Dân mạng thế giới và cả các chuyên gia Anh đều "ố á" kinh ngạc trước hành động "chưa từng có" của Trung Quốc, nhưng Việt Nam thì... không mấy bất ngờ đâu
Một đội hình 4 tàu chiến Trung Quốc, với tàu đổ bộ Tỉnh Cương Sơn dẫn đầu, đã bơi xa tận 1.800km để tới bãi đá James Shoal – chỉ cách phố biển Bintulu của Malaysia khoảng 80km, cách Brunei chưa đầy 200km, rồi ra mặt tuyên bố chủ quyền một cách nghênh ngang.
Dư luận thế giới và ngay cả chuyên gia người Anh cũng há hốc mồm trước động thái "chưa bao giờ thấy" này của Trung Quốc, nhưng Việt Nam thì... bình thường nhé!
Nếu có gì khiến VN ngạc nhiên thì đó là: sao giờ này họ mới hành động vậy ta?
Ngay từ đầu 2011, khi vấn đề Biển Đông đang căng như dây đàn và Trung Quốc chuẩn bị chiến lược hợp pháp hóa bản đồ đường 9 đoạn (aka đường lưỡi bò) thì Indonesia đã lên kế hoạch "tuần tra chung" với Trung Quốc rồi.
Tuần tra chung thì phải có vùng biển chung chứ, như Trung Quốc với Việt Nam, với Philippines, Nhật Bản... nhưng với Indonesia hay Malaysia, Brunei thì có vùng biển chung đâu? Rõ ràng là không có mà. Vậy thì sao lại thế?
Theo Bộ trưởng Quốc phòng Indonesia, với kiểu tuần tiễu hải quân kết hợp này, "một khi tàu đánh cá Trung Quốc lạc vào vùng biển Indonesia, họ sẽ được nhắc nhở để quay ra", và "giúp tăng cường hợp tác bảo đảm an ninh tại Biển Đông, nơi gây nhiều lo ngại cho các nước trong khu vực".
Hoá ra chỉ với hải quân Indonesia thì Hải quân Trung Quốc xông lên tuyến đầu để ngăn tàu cá của họ đừng vào vùng biển chủ quyền nước khác, còn đối với Mỹ, Nhật Bản, Philippines và Việt Nam thì ngược lại, tàu cá phải xông lên tuyến đầu... đúng là chiến thuật "hợp lý, khoa học không mâu thuẫn" của các nhà chiến lược Trung Quốc đấy
Thứ nhất là chiến thuật biển người không thể thực hiện với khoảng cách quá xa, thứ hai là chiếm chủ quyền với khẳng định chủ quyền là hai vấn đề khác nhau rất lớn.
Sự "hợp tác" này (được thống nhất ngày 24/5/2011), chẳng khác nào việc Indonesia dâng hải đồ để Trung Quốc "đánh dấu sơ bộ" cực nam của mình. Người Việt Nam và những ai hiểu Trung Quốc đều chắc chắn rằng Indonesia đã "mời sói về nhà", hậu quả sẽ khôn lường đấy
Năm 2012, chiến lược hiện thực hóa "đường lưỡi bò" phi pháp của Trung Quốc bắt đầu ráo riết với đủ thủ đoạn, bị Việt Nam, Philippines và dư luận tiến bộ thế giới kể cả Mỹ phản đối rất quyết liệt, trong khi một số quốc gia trong khu vực thì "dĩ hòa vi quý", nghĩ rằng không liên quan hoặc ít liên quan đến mình.
Và thế là, cái gì đến cũng đến, ngày 26/3/2013, một đội hình 4 tàu chiến Trung Quốc, dẫn đầu là tàu đổ bộ Tỉnh Cương Sơn, đã tới bãi đá James Shoal – cách phố biển Bintulu của Malaysia khoảng 80km, cách Brunei chưa đầy 200km nhưng cách bờ biển Trung Quốc tận 1.800km, nghênh ngang tuyên bố chủ quyền. Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc đưa tin hẳn hoi luôn.
Vài ngày sau, Malaysia tỏ vẻ ngạc nhiên và cho rằng đó là "tin vịt" vì không thấy đoàn tàu chiến nào như Trung Quốc đưa tin cách họ 80km.
Tuy nhiên, việc Malaysia có coi đó là "tin vịt" hay gì để chứng tỏ điều gì với dư luận trong nước và thế giới cũng không quan trọng, vì Trung Quốc xong việc Trung Quốc về, bãi cạn James vẫn còn đó. Nhưng với Trung Quốc, quan trọng là đánh dấu cụ thể cực nam và thông báo với cả thế giới biết. Đường lưỡi bò không còn là "ảo" như bị chê bai nữa, nó đã có điểm cực nam rồi đó. Vậy thôi ️
Tại sao ư? "Cháo nóng húp quanh", Trung Quốc chẳng dại gì "húp" một chỗ trong khi biết rằng chỗ đó "cực nóng" và chưa có dấu hiệu nào giảm "độ nóng".
