Sài Gòn trưa 30/4/1975 và "đêm pháo hoa" chiến thắng trong ký ức của anh lính tăng huyền thoại

CaoAngel5663

New member
e2f95ce166d37c7cc6c9.png


43 năm rồi đó, nhưng cứ nhắc đến trận chiến cuối cùng tiến vào chiếm Dinh Độc Lập, anh cựu chiến binh lái xe tăng Nguyễn Khắc Nguyệt vẫn rưng rưng nước mắt.

"Tôi nhớ những đồng đội đã hy sinh, nhớ những người đã đổ xương máu để có ngày toàn thắng", Đại tá, nhà văn Nguyễn Khắc Nguyệt, nguyên Trưởng ban KH-CN-MT Trường Sĩ quan Tăng Thiết giáp, chiến sĩ lái xe tăng số 380 thuộc Đại đội 4, Lữ đoàn xe tăng 203 - đơn vị tiến vào Dinh Độc Lập đầu tiên trong đội hình Quân đoàn 2 vào buổi sáng ngày 30/4 cách đây 43 năm, xúc động chia sẻ.

f0cfadce69d5b053d0fc.png


- Thưa đại tá, ông có nhớ cảm xúc của mình và đồng đội trước khi xuất kích buổi sáng ngày 30/4/1975 lịch sử không?

Trong những ngày tháng lịch sử đó, chúng tôi ai cũng cùng chung ý nghĩ là chiến tranh sắp đi đến hồi kết rồi. Với sức tấn công như vũ bão của quân ta, đối phương có chống cự đến đâu thì cũng phải kết thúc thôi. Còn cách họ đầu hàng thế nào thì mình chưa biết.

fc836de239fa98c0843c.jpg


- Lữ đoàn xe tăng 203 nhận nhiệm vụ thọc sâu tiến vào Sài Gòn như thế nào?

Từ ngày 26/4, khi đơn vị tập kết tại rừng cao su Ông Quế ở Long Thành, Đồng Nai, Bộ Tư lệnh chiến dịch đã phổ biến quyết tâm đến toàn thể các đơn vị rồi. Sau các trận chiến quyết liệt tại Nước Trong, Thủ Đức, đến đêm 29/4, tất cả đơn vị chúng tôi đã ém sát Sài Gòn, các xe đều nắm chắc chỉ thị: Tiến qua cầu Thị Nghè, đến ngã tư thứ 7 thì rẽ trái, là đến Dinh Độc Lập. Chỉ có điều chúng tôi không có bản đồ chi tiết nào ️

Dù trong gói quà của anh chị em sinh viên Viện Đại học Vạn Hạnh tặng quân giải phóng có cuốn sổ, trang cuối có in một bản đồ du lịch thành phố Sài Gòn, nhưng cỡ nhỏ và không chi tiết, nên không dùng vào chiến đấu được. Thành ra lúc tiến vào thành phố, tôi cũng không biết rằng nếu đi theo đại lộ lớn nhất, là đại lộ Thống Nhất, là thẳng tới Dinh luôn.

798755a2b25f7ba93f8a.jpg


- Theo các truyện, ký ông đã viết lại, trong trận đánh cuối cùng này, trên xe tăng số hiệu 380 của ông chỉ còn có 2 thành viên, vậy các ông tổ chức chiến đấu thế nào được?

Đúng rồi, trong trận đánh căn cứ Nước Trong sáng 28/4, xe của tôi bị trúng đạn pháo địch.

Pháo hai Nguyễn Kim Duyệt hy sinh, trưởng xe Nguyễn Đình Luông bị thương. Kíp xe lúc đó còn mỗi tôi - lái xe và pháo thủ Trương Đức Thọ.

Thực ra chiều 29/4, tiểu đoàn có bổ sung một số anh em từ đại đội 5 sang xe tôi cho đủ biên chế, nhưng sáng 30/4, khi tiến đến ngã ba Thái Lan, thấy một chiếc xe M113 của địch bỏ lại, anh em nhảy sang chiếm và lái theo đoàn quân, nên trong trận đánh cuối cùng, vẫn chỉ còn hai anh em chúng tôi.

