Sau vụ máy bay IL-20 của Nga bị bắn rơi thảm khốc, Moscow đã "ship" hẳn tổ hợp tên lửa xịn xò S-300 cho Damascus. Nhưng mà đến lúc căng thẳng thật sự thì chúng lại... biến mất luôn?
Sau khi Không quân Israel "đánh úp" liên tục 2 lần chỉ trong vòng có 24 tiếng đồng hồ vào sân bay quốc tế Damascus, giới chuyên gia và dân mạng đều đặt ra một câu hỏi cực kỳ quan trọng.
Vậy mấy "em" tên lửa S-300 đã ở đâu trong lúc "nước sôi lửa bỏng" mà Nga mới chuyển cho Syria sau sự kiện buồn liên quan tới chiếc máy bay trinh sát IL-20 Nga bị bắn hạ cách đây 4 tháng?
Tại sao chúng lại "im hơi lặng tiếng", không đáp trả các cuộc không kích, để mất mặt cả mình, cả Syria lẫn Nga luôn. Hay là Moscow đã "troll" Syria bằng món vũ khí "hàng fake" sao?
Vậy S-300 đi đâu mất rồi?
Ngay cả những chuyên gia "xịn" nhất cũng không có câu trả lời thỏa đáng cho hàng loạt câu hỏi này. Các cơ quan quân sự và chính trị của Nga những năm gần đây đã "giữ bí mật" đỉnh cao luôn á.
Nhưng trước hết, cần phải "recap" lại những gì đã xảy ra trong giai đoạn 20-22/01/2019 đã.
Ban đầu, vào đêm ngày 20/01, từ ngoài khơi Địa Trung Hải, 4 chiếc F-16 của Israel đã bắn một vài quả tên lửa (có nguồn nói là 8 quả) vào các căn cứ mà tình báo Israel cho là của Iran gần sân bay quốc tế Damascus.
Theo info từ các quan sát viên quân sự Nga, 7 quả tên lửa đã bị "hạ gục". Quả còn lại rơi xuống đâu đó mà chẳng gây thiệt hại gì.
Kết quả lần đầu không được như ý, sau khi có thêm thông tin tình báo mới, đêm hôm sau Không quân Israel tiếp tục "lên đồ" tấn công bằng tên lửa vào đúng những mục tiêu cũ.
Hơn nữa, đợt tấn công lần này được triển khai từ Cao nguyên Golan và từ không phận của Li-băng luôn.
Những điều chỉnh này đã giúp cuộc không kích thành công hơn hẳn. Chính Israel, theo tờ Haaretz, đã phá hủy 8 đơn vị phòng không của Syria do Liên Xô/Nga sản xuất: S-75 Desna, S-125 Neva, Buk, Osa và Pantsir-S1. Những thông tin này có lẽ không tin 100% được đâu nhé.
Dù vậy, dựa trên những bằng chứng mà Israel công bố, rõ ràng có 1 tổ hợp Pantsir-S1 bị "tan xác" và có vẻ còn thêm một tổ hợp tương tự cũng "ra đi" theo.
Các máy bay của Israel đã "về nhà nguyên vẹn" và không phải đối mặt với bất cứ sự phản kháng nào từ phòng không và không quân Syria. Còn những tổ hợp S-300 đơn giản chỉ... "đứng nhìn" cuộc không kích này thôi. Vậy chúng đã ở đâu?
Tại sao S-300 không "ra tay"?
Khi trả lời câu hỏi này, các chuyên gia quân sự gần như cùng có chung ý kiến luôn.
Thứ nhất, chúng không khai hỏa bởi vì... không thể. Biên giới giữa Syria và Li-băng chủ yếu đi qua vùng núi. Nếu như máy bay địch bỗng "nổi lên" vài giây khỏi vùng núi, phóng tên lửa vào mục tiêu trên đồng bằng rồi ngay lập tức "lặn mất" thì không thể bắn hạ được nó – nó biến mất khỏi màn hình radar luôn á.
Cũng không thể bắn hạ được chiếc máy bay tiêm kích "lặn ngụp" ở Cao nguyên Golan trên lãnh thổ Israel vì lý do tương tự.
Thứ hai, các tổ hợp phòng không Syria vì những lý do chính trị-quốc tế nào đó không thể tấn công các mục tiêu trên bầu trời Li-băng. Hoàn toàn logic – theo quan điểm luật pháp quốc tế đấy.
