Có người rời Bắc Kinh vì không muốn gánh khoản vay mua nhà quá lớn, có người rời Thượng Hải vì chi phí nuôi con, có người chấp nhận giảm 40% thu nhập để đổi lấy những buổi tan làm đúng giờ. Điểm chung của họ là sau nhiều năm bám trụ thành phố lớn, tiền lương không còn là thước đo duy nhất của một cuộc sống tốt.
Trong nhiều năm, các đô thị lớn luôn được xem là nơi tập trung những cơ hội xịn nhất: công việc nhiều hơn, lương cao hơn, mạng lưới quan hệ rộng hơn và khả năng thăng tiến cũng rõ ràng hơn. Vì vậy, với không ít bạn trẻ, rời quê lên thành phố lớn gần như là một lựa chọn mặc định.
Nhưng khi bước sang tuổi 30, 35 hoặc 40, bài toán bắt đầu thay đổi. Một mức lương khủng có thể đi kèm với giá nhà trên trời, thời gian làm việc kéo dài vô tận, tiền thuê nhà mỗi tháng mất cả đống, chi phí nuôi con đắt đỏ và cảm giác luôn phải chạy nhanh hơn người khác
Trong loạt câu chuyện được ghi nhận từ những người từng sinh sống tại Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu..., nhiều người đã chủ động chuyển tới các thành phố nhỏ hơn. Lý do của họ rất khác nhau: muốn mua được nhà, muốn gần cha mẹ, muốn giảm áp lực công việc hoặc đơn giản là muốn thử một cách sống khác.
Điều đáng chú ý là không ít người chấp nhận thu nhập giảm đáng kể. Đổi lại, họ có nhà rộng hơn, thời gian nhiều hơn và cảm giác cuộc sống nằm trong khả năng kiểm soát
1. Mười năm ở Bắc Kinh nhưng vẫn không mua nổi căn nhà mình muốn
Đặng An Khánh đã sống và làm việc tại Bắc Kinh suốt khoảng một thập kỷ. Khi sắp bước sang tuổi 40, mong muốn sở hữu một căn nhà riêng ngày càng trở nên rõ ràng.
Nhưng khu vực anh sinh sống có giá nhà hơn 100.000 nhân dân tệ/m² luôn Với khả năng tài chính của mình, việc mua nhà gần nơi làm việc gần như nằm ngoài tầm với. Một phương án khác từng được môi giới giới thiệu là căn hộ khoảng 50m² ở khu vực khá xa trung tâm. Điều đó đồng nghĩa với không gian nhỏ hẹp, thời gian đi làm dài cả tiếng và khoản vay mua nhà lên tới vài triệu nhân dân tệ.
Anh bắt đầu đặt câu hỏi: Nếu phải dành nhiều năm trả nợ chỉ để đổi lấy một căn nhà không mang lại chất lượng sống như mong muốn, liệu việc cố ở lại Bắc Kinh có thực sự đáng giá?
Sau một chuyến đi tới Tô Châu, anh nhận thấy mức giá của những căn hộ mình thích chỉ khoảng 20.000 nhân dân tệ/m² thôi. Cuối cùng, anh chọn một căn hộ cũ gần ga tàu, có siêu thị, chợ và tàu điện ngầm thuận tiện. Khoản tiền đặt cọc 600.000 nhân dân tệ cũng nằm trong khả năng tự chi trả của anh.
Từ khi bắt đầu nghĩ tới việc mua nhà đến lúc hoàn tất thủ tục chỉ mất vài tháng.
Với anh, rời thành phố lớn không phải là thất bại. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm anh cảm thấy một mục tiêu tài chính lớn như sở hữu nhà thực sự nằm trong tầm tay
2. Rời Thượng Hải, phát hiện chi phí nuôi con có thể giảm mạnh
Một gia đình khác từng sinh sống tại Thượng Hải lại quyết định chuyển tới Thanh Đảo sau khi có con.
Hai vợ chồng đã gây dựng được công việc tương đối ổn, sở hữu hai quán cà phê và một cửa hàng bánh ngọt. Nếu chỉ xét về sự nghiệp, họ không nhất thiết phải rời đi.