Lúc đó chúng tôi phân công nhau nhiệm vụ rõ ràng: Lái xe lái cho nhanh, pháo phải bắn chuẩn. Trong nòng pháo đã nạp sẵn một viên đạn xuyên, chỉ dùng khi gặp xe tăng địch. Nếu bắn xong cần bắn tiếp thì pháo thủ chui xuống nạp đạn rồi bắn tiếp. Còn nếu gặp bộ binh địch, sẽ sử dụng khẩu súng máy phía trước do lái xe bắn trực tiếp.

- Vậy trong trận đánh cuối cùng sáng 30/4, xe ông có trực tiếp chiến đấu không?

Trong trận đánh Nước Trong ngày 28/4, đại đội 5 là đơn vị trực tiếp tham chiến, đại đội 4 điều thêm xe 380 của tôi lên bổ sung cho đại đội 5. Trong trận đánh đó xe tôi đã bị thương, lại chỉ còn 2 thành viên, nên ngày 30/4 xe của tôi được bố trí ở thê đội 2.

1b80842a542093eef8f7.jpg


Trên đường hành tiến, các xe ở thê đội 1 vẫn còn phải chiến đấu ác liệt ở cầu Xa Lộ, cầu Rạch Chiếc, Tăng Nhơn Phú (Thủ Đức), cầu Sài Gòn. Nhiều xe bị cháy, bị thương.

Xâm nhập nội đô Sài Gòn đầu tiên là xe 866 của đại đội 3, do Lê Tiến Hùng chỉ huy. Vào cầu Thị Nghè, xe 866 bị một xe M41 phục kích ở đó bắn trúng, không cháy nhưng khiến một chiến sĩ hy sinh. Trưởng xe Lê Tiến Hùng bị thương, phải đưa vào viện tư nhân Sùng Chính gần đó để cứu chữa.

Các xe tăng 843, 390 của đại đội 4 đã trực tiếp chiến đấu với địch trên cầu Sài Gòn và đầu cầu Thị Nghè, bắn cháy xe tăng M41 và xe bọc thép M113 của địch thì mới mở đường cho đội hình tiến lên được.

Lúc thê đội 2 của chúng tôi tiến vào thì địch đã chạy hết. Xe tôi không còn phải bắn một viên đạn nào nữa.

- Vậy lúc xe ông tiến vào đến trung tâm Sài Gòn, quang cảnh đường phố thế nào?

Theo như anh em trong thê đội 1 kể lại, lúc đó đường phố vắng tanh không một bóng người. Còn lúc chúng tôi tiến vào, thì dù vẫn tập trung tìm đường và lái xe, tôi nhận thấy lác đác có nhân dân mở cửa bước ra hè phố hoặc đầu ngõ hẻm để quan sát, đa phần vẫn còn vẻ rụt rè, bỡ ngỡ.

c3179a484de0f6c34227.png


- Ông còn nhớ giây phút xe của mình lăn bánh qua cổng Dinh Độc Lập chứ?

Có chứ! Khi xe tôi vào thì trên 20 xe tăng của thê đội 1 đã vây quanh Dinh rồi. Lực lượng bảo vệ Dinh đã đầu hàng. Tôi biết rằng Dinh đã nằm trong tay quân ta.

Lúc đó cảm giác lâng lâng khó tả, lòng tôi dâng lên niềm xúc động khi nhận ra rằng hành trình 4 năm qua của mình từ ngày nhập ngũ đến nay, đã đi đến đích cuối cùng. Cảm giác lúc đó thật sự như mơ, đầy lãng mạn của tuổi trẻ, vì khi đó tôi mới 21 tuổi mà. Đúng là chỉ có tuổi trẻ mới cứ nhìn thẳng phía trước mà tiến, không nghĩ đến chết chóc gì cả

5942a65a1660b32ea3c1.jpg


Tôi đã làm một bài thơ, mà tứ thơ vụt lên trong chiều 30/4 tại Dinh Độc Lập:

"Khi chiếc xe tăng dừng trước Dinh Độc Lập
Ta ngỡ ngàng - Đây thật hay mơ?
Cây số cuối cùng cuộc trường chinh dằng dặc
Đến rồi chăng? Hai mắt bỗng dưng nhòa..."