Không đúng theo quan điểm quân sự, nhưng đó là sự lựa chọn của chính quyền Damascus. Có thể thấy họ có lý do để không thực hiện các cuộc tấn công vào những căn cứ không quân trên lãnh thổ của chính Israel.
Các cuộc chiến tranh ở Trung Đông có rất nhiều những điều bất ngờ mà.
Một chi tiết cũng khá thú vị: Israel, hóa ra, đã "nhắn nhủ" quân đội Syria đừng tham gia bảo vệ những người Iran mà họ định "dội bom". Người Syria đã không nghe để thể hiện sự ủng hộ với đồng minh của mình – và đó là cái kết phải "gánh" đấy.
Những nguyên nhân khác
Ngoài các tình tiết rõ nét này, còn những thứ liên quan tới con người nữa. Các sĩ quan Nga, theo thông tin của một vài chuyên gia, cho rằng những đồng nghiệp Syria của họ đơn giản là chưa "pro" đủ để làm chủ toàn bộ các tổ hợp phòng không này.
Và chính các tổ hợp này cũng chưa được triển khai đúng nghĩa, chưa thực hiện bắn thử sau khi lắp đặt luôn.
Vì những lý do này, chỉ một lần sơ suất bật radar cảnh giới nhìn vòng 64N6 hoặc radar bắt thấp 76N6 có thể tạo cơ hội cho những phi công "cao thủ" Israel sử dụng ồ ạt tên lửa diệt radar AGM-88 HARM, thứ mà những kíp chiến đấu tên lửa S-300 Syria chưa được "train" để né tránh hoặc đáp trả một cách xứng tầm.
Có thể, vì lý do đó mà trong câu chuyện này xuất hiện thêm một tình tiết có ý nghĩa: các tổ hợp S-300 thực sự vẫn chưa vào vị trí chiến đấu. Vị trí bố trí chúng phù hợp nhất là ở căn cứ không quân T-4, từ đó chúng có thể bao phủ được Damascus.
Nhưng như thế quá gần với Israel, quốc gia không chỉ có lực lượng không quân "xịn", mà lính đặc nhiệm cũng "thiện nghệ" lắm. Và cả các phiến quân chưa bị tiêu diệt ở Syria cũng có thể tiếp cận để "phá" những tổ hợp này nữa.
Cho nên có thêm một lý do quan trọng: Có thể chính những người Syria, có thể những người Syria theo ý kiến của người Nga, hoặc những người Nga không cho phép người Syria, nhưng nói chung ai đó muốn "cất giữ" S-300 cho những việc quan trọng hơn trong tương lai.
Trong khi đó giới quân sự Nga chỉ ra rằng khi "đỡ đòn" trước cuộc không kích của Israel, các lực lượng phòng không Syria đã bắn hạ được hơn 30 tên lửa hành trình và bom lượn có điều khiển chính xác. Điều này rõ ràng không phải là "công" của S-75 được chế tạo vào thập niên 50 đâu nhé.
Những mục tiêu này chắc chắn có ai đó chỉ thị cho các tổ hợp S-200 của Syria "ra tay". S-300? S-400 của người Nga? Đơn giản là các hệ thống radar cảnh giới nhìn vòng cũng có mặt ở đây? Không có bất cứ thông tin nào cả. Nhưng hiển nhiên đã có những hỗ trợ nào đó rồi.
Cuối cùng, có thêm một lý do S-300 không được sử dụng do một số chuyên gia chỉ ra. Đó là việc những tổ hợp này vẫn chưa được kết nối thành một hệ thống phòng không thống nhất ở Syria vì số lượng chưa đủ, nhất là đối với lượng tên lửa mà người Israel "thả" ra.
Tóm lại, các lớp phòng thủ chưa được thiết lập thành mạng lưới thống nhất với mật độ cần thiết. Còn đứng "solo", chúng sẽ là mục tiêu dễ bị tiêu diệt. Có nghĩa chúng ta lại quay trở về điểm ban đầu: thiếu nhân sự có trình độ để "chống lại" một kẻ địch "đỉnh cao" như Israel.
Bố trí Pantsir-S1 để làm gì nếu nó không được "reload" đạn sau khi đã phóng ra tất cả các tên lửa và bắn hết đạn? Hoặc đứng sang một bên vì sợ bị Israel "phản đòn"?
