Nam ca sĩ S.T đã mở lòng chia sẻ về quá khứ thiếu vắng hình bóng cha và gửi gắm những tâm tư thật lòng đến người phụ nữ vĩ đại nhất đời mình.
Ba mẹ mình không sống chung từ lúc mình mới chào đời luôn. Hồi đó, mẹ đã quyết định bỏ hết tất cả mọi thứ, kể cả vật chất gia tài chỉ để giành hết các con về bên mình. Thuở nhỏ, mọi thứ mình thấy ở mẹ là hình ảnh người phụ nữ một mình lặng lẽ nuôi con mà không hề nghĩ đến hạnh phúc riêng của bản thân. Đây là điều mình rất tự hào và dù sau này có thế nào đi nữa, mình vẫn luôn tự hào về mẹ.
Điều khiến mình nhận ra rõ ràng là mình cần một người bố là khi chơi với một người bạn thân và bạn ấy lúc nào cũng được ba đưa đón đi học. Lúc đó mình cảm thấy chạnh lòng, muốn biết cảm giác được ba chăm sóc là như thế nào. Trong đầu mình hình thành suy nghĩ: "Sao mình không có cả ba lẫn mẹ như những đứa trẻ khác nhỉ?".
Nếu nói về một kí ức, một hình ảnh về ba mà mình nhớ nhất thì có lẽ đó là ngày ông bế mình trên tay, trong một tòa án. Năm đó mình chỉ mới một hoặc hai tuổi thôi. Thực ra một đứa trẻ con rất khó có thể ghi nhớ rõ nét, cụ thể được ký ức thuở bé, nhưng không hiểu sao hình ảnh đó cứ khắc sâu trong đầu mình đến tận nhiều năm sau. Mình vẫn luôn cảm nhận được vòng tay khi ba bế mình, tại địa điểm không đẹp đẽ gì ấy.
Vẫn là nhờ mẹ, mình gặp lại ba khi đã đủ tuổi trưởng thành. Mình không oán trách hay hờn giận ông, bởi vì mình hiểu rõ ràng rằng mọi thứ xảy ra trong cuộc đời này đều có lý do của nó. Mình cũng không nghĩ ba cần phải bù đắp gì cho mình cả. Vốn dĩ mình đã quá quen với chuyện mình phải trải qua những đau khổ thế nào, phải lớn lên trong cô đơn ra sao.
Mà thật ra ba cũng đã cho mình một thứ hiếm có đứa trẻ nào được trải nghiệm, đó là sự mạnh mẽ do chính bản thân tự học hỏi. Đây cũng là một điều rất hay vì khi một người có đầy đủ tất cả mọi thứ thì họ sẽ ỷ lại vào đó nhiều hơn là tự khám phá ra bài học cho riêng mình.
Hồi bé, mình hay hỏi mẹ tại sao mình không được có ba mẹ bình thường như các bạn khác. Đến giờ, mình hiểu rằng khi mẹ nghe câu hỏi đó, bà cũng rất đau lòng. Bởi đằng sau câu hỏi vô tư của đứa trẻ dành cho một phụ nữ cô đơn nuôi con là một lời giải đáp không hề dễ dàng tí nào. Dù vậy, mẹ vẫn mạnh mẽ và khéo léo kể những câu chuyện về người mẹ, người vợ một mình nuôi con như thế nào cho mình nghe. Mình có được câu trả lời qua những lời gợi ý mở đó và dần hiểu hơn về tâm tư của mẹ.
Có rất nhiều lần mình cảm giác rằng nếu mẹ đi tiếp một bước nữa thì biết đâu mẹ cũng hạnh phúc và mình cũng hạnh phúc thì sao. Tuy nhiên, mình hiểu tại sao mẹ lại lựa chọn cuộc sống như vậy và mình tôn trọng chuyện đó. Nếu mẹ hạnh phúc, vui vẻ thì mình sẵn sàng làm người đàn ông của mẹ chứ không phải là một người đàn ông nào khác.
Tuổi thơ chứng kiến mẹ đã phải phấn đấu rất nhiều cũng như đối mặt với áp lực từ mọi phía trong cuộc sống, nên mình sớm nghĩ: Nếu có thể giảm bớt những chuyện làm mẹ buồn đi thì sẽ tốt hơn một chút. Đó là lý do mình thường trốn ở góc khóc một mình.
Mình không muốn bà thấy những giọt nước mắt của con. Nếu một người mẹ thấy con mình bị thiếu thốn tình thương thì sẽ buồn lắm và mình không muốn những cố gắng của mẹ bị những giọt nước mắt của con làm đau lòng.
Mình có một nốt ruồi trong mắt nên ngày bé cũng khá mít ướt. Càng lớn, mình lại để ý những đứa trẻ bị thiếu tình thương trọn vẹn thường có tính cách rất lạ và nhận ra bản thân cũng không ngoại lệ. Mình luôn nhủ lòng phải thật mạnh mẽ, không được ủy mị. Mình không muốn khóc nữa hoặc không bao giờ để mọi người thấy mình phải khóc vì bản thân đã được rèn giũa từ nhỏ như một thói quen rồi. Mình không muốn những người yêu thương phải đau khổ khi nhìn thấy những giọt nước mắt của mình.
Với tất cả những kí ức về ba mẹ không sống chung với nhau thì hầu hết những đứa trẻ khác sẽ oán hận hoặc có cảm giác sau này mình không có gia đình vì ám ảnh. Nhưng mình lại là đứa có suy nghĩ tích cực hơn nên luôn luôn trong đầu muốn làm sao cho con cái, gia đình được hạnh phúc chứ không phải là sẽ không dám đối mặt với tổn thương của mình.
Trong 50 ngày, sẽ có hàng nghìn những kết nối cùng thông điệp yêu thương được chúng tôi - We Are Family 2016 gửi đi, với niềm tin mỗi người chúng ta đều có thể gom đủ hạnh phúc, để mỉm cười với bạn đời mỗi sớm mai thức dậy, để luôn nhớ hôn lên trán con nụ hôn chúc ngủ ngon, để mỗi ngày qua đi mỗi chúng ta đều vui sướng tự thưởng một miếng dán sticker hình trái tim vào nhật ký cuộc đời mình
Một cuốn sách nhỏ xinh về 50 ngày hạnh phúc của We Are Family - Con Mơ Điều Giản Dị sẽ ra mắt khi kết thúc chiến dịch. Đừng ngần ngại gửi câu chuyện hạnh phúc của gia đình bạn về cho chúng tôi qua hòm mail waf@afamily.vn để có cơ hội được xuất hiện trong cuốn sách ý nghĩa này nhé!
Và đừng quên truy cập waf.afamily.vn mỗi ngày để những ngày tới của bạn sẽ là những ngày hạnh phúc nhất!
Nguồn: kenh14.vn