Trước trận đánh này, dù biết rằng kết cục sẽ đến, nhưng không ngờ nó diễn ra thuận lợi như vậy. Cứ nghĩ đối phương sẽ chống cự điên cuồng, nhưng cuối cùng, cũng không đến nỗi quá khốc liệt.

Tâm trạng tôi cứ lâng lâng như trong mơ như vậy, cho đến khi anh em tung mũ lên trời, reo hò chào mừng, bắn súng chỉ thiên vang đội, tôi mới tĩnh trí lại. Lúc đó, tôi thấy thương đồng đội, nước mắt cứ trào ra. Như nhớ đến anh Duyệt trước đó mấy chục tiếng còn chiến đấu cạnh tôi, thế mà đã hy sinh ngay trước thềm toàn thắng.

17bb3b1438ea282c413b.png


- Ngay lúc đó, các ông làm gì đầu tiên?

Khi đó, anh Bùi Quang Thận, đại đội trưởng đại đội 4 đã lên cắm cờ trên nóc Dinh rồi. Còn các xe vẫn phải ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Thực ra anh em ai cũng muốn chạy vào "ngó" Dinh Độc Lập một chút, chỉ xem cái Dinh tổng thống thôi, chứ không phải xem nội các của Dương Văn Minh đang bị giữ thế nào, vì đó không phải nhiệm vụ của chúng tôi.

Nhưng cánh lái xe chúng tôi có trách nhiệm - phải luôn ở ngay cạnh xe, chỉ được chạy ù vào trong Dinh một chút rồi phải chạy ra ngay. Thành ra anh em cứ chạy vào một tí, chạy ra một tí, ra bồn nước rửa mặt một tí, lòng vui phơi phới mà chẳng nghĩ gì đến ăn uống, dù từ sáng sớm chưa có gì vào bụng

- Ông còn nhớ kỷ niệm gì đặc biệt về những khoảnh khắc ấy nữa?

Kỷ niệm cũng khá buồn cười. Đó là khi rửa mặt, soi bóng mình dưới bồn nước trang trí giữa sân Dinh, tôi mới thấy mình... thật xấu hổ. Mặt mũi tôi lem luốc vì suốt mấy ngày chiến đấu liên tục, quần áo dính đầy bụi đất đỏ, rồi dầu mỡ, khói súng.

Đặc biệt, chiếc quần của tôi chẳng hiểu bị vướng vào đâu mà rách toạc từ trên đùi tới tận mắt cá bên ống trái, cứ toang hoác Mà lúc đó nhân dân kéo vào đã đông, lại có nhiều nhà báo chụp ảnh, quay phim nữa. Thế là tôi bèn chui tọt vào xe, chỉ thò đầu ra quan sát.



- Các ông cứ bảo vệ quanh Dinh cho đến tối hôm đó?

Không, đến khoảng 2 giờ chiều chúng tôi nhận nhiệm vụ ra chiếm cảng Sài Gòn. Ra đến nơi, thấy cảng bỏ không, các nhà kho mở toang, đông nghịt dân chúng, có cả người đang hôi của, ùn ùn khuân hàng ra. Để vãn hồi trật tự, bộ binh dùng tiểu liên bắn chỉ thiên, nhưng họ biết bộ đội chỉ bắn dọa, nên vẫn tấp nập hôi của, thậm chí còn... cười.

Chỉ đến khi chúng tôi cho pháo xe tăng nổ súng bắn dọa "Bùm" một phát inh ỏi, tất cả mới nằm rạp xuống, rồi lỉnh đi hết Mọi thứ trở lại trật tự. Chúng tôi đóng cổng cảng, đóng cửa các kho hàng lại, rồi chia nhau canh phòng, tắm giặt, nấu cơm ăn sớm.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top