Nguồn: soha.vn
Sau khi Không quân Israel "đánh úp" liên tục 2 lần chỉ trong vòng có 24 tiếng đồng hồ vào sân bay quốc tế Damascus, giới chuyên gia và dân mạng đều đặt ra một câu hỏi cực kỳ quan trọng.
Vậy mấy "em" tên lửa S-300 đã ở đâu trong lúc "nước sôi lửa bỏng" mà Nga mới chuyển cho Syria sau sự kiện buồn liên quan tới chiếc máy bay trinh sát IL-20 Nga bị bắn hạ cách đây 4 tháng?
Tại sao chúng lại "im hơi lặng tiếng", không đáp trả các cuộc không kích, để mất mặt cả mình, cả Syria lẫn Nga luôn. Hay là Moscow đã "troll" Syria bằng món vũ khí "hàng fake" sao?
Vậy S-300 đi đâu mất rồi?
Ngay cả những chuyên gia "xịn" nhất cũng không có câu trả lời thỏa đáng cho hàng loạt câu hỏi này. Các cơ quan quân sự và chính trị của Nga những năm gần đây đã "giữ bí mật" đỉnh cao luôn á.
Nhưng trước hết, cần phải "recap" lại những gì đã xảy ra trong giai đoạn 20-22/01/2019 đã.
Ban đầu, vào đêm ngày 20/01, từ ngoài khơi Địa Trung Hải, 4 chiếc F-16 của Israel đã bắn một vài quả tên lửa (có nguồn nói là 8 quả) vào các căn cứ mà tình báo Israel cho là của Iran gần sân bay quốc tế Damascus.
Theo info từ các quan sát viên quân sự Nga, 7 quả tên lửa đã bị "hạ gục". Quả còn lại rơi xuống đâu đó mà chẳng gây thiệt hại gì.
Kết quả lần đầu không được như ý, sau khi có thêm thông tin tình báo mới, đêm hôm sau Không quân Israel tiếp tục "lên đồ" tấn công bằng tên lửa vào đúng những mục tiêu cũ.
Hơn nữa, đợt tấn công lần này được triển khai từ Cao nguyên Golan và từ không phận của Li-băng luôn.
Những điều chỉnh này đã giúp cuộc không kích thành công hơn hẳn. Chính Israel, theo tờ Haaretz, đã phá hủy 8 đơn vị phòng không của Syria do Liên Xô/Nga sản xuất: S-75 Desna, S-125 Neva, Buk, Osa và Pantsir-S1. Những thông tin này có lẽ không tin 100% được đâu nhé.
Dù vậy, dựa trên những bằng chứng mà Israel công bố, rõ ràng có 1 tổ hợp Pantsir-S1 bị "tan xác" và có vẻ còn thêm một tổ hợp tương tự cũng "ra đi" theo.
Các máy bay của Israel đã "về nhà nguyên vẹn" và không phải đối mặt với bất cứ sự phản kháng nào từ phòng không và không quân Syria. Còn những tổ hợp S-300 đơn giản chỉ... "đứng nhìn" cuộc không kích này thôi. Vậy chúng đã ở đâu?
Tại sao S-300 không "ra tay"?
Khi trả lời câu hỏi này, các chuyên gia quân sự gần như cùng có chung ý kiến luôn.
Thứ nhất, chúng không khai hỏa bởi vì... không thể. Biên giới giữa Syria và Li-băng chủ yếu đi qua vùng núi. Nếu như máy bay địch bỗng "nổi lên" vài giây khỏi vùng núi, phóng tên lửa vào mục tiêu trên đồng bằng rồi ngay lập tức "lặn mất" thì không thể bắn hạ được nó – nó biến mất khỏi màn hình radar luôn á.
Cũng không thể bắn hạ được chiếc máy bay tiêm kích "lặn ngụp" ở Cao nguyên Golan trên lãnh thổ Israel vì lý do tương tự.
Thứ hai, các tổ hợp phòng không Syria vì những lý do chính trị-quốc tế nào đó không thể tấn công các mục tiêu trên bầu trời Li-băng. Hoàn toàn logic – theo quan điểm luật pháp quốc tế đấy.
