm đặc biệt. Chemistry cứ thế mà lên luôn! ✨

Có lần, chúng anh cùng tham gia kỳ thi học sinh giỏi Toán. Trước ngày thi, Kiều lo lắng nên tìm gặp anh. Anh liền động viên cô ấy rằng chỉ cần tự tin thì chắc chắn cô ấy có thể giành được top 3. Kiều cảm ơn anh rối rít.

Khoảnh khắc đó, anh muốn nói với Kiều rằng chính cô ấy đã cho anh thêm động lực, giúp anh trở thành một người tốt hơn.

Ngay lúc relationship giữa hai đứa đang dần tiến triển ngọt ngào, anh định lấy hết dũng khí để confess thì một tin dữ ập đến. Mẹ Kiều bệnh tình trở nặng, cần phải nhập viện điều trị lâu dài. Kiều buộc phải nghỉ học để chăm mẹ, thời gian chúng anh gặp nhau ngày càng ít ỏi.

Anh đến bệnh viện thăm, thấy Kiều tiều tụy đi nhiều, anh không khỏi xót xa. Sau khi nói chuyện một hồi, Kiều cho biết cô ấy sẽ nghỉ học. Rồi cô ấy cảm ơn anh đã âm thầm giúp đỡ suốt 1 năm qua, cô ấy đã biết anh là người trả tiền ăn chứ chẳng có quỹ từ thiện nào của trường cả.

Hôm đó, cả hai đứa đều khóc. Kiều thì khóc nức nở, còn anh thì cố nén lệ, anh biết giữa hai đứa đã không còn những ngày tháng chill của tuổi học trò nữa rồi.

Một thời gian ngắn sau, nhà cô ấy cũng chuyển đi nơi khác để tiếp tục điều trị cho mẹ. Chúng anh mất liên lạc hẳn.

Nhiều lần anh tìm đến nhà cũ của Kiều nhưng chỉ gặp những người mới xa lạ. Anh mang theo nỗi nhớ Kiều mà tiếp tục học hành, thi đỗ đại học, tự nhủ sẽ cố gắng thay cả phần cô ấy.

Suốt 4 năm đại học, anh luôn cố gắng học tập thật tốt, mong muốn thực hiện ước mơ dở dang của Kiều. Anh tham gia nhiều hoạt động tình nguyện, giúp đỡ những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn giống như Kiều năm nào. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt biết ơn của họ, anh lại nhớ đến mối tình đầu của mình, nhớ nụ cười hiền dịu của cô ấy.

Thời gian trôi nhanh, anh đã tốt nghiệp đại học, đi làm tại một công ty công nghệ. Trong buổi tiệc cuối năm của công ty, anh quen biết với Quỳnh – vợ sắp cưới của anh bây giờ. Quỳnh dịu dàng, chu đáo, chúng anh nhanh chóng phải lòng nhau.

Sau 2 năm yêu nhau, chúng anh quyết định lên xe hoa.

7361ebf39f365ede2a98.png


Thế nhưng, trong quá trình chuẩn bị đám cưới, chúng anh lại xảy ra drama về vấn đề sính lễ. Bố mẹ Quỳnh thách cưới 200 triệu!

Quỳnh nói đấy là tục lệ ở quê cô ấy, càng thách cưới nhiều thì càng chứng tỏ con gái có giá. Nhiều nhà trong làng được nhà trai tặng cả ô tô, sính lễ mấy cây vàng. Quỳnh tốt nghiệp đại học loại giỏi, lại làm trong công ty lớn, bố mẹ cô ấy muốn flex với xóm làng và cũng muốn show con gái có giá nên tiền thách cưới không được dưới 200 triệu. Còn tráp cưới thì nhà anh mang lễ vật gì cũng được.

Anh thì không đồng ý việc đó. Anh mới đi làm chưa được bao lâu, tiền tiết kiệm cũng chỉ đủ chi trả cho đám cưới, lấy đâu ra khoản 200 triệu ấy. Hơn nữa, kết hôn là việc của hai đứa, sao lại dùng chuyện thách cưới để đo lường.

Anh nói như vậy, Quỳnh liền hỏi lại: "Ý anh là, chúng ta không cưới nữa?".

Anh bị speechless, nhất thời không biết trả lời sao cho hợp lý.

Đúng lúc chúng anh đang căng thẳng thì anh bất ngờ nhận được một tin nhắn: "Minh à, chúc mừng hạnh phúc nhé. – Dương Thanh Kiều".

Nhìn thấy cái tên đã lâu không gặp, tim anh như thắt lại. 8 năm rồi, cô ấy đã ở đâu? Sao lại đột ngột xuất hiện thế này?

Tin nhắn này khiến anh chìm đắm trong dòng hồi tưởng về thời cấp 3 tươi đẹp, về những tháng ngày vô lo, nhưng cũng chính nhờ Kiều mà anh nhận ra, tình yêu khác với hôn nhân. Hôn nhân cần sự tin tưởng, chia sẻ và thấu hiểu. Còn tình yêu có thể lúc nóng lúc lạnh, lúc nồng nhiệt lúc trầm lắng, có thể tăng có thể giảm, chỉ có hôn nhân là phải vững bền, là không được buông tay nhau dù gặp khó khăn.

Anh quay sang Quỳnh, hít một hơi thật sâu nói: "Quỳnh, anh xin lỗi. Anh biết sính lễ rất quan trọng với em và gia đình, nhưng anh mong hôn nhân của chúng ta không phải được xây dựng trên nền tảng vật chất. Anh yêu em, muốn cùng em đi hết cuộc đời này, nhưng anh càng mong chúng ta có thể thấu hiểu, cùng nhau đối mặt với những thử thách trong cuộc sống".

Quỳnh nhìn anh, ánh mắt thoáng qua nhiều cung bậc cảm xúc. Cuối cùng, cô ấy khẽ gật đầu: "Anh nói đúng. Chúng ta nên tin tưởng vào tình yêu của hai đứa, chứ không phải dùng tiền bạc để đo lường. Chúng ta hãy cùng cố gắng, cùng nhau vun đắp cho tương lai".

Chỉ cần câu nói này là anh biết Quỳnh chính là người vợ anh chờ đợi bấy lâu nay! Cảm ơn Kiều đã đến bên anh trong thời thanh xuân, để anh trải nghiệm thế nào là tình cảm đầu đời! Cảm ơn Quỳnh đã đến lúc anh đủ chín chắn để trở thành một người chồng, một người cha!

dbc677110390fc2b76ea.png


37c7a8edc43c4cfd0c25.png


3be7d6fe8734fab28b34.png


53135a6c7531aac65a53.png


e3e5f3e804500055fd74.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top