ChangSaigon8067
New member
Nghe vô lý nhưng có thật: kinh tế tăng trưởng chậm lại khiến Trung Quốc... cạn rác để đốt luôn rồi!
Những năm gần đây, doanh nghiệp Trung Quốc vốn đã làm mưa làm gió trên thị trường toàn cầu với xe điện, pin mặt trời các kiểu. Nhưng giờ đây, họ lại "phá đảo" ở một lĩnh vực không ai ngờ tới: xử lý rác và đốt rác phát điện luôn á!
Chuyện là do kinh tế trong nước đang giảm tốc, các nhà máy đốt rác khan hiếm nguyên liệu (tức là... rác đó) để vận hành. Vậy là các "ông lớn" xử lý chất thải Trung Quốc quyết định "đi ra thế giới" tìm rác. Và họ làm việc này cực kỳ nghiêm túc nhé!
Chỉ trong vòng 6 tháng gần đây, số dự án đốt rác ở nước ngoài của họ đã tăng từ 79 lên tới 101 dự án, trải dài khắp châu Á, châu Phi, châu Âu lẫn châu Mỹ. Impressive vãi!
Theo ông Guo Yungao, tổng thư ký Ủy ban Năng lượng và Môi trường thuộc Liên đoàn Bảo vệ Môi trường Toàn Trung Quốc, ngành rác thải - năng lượng của họ không chỉ xuất khẩu công nghệ đơn thuần nữa, mà đã "combo trọn gói" cả công nghệ, tiêu chuẩn, quản lý và nguồn vốn luôn. Mô hình kinh doanh của họ khá ổn nha: vừa đốt rác tạo điện (bán điện kiếm tiền), vừa thu phí xử lý rác từ chính quyền địa phương. Ăn cả ngã về không đấy!
Từ "bá chủ rác" trong nước đến khủng hoảng thiếu rác
Hồi giai đoạn 2000-2010, Trung Quốc xây nhà máy đốt rác ầm ầm để phục vụ làn sóng đô thị hóa và tiêu dùng tăng vọt. Kết quả là họ sở hữu năng lực đốt rác lớn nhất thế giới luôn!
Nhưng plot twist đây rồi: vài năm gần đây, kinh tế giảm tốc + dân số đô thị hóa chậm lại + thói quen tiêu dùng thay đổi = lượng rác sinh hoạt sụt giảm mạnh. Nhiều nhà máy đốt rác đến mức... không đủ rác để đốt nữa! Tình trạng dư thừa công suất buộc các doanh nghiệp phải "xuất ngoại" tìm rác ở nước ngoài, giống như nhiều ngành công nghiệp khác của Trung Quốc đang làm.
Theo giáo sư Du Huanzheng của Đại học Đồng Tế, chiến lược này đặc biệt hợp lý với các nước Đông Nam Á. Lý do? Vì lượng rác ở đây đang tăng ầm ầm giống như Trung Quốc 20 năm trước, trong khi hệ thống xử lý rác vẫn còn yếu. Perfect match!
"Làm chủ" công nghệ và thống trị thị trường
Ngày xưa Trung Quốc phải nhập khẩu công nghệ từ châu Âu để xây dựng ngành đốt rác. Giờ họ đã lật ngược thế cờ, trở thành nhà cung cấp số 1 châu Á. Giải pháp của họ vừa rẻ hơn, lại được tối ưu để xử lý loại rác có độ ẩm cao và nhiều thành phần hữu cơ – đặc điểm chung của rác trong khu vực.
Minh chứng rõ nhất? Trong danh sách 24 nhà thầu lọt vòng cuối dự án xây 7 nhà máy đốt rác tại Indonesia, có tới 20 doanh nghiệp đến từ Trung Quốc! Gần clean sweep luôn á!
Đây chỉ là bước khởi động cho kế hoạch mega lớn: xây dựng mạng lưới nhà máy xử lý rác tại 33 thành phố của Indonesia, với tổng vốn đầu tư ước tính lên tới 91 nghìn tỷ rupiah (5,46 tỷ USD) đấy nha! Giới phân tích cho rằng đây là cơ hội vàng để ngành xử lý rác Trung Quốc mở rộng chuỗi giá trị toàn cầu, nhờ kinh nghiệm vận hành và thiết bị đã đạt độ trưởng thành cao.
