Nhiều công ty nghĩ sa thải hàng loạt là cách nhanh nhất thoát khủng hoảng. Nhưng thực tế cho thấy, đuổi người lung tung đôi khi lại tốn kém nhất nếu chỉ lo cắt chi phí mà quên mất yếu tố con người nha
Trong thời kỳ kinh tế xuống dốc, sa thải hàng loạt như kiểu "lựa chọn cuối cùng" của nhiều công ty. Nghe thì có vẻ ổn: cắt người = giảm chi phí = dòng tiền khỏe hơn. Nhưng thực tế lại "dark" hơn nhiều so với mấy con số trên giấy đấy
Sợ nhất của người đi làm là gì? Mất việc ấy mà! Khi công ty bắt đầu "bay màu" người hàng loạt, không chỉ người ra đi đau lòng mà cả người ở lại cũng stress vì mất cảm giác an toàn. Nghiên cứu của Đại học Wisconsin-Madison (Mỹ) chỉ ra: cứ mỗi lần cắt 1% nhân viên, tỷ lệ tự nghỉ việc tăng tới 31% luôn. Mức độ hài lòng giảm 41%, lòng trung thành giảm 36% và năng suất giảm 21%. Kinh khủng không?
Thị trường cũng không "ưa" mấy vụ này đâu. Các nghiên cứu cho thấy sa thải thường gây ảnh hưởng trung tính hoặc tiêu cực đến giá cổ phiếu. Nhiều công ty sau khi sa thải còn thấy lợi nhuận giảm trong những năm sau. Rồi khi kinh doanh hồi phục, lại phải tốn thêm thời gian và tiền để tuyển và training người mới. Vòng luẩn quẩn vãi
Vậy nên câu hỏi giờ không còn là "có nên sa thải không" mà là "sa thải thế nào cho đúng".
Năm 2011, Nokia đối mặt với khủng hoảng siêu to khổng lồ khi mảng điện thoại di động liên tục mất thị phần trước làn sóng smartphone. Để tái cấu trúc, gã khổng lồ Phần Lan buộc phải cắt giảm hơn 18.000 nhân viên tại 13 quốc gia. Con số nghe thôi đã thấy sợ rồi
Thay vì chỉ thông báo rồi đưa tiền trợ cấp xong chuyện, Nokia đã chọn một cách làm khác biệt. Hãng triển khai chương trình tên Bridge (Cây cầu), với mục tiêu giúp những người sắp mất việc tìm được hướng đi tiếp theo trong sự nghiệp.
Triết lý của chương trình cực đơn giản: nếu không thể giữ nhân viên ở lại, công ty vẫn có trách nhiệm giúp họ bước tiếp. Tâm lắm nha!
Bridge đưa ra 5 lựa chọn cho người lao động:
Thứ nhất, tìm kiếm cơ hội mới ngay trong Nokia. Các vị trí còn tuyển dụng được công khai trên toàn hệ thống để tạo cơ hội bình đẳng cho nhân viên bị ảnh hưởng.
Thứ hai, tìm việc bên ngoài Nokia. Công ty hỗ trợ tư vấn nghề nghiệp, chỉnh sửa CV, kết nối với các hội chợ tuyển dụng và mở rộng mạng lưới quan hệ nghề nghiệp.
Thứ ba, khởi nghiệp. Đây là điểm đặc biệt nhất của Bridge đó! Nokia sẵn sàng tài trợ cho những nhân viên muốn tự kinh doanh, bất kể lĩnh vực nào. Công ty đánh giá tính khả thi của dự án, hỗ trợ đào tạo, cố vấn và kết nối với nhà đầu tư. Xịn sò không chơi
Thứ tư, học tập và nâng cao kỹ năng. Những người muốn chuyển nghề hoặc học thêm chuyên môn mới được hỗ trợ tài chính để tham gia các khóa đào tạo.
Cuối cùng, những kế hoạch cá nhân khác như tham gia hoạt động cộng đồng hay làm công việc thiện nguyện cũng có thể nhận được hỗ trợ từ chương trình.
Đáng chú ý là người lao động có thể thay đổi lựa chọn bất kỳ lúc nào trong quá trình tham gia. Linh hoạt max!
Kết quả vượt ngoài mong đợi luôn. Khoảng 60% trong số 18.000 nhân viên bị ảnh hưởng đã xây dựng được kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Hơn 1.000 doanh nghiệp mới được thành lập nhờ nguồn hỗ trợ từ Bridge. Tại Phần Lan, 85% người tham gia cho biết họ hài lòng với chương trình. Thành công đáng ngưỡng mộ thật sự
Để vận hành Bridge, Nokia chi khoảng 50 triệu Euro, tương đương khoảng 2.800 Euro cho mỗi nhân viên và chỉ chiếm khoảng 4% tổng chi phí tái cơ cấu giai đoạn 2011-2013.
