Những "anh em" Hồi giáo giàu có như Ả Rập Xê Út, Iran… có vẻ đang "nhắm mắt làm ngơ" trước cảnh đời tan nát của người Syria luôn á
Nhớ hình ảnh bé Aylan – cậu bé tị nạn Syria mất mạng trên biển Thổ Nhĩ Kỳ khi đang trên đường sang châu Âu không? Ảnh đó từng làm cả thế giới xót xa và phẫn nộ về nạn nhập cư và quyền con người đấy
Trong lúc vấn đề nhập cư đang hot ở khắp mọi kênh truyền thông, CNN đã trích dẫn bài viết của Haroon Moghul – một học giả tại Viện Chính sách và Hiểu biết xã hội (ISPU) về tình trạng nhập cư của cộng đồng Hồi giáo hiện nay.
ISPU là nơi chuyên nghiên cứu và cung cấp chuyên gia phân tích các vấn đề nóng mà Mỹ đang phải đối mặt đó.
Nội dung bài phân tích tâm đắc như sau:
Chúng tôi đã thấy em rồi, Aylan. Ít nhất là những gì còn lại, khi linh hồn em đã bay lên thiên đàng ️
Thi thể em bị sóng đánh dạt vào bờ, khuôn mặt úp xuống cát trước khi được một sĩ quan cảnh sát Thổ Nhĩ Kỳ bế lên.
Thi thể anh trai em – Galip, và mẹ em – Rehen cũng được tìm thấy gần đó. Cả gia đình em đều chết đuối trên hành trình chạy trốn, theo báo cáo là đang hướng đến Canada – quốc gia đã từ chối đơn xin tị nạn của gia đình em.
Ngay cả khi phổi của em đầy nước biển, hàng triệu người Hồi giáo vẫn đang cầu xin Đấng Toàn Năng cứu rỗi họ, ban cho họ sự bình yên và thịnh vượng như cộng đồng Hồi giáo khắp thế giới.
Tôi từng có tâm trạng "sục sôi" y chang thế này từ lâu rồi, trong vô vọng, khi người Syria tìm mọi cách vào châu Âu, chạy về phía bắc qua vùng Balkan. Họ vượt qua những mảnh đất nơi người Hồi giáo đã chết rất nhiều chưa đầy hai thập kỷ trước.
Nhưng giờ, số người di cư đông hơn bao giờ hết, thậm chí còn nhiều hơn cả thời Thế chiến II, mà bây giờ không có chiến tranh thế giới nào đang diễn ra cả
Các nước Hồi giáo giàu có "làm ngơ" trước anh em Syria
Hiện tại cứ 4 người thì có 1 người Hồi giáo. Đến 2050, tỉ lệ này có thể là 3:1 luôn. Vậy mà sao càng đông người Hồi giáo thì chúng ta lại càng khốn khổ hơn thế?
Chúng ta giống như bọt biển trôi dạt theo nước vậy. Không chỉ mất kiểm soát mà còn không thể đoán được điều gì sẽ xảy ra. Và chắc chắn một điều: chúng ta không được ai hỗ trợ cả.
Và vì thế nhiều người chọn châu Âu để tị nạn. Châu lục này đang đối mặt với cả đống rắc rối cùng sự phát triển của cộng đồng người Hồi giáo.
Chúng ta có thể trông chờ vào chính sách "nhân đạo" của một số nước châu Âu kiểu Slovakia – nước chấp nhận đón người tị nạn với điều kiện: phải là người Syria, theo Thiên chúa giáo và không quá 200 người thôi
Ngoài châu Âu, người Syria còn đi đâu?
Câu trả lời là Li Băng và Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng hai quốc gia láng giềng này đã dựng trại tị nạn nhiều nhất thế giới để người Syria tá túc rồi.
Trong khi đó, các nước Hồi giáo giàu nhất thế giới – các nước vùng Vịnh lại đang "nhắm mắt làm ngơ" trước cảnh ngộ khó khăn của anh em cùng đạo
Ngay cả Iran – quốc gia đồng minh ủng hộ chính quyền tổng thống Bashar al-Assad cũng từ chối cho người Syria tị nạn.
Trong những khoảnh khắc như thế này, sự đối lập giữa Israel – một quốc gia giàu có gần Syria và các nền dân chủ phương Tây trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Israel không chỉ từ chối người Hồi giáo tị nạn mà còn từ chối bất cứ người Syria nào.
Điều khó hiểu là tại sao những người Hồi giáo giàu có ấy có thể phớt lờ anh em Hồi giáo – phần lớn là người theo dòng Sunni như họ
Thế giới Hồi giáo đang bị phá vỡ?
Tuy nhiên vấn đề không chỉ là "tại sao các nước vùng Vịnh không chấp nhận những bé như Aylan, Galip?", thậm chí cũng không phải "tại sao các nước vùng Vịnh không giúp những bé như Aylan, Galip đến châu Âu?".
Câu hỏi thực sự cần trả lời là: "tại sao những bé như Aylan, Galip – những đứa trẻ ngây thơ vô tội lại phải trốn chạy?"
Bài học từ Mùa xuân Ả Rập cần được hiểu rõ hơn: Sự áp bức dẫn đến chủ nghĩa cực đoan và nổi loạn. Để ngăn chặn cực đoan và nổi loạn, cần chấm dứt đàn áp và bắt tay vào công việc khó khăn là xây dựng xã hội hòa nhập.
Những sự kiện như Mùa xuân Ả Rập nếu lặp lại sẽ tồi tệ hơn. Và điều đáng sợ là Syria có thể mới chỉ là "khúc dạo đầu" cho các cuộc xung đột với sức tàn phá lớn hơn
Thế giới Hồi giáo có vẻ đang "đổ vỡ" vì ít nhất nó không tự chăm lo cho chính cộng đồng của mình, không thể giải quyết các cuộc khủng hoảng, mâu thuẫn.
Không chỉ Ả Rập Xê Út từ chối giúp nạn nhân chiến tranh Syria, nước này còn đang tạo ra khủng hoảng nhân đạo tại Yemen mà chúng ta đang dần giảm sự chú ý.
Nhiều người Hồi giáo cảm thấy bất lực, chán ghét và xấu hổ
Điều gì đang xảy ra vậy?
Chúng ta tiếp cận chủ nghĩa thực dân, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa chiếm hữu và đây là mấu chốt của vấn đề.
Nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới cũng từng chịu sự can thiệp của nước ngoài rồi cố thoát khỏi nó. Trung Quốc và Hàn Quốc hay Ấn Độ và Brazil là những ví dụ điển hình.
Giờ họ có thể quyết định số phận của mình nhiều hơn, chăm lo cho người dân nhiều hơn. Họ được nhắc đến, được tôn vinh bởi sức mạnh ngày càng lớn.
Sự thay đổi ấy khiến họ trở thành "diễn viên" của thế giới chứ không phải "nạn nhân" nữa.
Đó là thứ mà thế giới Hồi giáo hiện đại đang bất lực tìm kiếm
Chúng ta đang bị xâu xé bởi những chính khách như al-Assad và al-Baghdadi, el-Sisi và al-Zawahiri. Vấn đề của chúng ta không phải thiên tai khó lường mà là sản phẩm từ tính đê hèn của con người.
Các nước Hồi giáo không nghèo về kinh tế nhưng họ nghèo nàn và bị kìm hãm trong cách quản lý. Họ không lạc hậu nhưng đang bị kìm hãm. Và dù hiện tại như vậy không có nghĩa họ sẽ như vậy mãi mãi.
Nguồn: soha.vn