Nhưng khi bắt đầu tìm trường mẫu giáo cho con, bài toán tài chính thay đổi hoàn toàn.
Một số trường mẫu giáo tư thục song ngữ tại khu vực họ sống có học phí khoảng 150.000 nhân dân tệ mỗi năm. Sau khi chuyển tới Thanh Đảo, họ tìm được trường phù hợp với học phí chưa tới 10.000 nhân dân tệ/năm, đồng thời nhận được sự hỗ trợ đưa đón con từ ông bà hai bên.
Chi phí nhà ở cũng giảm rõ rệt. Trước đó, gia đình thuê căn hộ khoảng 30m² tại Thượng Hải với giá hơn 6.000 nhân dân tệ mỗi tháng. Tại Thanh Đảo, họ thuê căn hộ hai phòng ngủ rộng khoảng 90m² với giá chỉ 2.300 nhân dân tệ/tháng.
Họ thậm chí không vội mua nhà dù đã sở hữu bất động sản tại đây. Gia đình chọn thuê căn hộ gần ông bà và trường học của con hơn, còn khoản tiết kiệm được dự định dành để mở thêm một quán cà phê.
Đây là một thay đổi đáng chú ý trong tư duy tài chính: thay vì cố sở hữu mọi thứ, họ ưu tiên sử dụng tiền cho những lựa chọn giúp cuộc sống thuận tiện và tạo thêm dòng tiền trong tương lai
3. Lương giảm 40% nhưng đổi lại được tan làm đúng giờ
Trường hợp của Alex, một lập trình viên từng làm việc tại Hàng Châu, cho thấy rõ nhất sự đánh đổi giữa thu nhập và chất lượng sống.
Anh từng làm việc tại các công ty internet lớn và có mức thu nhập khá xịn. Nhưng môi trường cạnh tranh cao, việc tăng ca thường xuyên cùng giá nhà tăng nhanh khiến áp lực ngày càng lớn.
Sau khi trở về Thanh Đảo và trải qua nhiều vòng phỏng vấn, Alex nhận một công việc mới. Thu nhập hàng năm của anh còn khoảng 150.000 nhân dân tệ, thấp hơn khoảng 40% so với trước.
Nếu chỉ nhìn vào bảng lương, đây rõ ràng là một bước lùi. Nhưng cuộc sống hàng ngày lại đi theo chiều ngược lại.
Anh có thể tan làm đúng giờ, cuối tuần về thăm bố mẹ hoặc đi leo núi với những người bạn cũ. Thay vì luôn sống trong tâm trạng phải chạy theo một cuộc đua nghề nghiệp, anh tìm lại được cảm giác bình thường mà trước đó hiếm khi có.
Trường hợp này cũng đặt ra một phép tính ít khi xuất hiện trong các bảng quản lý tài chính: một giờ tự do đáng giá bao nhiêu?
Nếu tăng thêm 30-40% thu nhập nhưng đổi lại là nhiều giờ tăng ca, quãng đường đi làm dài hơn và áp lực lớn hơn, mức lương cao chưa chắc đồng nghĩa với việc một người đang "giàu" hơn đâu nhé.
4. Có người trở về đơn giản vì nhận ra cha mẹ đang già đi
Không phải mọi quyết định rời thành phố lớn đều bắt nguồn từ tiền bạc.
Qingliu, một nhà thiết kế từng làm việc tại Bắc Kinh, trước đây luôn muốn sống xa gia đình. Nhưng khi mẹ cô gặp tai nạn và phải nhập viện, cô bắt đầu nhìn cuộc sống theo cách khác.
Ở tuổi 30, cô nhận ra cha mẹ không còn khỏe mạnh như trong ký ức. Điều khiến cô suy nghĩ không chỉ là trách nhiệm chăm sóc mà còn là khoảng cách: nếu tiếp tục ở Bắc Kinh, mỗi khi gia đình xảy ra chuyện, việc trở về không hề đơn giản.
Cuối cùng, Qingliu quyết định chuyển về Trường Sa. Cô thỏa thuận với cha mẹ rằng sẽ về thăm hai tuần một lần và nếu gia đình có chuyện, cô có thể trở về trong vòng khoảng hai giờ.