Đổi lại, hãng tránh được những hệ lụy thường thấy sau các cuộc sa thải hàng loạt. Hiệu suất làm việc của nhân viên ở lại không suy giảm đáng kể. Mức độ gắn kết với công ty được duy trì. Thậm chí, các đơn vị từng trải qua cắt giảm nhân sự vẫn tạo ra khoảng 3,4 tỷ Euro doanh thu từ các sản phẩm mới, tương đương giai đoạn trước đó. Respect!
Năm 2015, một nhóm nghiên cứu do Chính phủ Phần Lan thành lập đã đánh giá Bridge là mô hình hỗ trợ người lao động bị sa thải hiệu quả nhất. Sau đó, Phần Lan yêu cầu các doanh nghiệp có từ 20 lao động trở lên phải xem xét các giải pháp đào tạo lại hoặc tái bố trí nhân sự trước khi thực hiện sa thải hàng loạt.
Thực tế, Bridge không xuất hiện một cách ngẫu nhiên đâu. Nó được hình thành từ một thất bại cay đắng của chính Nokia.
Năm 2008, hãng quyết định đóng cửa nhà máy Bochum tại Đức sau khi giá điện thoại di động giảm mạnh trong khi chi phí lao động tăng cao. Xét về mặt kinh doanh thì có lý. Nhưng timing lại nhạy cảm vô cùng: chỉ ít lâu sau khi Nokia công bố lợi nhuận tăng tới 167%. Sai quá sai!
Phản ứng từ xã hội Đức diễn ra dữ dội. Hàng chục nghìn người biểu tình phản đối. Các công đoàn kêu gọi tẩy chay sản phẩm Nokia. Chính phủ Đức mở điều tra liên quan đến các khoản trợ cấp mà hãng từng nhận.
Cuối cùng, Nokia phải chi tới 200 triệu Euro để dàn xếp việc đóng cửa nhà máy, tương đương khoảng 80.000 Euro cho mỗi nhân viên. Đây được xem là một trong những khoản bồi thường rút lui lớn nhất trong lịch sử nước Đức. Đắt ghê!
So với con số đó, 50 triệu Euro dành cho Bridge rõ ràng là một khoản đầu tư rẻ hơn rất nhiều rồi.
Quan trọng hơn, chương trình đã giúp Nokia giữ được thứ khó đo đếm nhất: niềm tin. Niềm tin của nhân viên, của cộng đồng địa phương và của chính quyền. Vô giá thật!
Câu chuyện của Nokia cho thấy một thực tế đơn giản nhưng thường bị bỏ quên trong kinh doanh: sa thải nhân viên có thể là điều không thể tránh khỏi, nhưng cách doanh nghiệp đối xử với những người phải ra đi mới là yếu tố quyết định cái giá thực sự mà họ phải trả. Bài học đắt giá nè!
Nguồn: kenh14.vn
Trong thời kỳ kinh tế xuống dốc, sa thải hàng loạt như kiểu "lựa chọn cuối cùng" của nhiều công ty. Nghe thì có vẻ ổn: cắt người = giảm chi phí = dòng tiền khỏe hơn. Nhưng thực tế lại "dark" hơn nhiều so với mấy con số trên giấy đấy
Sợ nhất của người đi làm là gì? Mất việc ấy mà! Khi công ty bắt đầu "bay màu" người hàng loạt, không chỉ người ra đi đau lòng mà cả người ở lại cũng stress vì mất cảm giác an toàn. Nghiên cứu của Đại học Wisconsin-Madison (Mỹ) chỉ ra: cứ mỗi lần cắt 1% nhân viên, tỷ lệ tự nghỉ việc tăng tới 31% luôn. Mức độ hài lòng giảm 41%, lòng trung thành giảm 36% và năng suất giảm 21%. Kinh khủng không?
Thị trường cũng không "ưa" mấy vụ này đâu. Các nghiên cứu cho thấy sa thải thường gây ảnh hưởng trung tính hoặc tiêu cực đến giá cổ phiếu. Nhiều công ty sau khi sa thải còn thấy lợi nhuận giảm trong những năm sau. Rồi khi kinh doanh hồi phục, lại phải tốn thêm thời gian và tiền để tuyển và training người mới. Vòng luẩn quẩn vãi
Vậy nên câu hỏi giờ không còn là "có nên sa thải không" mà là "sa thải thế nào cho đúng".
Năm 2011, Nokia đối mặt với khủng hoảng siêu to khổng lồ khi mảng điện thoại di động liên tục mất thị phần trước làn sóng smartphone. Để tái cấu trúc, gã khổng lồ Phần Lan buộc phải cắt giảm hơn 18.000 nhân viên tại 13 quốc gia. Con số nghe thôi đã thấy sợ rồi
Thay vì chỉ thông báo rồi đưa tiền trợ cấp xong chuyện, Nokia đã chọn một cách làm khác biệt. Hãng triển khai chương trình tên Bridge (Cây cầu), với mục tiêu giúp những người sắp mất việc tìm được hướng đi tiếp theo trong sự nghiệp.
Triết lý của chương trình cực đơn giản: nếu không thể giữ nhân viên ở lại, công ty vẫn có trách nhiệm giúp họ bước tiếp. Tâm lắm nha!