Không đúng theo quan điểm quân sự, nhưng đó là sự lựa chọn của chính quyền Damascus. Có thể thấy họ có lý do để không thực hiện các cuộc tấn công vào những căn cứ không quân trên lãnh thổ của chính Israel.
Các cuộc chiến tranh ở Trung Đông có rất nhiều những điều bất ngờ mà.
Một chi tiết cũng khá thú vị: Israel, hóa ra, đã "nhắn nhủ" quân đội Syria đừng tham gia bảo vệ những người Iran mà họ định "dội bom". Người Syria đã không nghe để thể hiện sự ủng hộ với đồng minh của mình – và đó là cái kết phải "gánh" đấy.
Những nguyên nhân khác
Ngoài các tình tiết rõ nét này, còn những thứ liên quan tới con người nữa. Các sĩ quan Nga, theo thông tin của một vài chuyên gia, cho rằng những đồng nghiệp Syria của họ đơn giản là chưa "pro" đủ để làm chủ toàn bộ các tổ hợp phòng không này.
Và chính các tổ hợp này cũng chưa được triển khai đúng nghĩa, chưa thực hiện bắn thử sau khi lắp đặt luôn.
Vì những lý do này, chỉ một lần sơ suất bật radar cảnh giới nhìn vòng 64N6 hoặc radar bắt thấp 76N6 có thể tạo cơ hội cho những phi công "cao thủ" Israel sử dụng ồ ạt tên lửa diệt radar AGM-88 HARM, thứ mà những kíp chiến đấu tên lửa S-300 Syria chưa được "train" để né tránh hoặc đáp trả một cách xứng tầm.
Có thể, vì lý do đó mà trong câu chuyện này xuất hiện thêm một tình tiết có ý nghĩa: các tổ hợp S-300 thực sự vẫn chưa vào vị trí chiến đấu. Vị trí bố trí chúng phù hợp nhất là ở căn cứ không quân T-4, từ đó chúng có thể bao phủ được Damascus.
Nhưng như thế quá gần với Israel, quốc gia không chỉ có lực lượng không quân "xịn", mà lính đặc nhiệm cũng "thiện nghệ" lắm. Và cả các phiến quân chưa bị tiêu diệt ở Syria cũng có thể tiếp cận để "phá" những tổ hợp này nữa.
Cho nên có thêm một lý do quan trọng: Có thể chính những người Syria, có thể những người Syria theo ý kiến của người Nga, hoặc những người Nga không cho phép người Syria, nhưng nói chung ai đó muốn "cất giữ" S-300 cho những việc quan trọng hơn trong tương lai.
Trong khi đó giới quân sự Nga chỉ ra rằng khi "đỡ đòn" trước cuộc không kích của Israel, các lực lượng phòng không Syria đã bắn hạ được hơn 30 tên lửa hành trình và bom lượn có điều khiển chính xác. Điều này rõ ràng không phải là "công" của S-75 được chế tạo vào thập niên 50 đâu nhé.
Những mục tiêu này chắc chắn có ai đó chỉ thị cho các tổ hợp S-200 của Syria "ra tay". S-300? S-400 của người Nga? Đơn giản là các hệ thống radar cảnh giới nhìn vòng cũng có mặt ở đây? Không có bất cứ thông tin nào cả. Nhưng hiển nhiên đã có những hỗ trợ nào đó rồi.
Cuối cùng, có thêm một lý do S-300 không được sử dụng do một số chuyên gia chỉ ra. Đó là việc những tổ hợp này vẫn chưa được kết nối thành một hệ thống phòng không thống nhất ở Syria vì số lượng chưa đủ, nhất là đối với lượng tên lửa mà người Israel "thả" ra.
Tóm lại, các lớp phòng thủ chưa được thiết lập thành mạng lưới thống nhất với mật độ cần thiết. Còn đứng "solo", chúng sẽ là mục tiêu dễ bị tiêu diệt. Có nghĩa chúng ta lại quay trở về điểm ban đầu: thiếu nhân sự có trình độ để "chống lại" một kẻ địch "đỉnh cao" như Israel.
Bố trí Pantsir-S1 để làm gì nếu nó không được "reload" đạn sau khi đã phóng ra tất cả các tên lửa và bắn hết đạn? Hoặc đứng sang một bên vì sợ bị Israel "phản đòn"?
Nguồn: soha.vn