Đồng thời, giá nhà thấp hơn cũng giúp cô tự tin hơn khi nghĩ tới việc phát triển công việc riêng.
Ở đây, bài toán tài chính không chỉ là "kiếm được bao nhiêu", mà là khả năng thiết kế một cuộc sống phù hợp với giai đoạn mới
Rời thành phố lớn không có nghĩa là "bỏ cuộc"
Sẽ rất đơn giản nếu nhìn những câu chuyện này theo hướng: người trẻ chán áp lực nên bỏ thành phố lớn về quê.
Thực tế phức tạp hơn nhiều.
Có người vẫn tiếp tục làm công việc chuyên môn. Có người mở kinh doanh. Có người dùng kinh nghiệm tích lũy ở thành phố lớn để tìm cơ hội tại nơi có chi phí thấp hơn.
Họ không nhất thiết kiếm ít tiền hơn mãi mãi. Họ chỉ thay đổi cách tính lợi nhuận.
Trước đây, phép tính có thể là:
Thu nhập càng cao = cuộc sống càng tốt.
Sau nhiều năm đi làm, công thức trở nên nhiều biến số hơn:
Thu nhập – chi phí nhà ở – chi phí nuôi con – thời gian di chuyển – áp lực công việc + thời gian tự do + sự gần gũi gia đình = chất lượng sống thực tế.
Một người giảm 40% lương nhưng giảm được một nửa chi phí sinh hoạt, có thêm thời gian cho gia đình và không phải làm việc tới khuya chưa chắc đã nghèo đi.
Ngược lại, người có thu nhập rất cao nhưng phần lớn tiền phải dành cho tiền thuê nhà, khoản vay, giáo dục con cái và những chi phí phát sinh để duy trì nhịp sống bận rộn có thể vẫn luôn cảm thấy thiếu
Bởi vậy, câu hỏi quan trọng đôi khi không phải là "Ở đâu kiếm được nhiều tiền nhất?", mà là "Ở đâu số tiền mình kiếm được có thể đổi lấy cuộc sống mình muốn?".
Và với một bộ phận người trẻ sau nhiều năm ở thành phố lớn, câu trả lời đang dần thay đổi
Nguồn: kenh14.vn
Trong nhiều năm, các đô thị lớn luôn được xem là nơi tập trung những cơ hội xịn nhất: công việc nhiều hơn, lương cao hơn, mạng lưới quan hệ rộng hơn và khả năng thăng tiến cũng rõ ràng hơn. Vì vậy, với không ít bạn trẻ, rời quê lên thành phố lớn gần như là một lựa chọn mặc định.
Nhưng khi bước sang tuổi 30, 35 hoặc 40, bài toán bắt đầu thay đổi. Một mức lương khủng có thể đi kèm với giá nhà trên trời, thời gian làm việc kéo dài vô tận, tiền thuê nhà mỗi tháng mất cả đống, chi phí nuôi con đắt đỏ và cảm giác luôn phải chạy nhanh hơn người khác
Trong loạt câu chuyện được ghi nhận từ những người từng sinh sống tại Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu..., nhiều người đã chủ động chuyển tới các thành phố nhỏ hơn. Lý do của họ rất khác nhau: muốn mua được nhà, muốn gần cha mẹ, muốn giảm áp lực công việc hoặc đơn giản là muốn thử một cách sống khác.
Điều đáng chú ý là không ít người chấp nhận thu nhập giảm đáng kể. Đổi lại, họ có nhà rộng hơn, thời gian nhiều hơn và cảm giác cuộc sống nằm trong khả năng kiểm soát
1. Mười năm ở Bắc Kinh nhưng vẫn không mua nổi căn nhà mình muốn
Đặng An Khánh đã sống và làm việc tại Bắc Kinh suốt khoảng một thập kỷ. Khi sắp bước sang tuổi 40, mong muốn sở hữu một căn nhà riêng ngày càng trở nên rõ ràng.
