Quy hoạch lại nguồn lực thể thao - Bài toán khó nhưng phải giải!

c74d1c9246cb8d70aa98.jpg


SEA Games - ngày hội thể thao đỉnh nhất Đông Nam Á, luôn là sự kiện "hút" nguồn lực khủng nhất dành cho thể thao ở hầu hết các nước khu vực nè! ‍♂️

Tham gia và thi đấu thành công tại các kỳ SEA Games vừa là trách nhiệm đóng góp cho cộng đồng ASEAN, vừa là thước đo chuẩn không cần chỉnh để đánh giá hiệu quả phát triển thể thao - kể cả với những ông lớn như Thái Lan hay Việt Nam mình đây.

Tuy nhiên, dù đã cố gắng nâng cấp chất lượng rồi nhưng SEA Games vẫn còn nhiều điểm yếu khá đặc thù, muốn thay đổi thì... chờ dài cổ luôn á! Các nước chủ nhà vẫn hay có "chiêu" giảm bớt các môn phổ biến để nhét vào chương trình nhiều môn, nhiều nội dung mang tính... local vô cùng.

Tỷ lệ thay đổi có thể lên đến 20%-30% so với kỳ trước, trong khi tiêu chuẩn chung của Asiad hay Olympic chỉ dưới 5% thôi nha! Có môn "mất tích" mấy kỳ rồi bỗng comeback, có môn thì chỉ xuất hiện đúng 1 lần rồi... biến mất

Thậm chí ở những môn Olympic, có một số nội dung thế giới không còn thi đấu nữa nhưng SEA Games vẫn giữ. Điều này ảnh hưởng không nhỏ đến quá trình chuẩn bị và chiến lược phát triển của nhiều nền thể thao thành viên, nhất là các đoàn mạnh.

Về cơ bản, thể thao Đông Nam Á nói chung và Việt Nam nói riêng đều chưa đạt đến trình độ chuyên nghiệp, nên phần lớn vẫn phải dựa vào ngân sách nhà nước để đầu tư cho ngành thể thao. Với nguồn tài chính "có hạn" như vậy, yêu cầu tinh gọn đội ngũ, tập trung nguồn lực cho các môn sở trường và có tác động lớn đến phong trào, đời sống xã hội càng được đặt ra nhiều hơn với các nhà quản lý thể thao Việt Nam.

Cụ thể như tại SEA Games 32 sắp tới, Đoàn Thể thao Việt Nam buộc phải cắt giảm nhân sự, chi tiết đến từng phần việc để phù hợp với ngân sách, nhưng vẫn phải đảm bảo mục tiêu thành tích. Khó thật đấy nhưng cũng phải làm thôi!

Cách đơn giản nhất để đưa người đi dự SEA Games ít mà vẫn hiệu quả cao là tập trung cho các môn trọng điểm, nhiều nội dung thi đấu và có trong chương trình của Asiad lẫn Olympic. Khi đó, ngân sách sẽ được tập trung, các VĐV được đầu tư sâu hơn, chất lượng hơn và cũng dễ đo lường thành tích hơn.

Mà để làm được như vậy, Đoàn Thể thao Việt Nam phải chấp nhận giảm chỉ tiêu huy chương toàn đoàn, cố gắng duy trì vị trí trong top 3 nhưng không sa đà vào việc đua số lượng huy chương - vốn là nguyên nhân làm tăng số thành viên tham gia SEA Games lên quá nhiều.

9e178e72bfdc8759ebb9.jpg


Thực tế thì đánh giá năng lực và sự tiến bộ của một nền thể thao ở Đông Nam Á lâu nay không phụ thuộc quá nhiều vào tổng số huy chương mà các quốc gia giành được qua các kỳ SEA Games đâu nha! Các vị trí trong top 3, top 4 toàn đoàn ở SEA Games đều không phản ánh chính xác nội lực từng quốc gia lắm

Ví dụ như Philippines từng 4 lần đứng đầu SEA Games nhưng phải đến Olympic Tokyo 2020, họ mới lần đầu tiên có HCV lịch sử, mà đó là ở nội dung quyền Anh vốn là thế mạnh, từng thống trị nhiều năm qua tại Đông Nam Á. Hoặc ở các kỳ Asiad, các đoàn Indonesia, Malaysia thường xuyên xếp trên Việt Nam về số HCV, dù trong phạm vi SEA Games thì họ luôn xếp sau mình, trừ các lần đăng cai đại hội.

Việc Thể thao Việt Nam tinh gọn lực lượng tham dự SEA Games 32 cũng là thời điểm thích hợp để quy hoạch lại nguồn lực VĐV cho các mục tiêu quốc tế cao hơn. Không hạ thấp giá trị của SEA Games, nhưng việc tham gia đại hội khu vực cần một cách tiếp cận mới - ở đó, ngân sách tập trung cho các môn trọng điểm được đầu tư dài hạn, tạo cơ chế và có giải pháp để nâng dần tỷ lệ tham gia bằng nguồn xã hội hóa ✨

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top