Nhưng có một cái NHƯNG to đùng mà các quốc gia trong khu vực (ASEAN) cần hiểu: Trong chiến lược để Trung Quốc vươn lên thành cường quốc biển thì cái gọi là "đường lưỡi bò" mới chỉ là một nội dung gạch đầu dòng thôi nhé!
Quốc gia nào đang chặn "con đường sinh mệnh" của Trung Quốc?
Trung Quốc coi Biển Đông là "đường sinh mệnh" vì 70% dầu lửa đều đi qua đó, nhưng eo biển Malacca mới là cửa chính, yết hầu, điểm then chốt của Trung Quốc.
Nếu như trước đây, về mặt lãnh thổ thì Việt Nam được coi như quốc gia án ngữ phía Nam của Trung Quốc. Nhưng giờ đây tình thế đã khác, để trở thành bá chủ thế giới trước hết phải là cường quốc biển.
Trung Quốc dù có được 80% Biển Đông như bản đồ "đường lưỡi bò" thì cũng chỉ tạo ra được bàn đạp quân sự, chiếm lĩnh một ít tài nguyên chưa được đánh giá trên Biển Đông, nhưng huyệt đạo là eo biển Malacca mà chưa được "giải quyết" thì không xử lý được vấn đề then chốt. Do đó, không khó để nhận ra các quốc gia ven eo biển Malacca chính là những nước đang "chặn" đường sinh mệnh của Trung Quốc.
Đó chính là các quốc gia thân Mỹ và có thể trở thành đồng minh với Mỹ bất cứ lúc nào quanh eo biển Malacca gồm Malaysia, Indonesia, Brunei, Singapore và cả Úc. Nếu chưa "dẹp" được hay chưa buộc họ phải lựa chọn chỉ Trung Quốc chứ không phải Mỹ thì không thể có tính đột phá cho chiến lược cường quốc biển.
Đến đây, đã đến lúc Indonesia, Malaysia, Brunei và Singapore phải tỉnh táo để nhận ra rằng (Indonesia mới phản đối đường lưỡi bò phi pháp của Trung Quốc sau vụ 26/3/2013 đó) đường lưỡi bò không chỉ gay gắt với Việt Nam, Philippines mà giờ đã hiện hữu, cụ thể hơn và sẽ căng thẳng hơn tại Malaysia, Indonesia và Brunei trong thời gian tới, khi mà Mỹ bị Trung Quốc cho là đã có dấu hiệu hụt hơi, yếu thế trong chiến lược trở lại châu Á-TBD. Trung Quốc đang nắm cơ hội đó để hành động đấy
Vì vậy, quan hệ với Trung Quốc, thậm chí dù đã có tâm niệm "hãy coi Trung Quốc làm chứ không nghe Trung Quốc nói" đi nữa thì cũng không có ý nghĩa, bây giờ chỉ còn cách là cảnh giác và tăng cường cảnh giác.
Trung Quốc chỉ có thể lợi dụng được các quốc gia nhỏ chứ các quốc gia nhỏ thì không thể lợi dụng được Trung Quốc, hoặc chỉ có thể tự lầm tưởng mình lợi dụng được Trung Quốc mà thôi.
Trường Sa Việt Nam và Việt Nam được các thế lực mang nặng tư tưởng dân tộc cực đoan, hống hách, cay cú ở Trung Quốc cứ cho rằng Việt Nam đang chặn "con đường sinh mệnh" của Trung Quốc... nhưng không phải như vậy đâu nhé.
Các nhà thông thái Trung Quốc thừa biết Việt Nam tranh chấp với Trung Quốc trên Biển Đông chỉ vì một lý do duy nhất là chủ quyền, ngoài ra không vì mục đích quân sự. Thừa biết Việt Nam không có ý tưởng và chưa đủ khả năng để khống chế eo biển Malacca khi cần. Thừa biết Việt Nam muốn là bạn với Trung Quốc... Cho nên Việt Nam, vị trí của Việt Nam trên Biển Đông chưa phải là quốc gia chặn "con đường sinh mệnh" của Trung Quốc.
Lịch sử chiến tranh giữa Trung Quốc và Việt Nam, truyền thống dân tộc Việt và một cách tư duy mới về thế giới... thì Việt Nam, trong chiến lược trở thành cường quốc biển, có thể là một nước cờ cuối cùng mà Trung Quốc sẽ đi.
Trong một ván cờ lớn, sẽ ra sao nếu như lấy nước cuối để đi vào nước đầu tiên?
Chiến lược trở thành cường quốc biển của Trung Quốc như một cơn bão lớn tràn vào các quốc gia ven biển châu Á-TBD. Nếu không nắm chặt tay nhau thì lần lượt bị tàn phá, nhưng ngược lại thì không sợ. Cơn bão đó buộc phải đổi hướng hoặc chỉ còn là vùng áp thấp thôi
Nguồn: soha.vn