Nhưng khu vực anh sinh sống có giá nhà hơn 100.000 nhân dân tệ/m² luôn Với khả năng tài chính của mình, việc mua nhà gần nơi làm việc gần như nằm ngoài tầm với. Một phương án khác từng được môi giới giới thiệu là căn hộ khoảng 50m² ở khu vực khá xa trung tâm. Điều đó đồng nghĩa với không gian nhỏ hẹp, thời gian đi làm dài cả tiếng và khoản vay mua nhà lên tới vài triệu nhân dân tệ.
Anh bắt đầu đặt câu hỏi: Nếu phải dành nhiều năm trả nợ chỉ để đổi lấy một căn nhà không mang lại chất lượng sống như mong muốn, liệu việc cố ở lại Bắc Kinh có thực sự đáng giá?
Sau một chuyến đi tới Tô Châu, anh nhận thấy mức giá của những căn hộ mình thích chỉ khoảng 20.000 nhân dân tệ/m² thôi. Cuối cùng, anh chọn một căn hộ cũ gần ga tàu, có siêu thị, chợ và tàu điện ngầm thuận tiện. Khoản tiền đặt cọc 600.000 nhân dân tệ cũng nằm trong khả năng tự chi trả của anh.
Từ khi bắt đầu nghĩ tới việc mua nhà đến lúc hoàn tất thủ tục chỉ mất vài tháng.
Với anh, rời thành phố lớn không phải là thất bại. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm anh cảm thấy một mục tiêu tài chính lớn như sở hữu nhà thực sự nằm trong tầm tay
2. Rời Thượng Hải, phát hiện chi phí nuôi con có thể giảm mạnh
Một gia đình khác từng sinh sống tại Thượng Hải lại quyết định chuyển tới Thanh Đảo sau khi có con.
Hai vợ chồng đã gây dựng được công việc tương đối ổn, sở hữu hai quán cà phê và một cửa hàng bánh ngọt. Nếu chỉ xét về sự nghiệp, họ không nhất thiết phải rời đi.
Nhưng khi bắt đầu tìm trường mẫu giáo cho con, bài toán tài chính thay đổi hoàn toàn.
Một số trường mẫu giáo tư thục song ngữ tại khu vực họ sống có học phí khoảng 150.000 nhân dân tệ mỗi năm. Sau khi chuyển tới Thanh Đảo, họ tìm được trường phù hợp với học phí chưa tới 10.000 nhân dân tệ/năm, đồng thời nhận được sự hỗ trợ đưa đón con từ ông bà hai bên.
Chi phí nhà ở cũng giảm rõ rệt. Trước đó, gia đình thuê căn hộ khoảng 30m² tại Thượng Hải với giá hơn 6.000 nhân dân tệ mỗi tháng. Tại Thanh Đảo, họ thuê căn hộ hai phòng ngủ rộng khoảng 90m² với giá chỉ 2.300 nhân dân tệ/tháng.
Họ thậm chí không vội mua nhà dù đã sở hữu bất động sản tại đây. Gia đình chọn thuê căn hộ gần ông bà và trường học của con hơn, còn khoản tiết kiệm được dự định dành để mở thêm một quán cà phê.
Đây là một thay đổi đáng chú ý trong tư duy tài chính: thay vì cố sở hữu mọi thứ, họ ưu tiên sử dụng tiền cho những lựa chọn giúp cuộc sống thuận tiện và tạo thêm dòng tiền trong tương lai
3. Lương giảm 40% nhưng đổi lại được tan làm đúng giờ
Trường hợp của Alex, một lập trình viên từng làm việc tại Hàng Châu, cho thấy rõ nhất sự đánh đổi giữa thu nhập và chất lượng sống.
Anh từng làm việc tại các công ty internet lớn và có mức thu nhập khá xịn. Nhưng môi trường cạnh tranh cao, việc tăng ca thường xuyên cùng giá nhà tăng nhanh khiến áp lực ngày càng lớn.
Sau khi trở về Thanh Đảo và trải qua nhiều vòng phỏng vấn, Alex nhận một công việc mới. Thu nhập hàng năm của anh còn khoảng 150.000 nhân dân tệ, thấp hơn khoảng 40% so với trước.