Nhưng cũng không phải không có "drama"
Việc mở rộng ra nước ngoài không phải chuyện dễ dàng đâu nhé! Các doanh nghiệp phải điều chỉnh công nghệ cho phù hợp với đặc thù rác từng địa phương (vì rác mỗi nơi một kiểu), đồng thời thích ứng với hệ thống pháp lý và chính sách trợ cấp khác biệt nữa.
Bài học từ nhà máy Reppie tại Addis Ababa (Ethiopia) là ví dụ điển hình. Nhà máy này được thiết kế để xử lý 1.400 tấn rác mỗi ngày, nhưng thực tế chỉ xử lý được khoảng 650 tấn thôi. Lý do? Vì rác thải tại châu Phi có độ ẩm cao và giàu hữu cơ quá, không phù hợp với công nghệ đốt được lựa chọn. Dự án vì thế fail các cam kết môi trường và kinh tế, trở thành case study cảnh báo cho tham vọng toàn cầu hóa.
Vấn đề trong nước vẫn chưa giải quyết được
Ngay tại Trung Quốc, các doanh nghiệp xử lý rác vẫn đang struggle với công suất dư thừa nghiêm trọng. Dù việc ra nước ngoài thành công có thể cải thiện lợi nhuận, nhưng nó không giải quyết được tình trạng đầu tư thừa trong nước, vốn đã bị "đóng băng" trong hệ thống các nhà máy xây sẵn rồi.
Tỷ lệ vận hành trung bình chỉ khoảng 60% thôi, có nơi còn thấp hơn nhiều! Ví dụ như nhà máy tại thành phố Weinan, tỉnh Thiểm Tây, có công suất 219.000 tấn mỗi năm nhưng năm ngoái chỉ xử lý được 53.730 tấn – tương đương 24% công suất. Con số này đang phơi bày sự mất cân đối siêu nghiêm trọng luôn!
Tóm lại, ai ngờ một quốc gia tỷ dân với nền kinh tế 18.000 tỷ USD lại có ngày phải đi khắp thế giới... "săn lùng" rác nhỉ? Thế giới này thật là kỳ lạ!
Nguồn: soha.vn
Những năm gần đây, doanh nghiệp Trung Quốc vốn đã làm mưa làm gió trên thị trường toàn cầu với xe điện, pin mặt trời các kiểu. Nhưng giờ đây, họ lại "phá đảo" ở một lĩnh vực không ai ngờ tới: xử lý rác và đốt rác phát điện luôn á!
Chuyện là do kinh tế trong nước đang giảm tốc, các nhà máy đốt rác khan hiếm nguyên liệu (tức là... rác đó) để vận hành. Vậy là các "ông lớn" xử lý chất thải Trung Quốc quyết định "đi ra thế giới" tìm rác. Và họ làm việc này cực kỳ nghiêm túc nhé!
Chỉ trong vòng 6 tháng gần đây, số dự án đốt rác ở nước ngoài của họ đã tăng từ 79 lên tới 101 dự án, trải dài khắp châu Á, châu Phi, châu Âu lẫn châu Mỹ. Impressive vãi!
Theo ông Guo Yungao, tổng thư ký Ủy ban Năng lượng và Môi trường thuộc Liên đoàn Bảo vệ Môi trường Toàn Trung Quốc, ngành rác thải - năng lượng của họ không chỉ xuất khẩu công nghệ đơn thuần nữa, mà đã "combo trọn gói" cả công nghệ, tiêu chuẩn, quản lý và nguồn vốn luôn. Mô hình kinh doanh của họ khá ổn nha: vừa đốt rác tạo điện (bán điện kiếm tiền), vừa thu phí xử lý rác từ chính quyền địa phương. Ăn cả ngã về không đấy!
Từ "bá chủ rác" trong nước đến khủng hoảng thiếu rác
Hồi giai đoạn 2000-2010, Trung Quốc xây nhà máy đốt rác ầm ầm để phục vụ làn sóng đô thị hóa và tiêu dùng tăng vọt. Kết quả là họ sở hữu năng lực đốt rác lớn nhất thế giới luôn!