Bridge đưa ra 5 lựa chọn cho người lao động:
Thứ nhất, tìm kiếm cơ hội mới ngay trong Nokia. Các vị trí còn tuyển dụng được công khai trên toàn hệ thống để tạo cơ hội bình đẳng cho nhân viên bị ảnh hưởng.
Thứ hai, tìm việc bên ngoài Nokia. Công ty hỗ trợ tư vấn nghề nghiệp, chỉnh sửa CV, kết nối với các hội chợ tuyển dụng và mở rộng mạng lưới quan hệ nghề nghiệp.
Thứ ba, khởi nghiệp. Đây là điểm đặc biệt nhất của Bridge đó! Nokia sẵn sàng tài trợ cho những nhân viên muốn tự kinh doanh, bất kể lĩnh vực nào. Công ty đánh giá tính khả thi của dự án, hỗ trợ đào tạo, cố vấn và kết nối với nhà đầu tư. Xịn sò không chơi
Thứ tư, học tập và nâng cao kỹ năng. Những người muốn chuyển nghề hoặc học thêm chuyên môn mới được hỗ trợ tài chính để tham gia các khóa đào tạo.
Cuối cùng, những kế hoạch cá nhân khác như tham gia hoạt động cộng đồng hay làm công việc thiện nguyện cũng có thể nhận được hỗ trợ từ chương trình.
Đáng chú ý là người lao động có thể thay đổi lựa chọn bất kỳ lúc nào trong quá trình tham gia. Linh hoạt max!
Kết quả vượt ngoài mong đợi luôn. Khoảng 60% trong số 18.000 nhân viên bị ảnh hưởng đã xây dựng được kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Hơn 1.000 doanh nghiệp mới được thành lập nhờ nguồn hỗ trợ từ Bridge. Tại Phần Lan, 85% người tham gia cho biết họ hài lòng với chương trình. Thành công đáng ngưỡng mộ thật sự
Để vận hành Bridge, Nokia chi khoảng 50 triệu Euro, tương đương khoảng 2.800 Euro cho mỗi nhân viên và chỉ chiếm khoảng 4% tổng chi phí tái cơ cấu giai đoạn 2011-2013.
Đổi lại, hãng tránh được những hệ lụy thường thấy sau các cuộc sa thải hàng loạt. Hiệu suất làm việc của nhân viên ở lại không suy giảm đáng kể. Mức độ gắn kết với công ty được duy trì. Thậm chí, các đơn vị từng trải qua cắt giảm nhân sự vẫn tạo ra khoảng 3,4 tỷ Euro doanh thu từ các sản phẩm mới, tương đương giai đoạn trước đó. Respect!
Năm 2015, một nhóm nghiên cứu do Chính phủ Phần Lan thành lập đã đánh giá Bridge là mô hình hỗ trợ người lao động bị sa thải hiệu quả nhất. Sau đó, Phần Lan yêu cầu các doanh nghiệp có từ 20 lao động trở lên phải xem xét các giải pháp đào tạo lại hoặc tái bố trí nhân sự trước khi thực hiện sa thải hàng loạt.
Thực tế, Bridge không xuất hiện một cách ngẫu nhiên đâu. Nó được hình thành từ một thất bại cay đắng của chính Nokia.
Năm 2008, hãng quyết định đóng cửa nhà máy Bochum tại Đức sau khi giá điện thoại di động giảm mạnh trong khi chi phí lao động tăng cao. Xét về mặt kinh doanh thì có lý. Nhưng timing lại nhạy cảm vô cùng: chỉ ít lâu sau khi Nokia công bố lợi nhuận tăng tới 167%. Sai quá sai!
Phản ứng từ xã hội Đức diễn ra dữ dội. Hàng chục nghìn người biểu tình phản đối. Các công đoàn kêu gọi tẩy chay sản phẩm Nokia. Chính phủ Đức mở điều tra liên quan đến các khoản trợ cấp mà hãng từng nhận.
Cuối cùng, Nokia phải chi tới 200 triệu Euro để dàn xếp việc đóng cửa nhà máy, tương đương khoảng 80.000 Euro cho mỗi nhân viên. Đây được xem là một trong những khoản bồi thường rút lui lớn nhất trong lịch sử nước Đức. Đắt ghê!
So với con số đó, 50 triệu Euro dành cho Bridge rõ ràng là một khoản đầu tư rẻ hơn rất nhiều rồi.
Quan trọng hơn, chương trình đã giúp Nokia giữ được thứ khó đo đếm nhất: niềm tin. Niềm tin của nhân viên, của cộng đồng địa phương và của chính quyền. Vô giá thật!
Câu chuyện của Nokia cho thấy một thực tế đơn giản nhưng thường bị bỏ quên trong kinh doanh: sa thải nhân viên có thể là điều không thể tránh khỏi, nhưng cách doanh nghiệp đối xử với những người phải ra đi mới là yếu tố quyết định cái giá thực sự mà họ phải trả. Bài học đắt giá nè!
Nguồn: kenh14.vn