Nếu chỉ nhìn vào bảng lương, đây rõ ràng là một bước lùi. Nhưng cuộc sống hàng ngày lại đi theo chiều ngược lại.
Anh có thể tan làm đúng giờ, cuối tuần về thăm bố mẹ hoặc đi leo núi với những người bạn cũ. Thay vì luôn sống trong tâm trạng phải chạy theo một cuộc đua nghề nghiệp, anh tìm lại được cảm giác bình thường mà trước đó hiếm khi có.
Trường hợp này cũng đặt ra một phép tính ít khi xuất hiện trong các bảng quản lý tài chính: một giờ tự do đáng giá bao nhiêu?
Nếu tăng thêm 30-40% thu nhập nhưng đổi lại là nhiều giờ tăng ca, quãng đường đi làm dài hơn và áp lực lớn hơn, mức lương cao chưa chắc đồng nghĩa với việc một người đang "giàu" hơn đâu nhé.
4. Có người trở về đơn giản vì nhận ra cha mẹ đang già đi
Không phải mọi quyết định rời thành phố lớn đều bắt nguồn từ tiền bạc.
Qingliu, một nhà thiết kế từng làm việc tại Bắc Kinh, trước đây luôn muốn sống xa gia đình. Nhưng khi mẹ cô gặp tai nạn và phải nhập viện, cô bắt đầu nhìn cuộc sống theo cách khác.
Ở tuổi 30, cô nhận ra cha mẹ không còn khỏe mạnh như trong ký ức. Điều khiến cô suy nghĩ không chỉ là trách nhiệm chăm sóc mà còn là khoảng cách: nếu tiếp tục ở Bắc Kinh, mỗi khi gia đình xảy ra chuyện, việc trở về không hề đơn giản.
Cuối cùng, Qingliu quyết định chuyển về Trường Sa. Cô thỏa thuận với cha mẹ rằng sẽ về thăm hai tuần một lần và nếu gia đình có chuyện, cô có thể trở về trong vòng khoảng hai giờ.
Đồng thời, giá nhà thấp hơn cũng giúp cô tự tin hơn khi nghĩ tới việc phát triển công việc riêng.
Ở đây, bài toán tài chính không chỉ là "kiếm được bao nhiêu", mà là khả năng thiết kế một cuộc sống phù hợp với giai đoạn mới
Rời thành phố lớn không có nghĩa là "bỏ cuộc"
Sẽ rất đơn giản nếu nhìn những câu chuyện này theo hướng: người trẻ chán áp lực nên bỏ thành phố lớn về quê.
Thực tế phức tạp hơn nhiều.
Có người vẫn tiếp tục làm công việc chuyên môn. Có người mở kinh doanh. Có người dùng kinh nghiệm tích lũy ở thành phố lớn để tìm cơ hội tại nơi có chi phí thấp hơn.
Họ không nhất thiết kiếm ít tiền hơn mãi mãi. Họ chỉ thay đổi cách tính lợi nhuận.
Trước đây, phép tính có thể là:
Thu nhập càng cao = cuộc sống càng tốt.
Sau nhiều năm đi làm, công thức trở nên nhiều biến số hơn:
Thu nhập – chi phí nhà ở – chi phí nuôi con – thời gian di chuyển – áp lực công việc + thời gian tự do + sự gần gũi gia đình = chất lượng sống thực tế.
Một người giảm 40% lương nhưng giảm được một nửa chi phí sinh hoạt, có thêm thời gian cho gia đình và không phải làm việc tới khuya chưa chắc đã nghèo đi.
Ngược lại, người có thu nhập rất cao nhưng phần lớn tiền phải dành cho tiền thuê nhà, khoản vay, giáo dục con cái và những chi phí phát sinh để duy trì nhịp sống bận rộn có thể vẫn luôn cảm thấy thiếu
Bởi vậy, câu hỏi quan trọng đôi khi không phải là "Ở đâu kiếm được nhiều tiền nhất?", mà là "Ở đâu số tiền mình kiếm được có thể đổi lấy cuộc sống mình muốn?".
Và với một bộ phận người trẻ sau nhiều năm ở thành phố lớn, câu trả lời đang dần thay đổi
Nguồn: kenh14.vn