Nhưng plot twist đây rồi: vài năm gần đây, kinh tế giảm tốc + dân số đô thị hóa chậm lại + thói quen tiêu dùng thay đổi = lượng rác sinh hoạt sụt giảm mạnh. Nhiều nhà máy đốt rác đến mức... không đủ rác để đốt nữa! Tình trạng dư thừa công suất buộc các doanh nghiệp phải "xuất ngoại" tìm rác ở nước ngoài, giống như nhiều ngành công nghiệp khác của Trung Quốc đang làm.
Theo giáo sư Du Huanzheng của Đại học Đồng Tế, chiến lược này đặc biệt hợp lý với các nước Đông Nam Á. Lý do? Vì lượng rác ở đây đang tăng ầm ầm giống như Trung Quốc 20 năm trước, trong khi hệ thống xử lý rác vẫn còn yếu. Perfect match!
"Làm chủ" công nghệ và thống trị thị trường
Ngày xưa Trung Quốc phải nhập khẩu công nghệ từ châu Âu để xây dựng ngành đốt rác. Giờ họ đã lật ngược thế cờ, trở thành nhà cung cấp số 1 châu Á. Giải pháp của họ vừa rẻ hơn, lại được tối ưu để xử lý loại rác có độ ẩm cao và nhiều thành phần hữu cơ – đặc điểm chung của rác trong khu vực.
Minh chứng rõ nhất? Trong danh sách 24 nhà thầu lọt vòng cuối dự án xây 7 nhà máy đốt rác tại Indonesia, có tới 20 doanh nghiệp đến từ Trung Quốc! Gần clean sweep luôn á!
Đây chỉ là bước khởi động cho kế hoạch mega lớn: xây dựng mạng lưới nhà máy xử lý rác tại 33 thành phố của Indonesia, với tổng vốn đầu tư ước tính lên tới 91 nghìn tỷ rupiah (5,46 tỷ USD) đấy nha! Giới phân tích cho rằng đây là cơ hội vàng để ngành xử lý rác Trung Quốc mở rộng chuỗi giá trị toàn cầu, nhờ kinh nghiệm vận hành và thiết bị đã đạt độ trưởng thành cao.
Nhưng cũng không phải không có "drama"
Việc mở rộng ra nước ngoài không phải chuyện dễ dàng đâu nhé! Các doanh nghiệp phải điều chỉnh công nghệ cho phù hợp với đặc thù rác từng địa phương (vì rác mỗi nơi một kiểu), đồng thời thích ứng với hệ thống pháp lý và chính sách trợ cấp khác biệt nữa.
Bài học từ nhà máy Reppie tại Addis Ababa (Ethiopia) là ví dụ điển hình. Nhà máy này được thiết kế để xử lý 1.400 tấn rác mỗi ngày, nhưng thực tế chỉ xử lý được khoảng 650 tấn thôi. Lý do? Vì rác thải tại châu Phi có độ ẩm cao và giàu hữu cơ quá, không phù hợp với công nghệ đốt được lựa chọn. Dự án vì thế fail các cam kết môi trường và kinh tế, trở thành case study cảnh báo cho tham vọng toàn cầu hóa.
Vấn đề trong nước vẫn chưa giải quyết được
Ngay tại Trung Quốc, các doanh nghiệp xử lý rác vẫn đang struggle với công suất dư thừa nghiêm trọng. Dù việc ra nước ngoài thành công có thể cải thiện lợi nhuận, nhưng nó không giải quyết được tình trạng đầu tư thừa trong nước, vốn đã bị "đóng băng" trong hệ thống các nhà máy xây sẵn rồi.
Tỷ lệ vận hành trung bình chỉ khoảng 60% thôi, có nơi còn thấp hơn nhiều! Ví dụ như nhà máy tại thành phố Weinan, tỉnh Thiểm Tây, có công suất 219.000 tấn mỗi năm nhưng năm ngoái chỉ xử lý được 53.730 tấn – tương đương 24% công suất. Con số này đang phơi bày sự mất cân đối siêu nghiêm trọng luôn!
Tóm lại, ai ngờ một quốc gia tỷ dân với nền kinh tế 18.000 tỷ USD lại có ngày phải đi khắp thế giới... "săn lùng" rác nhỉ? Thế giới này thật là kỳ lạ!
Nguồn: soha.vn