Nuôi con là hành trình cực nhọc nhưng lại ngập tràn khoảnh khắc hạnh phúc vô giá. Trở thành những người cha mẹ tuyệt vời có lẽ là nhiệm vụ thiêng liêng nhất mà ai cũng muốn hoàn thành trong đời
Lớn lên thì ai mà chả từng nghịch ngợm và mắc lỗi đúng không nào? Điều đó hoàn toàn bình thường thôi!
Nhưng nếu ba mẹ cứ mải mà la hét, lấy roi ra đánh đòn mà không giải thích rõ ràng sai ở đâu, tại sao không được làm vậy thì các bé vẫn sẽ tái phạm mãi thôi.
Đánh đòn thậm chí còn là hành vi vi phạm pháp luật, có thể để lại chấn thương tâm lý nghiêm trọng cho con lâu dài luôn đó! Thay vào đó, hãy kiên nhẫn và nhẹ nhàng nhắc nhở các bài học dưới đây để các bé ghi nhớ sâu sắc nhé.
Phải có chính kiến riêng chứ đừng sống theo số đông
Nhà họ Hắc có một truyền thống cực kỳ "xịn xò" là mỗi tuần tổ chức một buổi họp gia đình.
Trong buổi họp đó, cả nhà sẽ cùng thảo luận xem tuần này sẽ đi chơi đâu, ăn gì, và mỗi người đều được quyền đóng góp ý kiến của mình.
Dù chỉ mới học mẫu giáo hay tiểu học thôi, nhưng các bé nhà họ Hắc đều được tôn trọng và lắng nghe như người lớn luôn đó!
Có một lần, bố Hắc Ấu Long hỏi các con: "Bố muốn đổi việc từ công ty Hughes của Mỹ sang công ty Kuangchi của Đài Loan nè.
Mặc dù lương sẽ giảm một nửa, nhưng bố cảm thấy happy hơn nếu làm việc ở Kuangchi, các con nghĩ sao?"
Dĩ nhiên là các bé chưa thể hiểu hết vấn đề này nghiêm trọng thế nào, nhưng việc tập cho con ra quyết định là một kỹ năng cực kỳ quan trọng để tạo nên sự độc lập sau này đó nha!
Ai cũng sai lầm, quan trọng là hành động sai chứ không phải con người sai
Khi mới đi học chắc là giai đoạn các bé tò mó và hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh nhất rồi.
Vì mọi thứ còn quá mới mẻ nên các bé luôn muốn khám phá hết mọi thứ và điều đó đôi khi vô tình gây rắc rối cho ba mẹ đấy
Lập Quốc - cậu con trai cả của gia đình họ Hắc từ hồi học tiểu học đã luôn đứng cuối bảng, còn là "thánh phá" của cả khu phố nữa.
Sai lầm "đen tối" nhất mà cậu gây ra là lúc học cấp 3, vì thiếu găng tay nên Lập Quốc đã liều mạng "móc túi" một đôi trong cửa hàng gần trường nhưng bị bảo vệ "tóm gọn". Sau đó cậu xấu hổ quá chẳng dám ra đường gặp ai luôn.
Vài ngày sau, Hắc Ấu Long vừa bay từ Mỹ về đã được vợ kể lại drama.
Vào nhà, ông chỉ hét to: "Lập Quốc đâu rồi? Con trai lại đây ôm bố nào!"
Chính khoảnh khắc ấy, cậu nhóc Lập Quốc thề luôn sẽ không bao giờ làm gì khiến ba mẹ buồn nữa.
Luôn support con theo đuổi đam mê của mình
Trong gia đình họ Hắc, Lập Hành - cậu út là đứa thông minh và cuồng sách vở nhất trong các anh em.
Từ hồi còn học tiểu học, cậu đã hay lui tới thư viện để đọc tài liệu về đại dương, về các loài cá và thế giới tự nhiên xung quanh.
Với niềm đam mê mãnh liệt dành cho biển cả, các dụng cụ bơi lội như đồ lặn, bình dưỡng khí, mũ bơi... đều được ba mẹ sắm đủ cho Lập Hành.
4 giờ sáng hàng ngày, bố Hắc Ấu Long dù buồn ngủ vẫn cố thức dậy lái xe đưa con trai đến bãi biển tập lặn.
Hai bố con kiên trì được vài tuần cho đến khi cậu con bắt đầu chán vì phải dậy quá sớm. Nhưng Hắc Ấu Long nghiêm túc nói: "Đã học lặn thì phải kiên trì. Bố không muốn con "ba hôm đánh cá hai hôm phơi lưới" như vậy đâu."
Sau này, Lập Hành luôn giữ vững thành tích học tập "xịn sò" khi liên tục đứng nhất, nhì toàn trường.
Vào năm lớp 12, khi tình cờ tham gia một vở nhạc kịch ở trường, cậu đã phát hiện ra niềm đam mê nghệ thuật của mình. Sau đó, Lập Hành thi đậu vào khoa cơ khí Đại học Stanford, đồng thời hoàn thành thêm vài khóa học kịch bên ngoài.
Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu băn khoăn không biết nên chọn làm cơ khí hay khởi nghiệp trên con đường diễn xuất. Lập Hành luôn mơ ước trở thành ngôi sao sáng trong làng nhạc kịch.
Người bố biết rằng con trai đang ôm một ước mơ hơi "ảo" nhưng không nỡ dội "gáo nước lạnh" vào cậu, bèn gợi ý: "Con hãy thử dành một năm theo đuổi ước mơ, sau đó mới quyết định tiếp theo nhé."
Lập Hành phấn khích lắm và bắt đầu lao vào con đường nghệ thuật. Cậu luyện giọng, tập kỹ năng biểu diễn... làm mọi việc đều cực kỳ chỉn chu. Ông Hắc cũng tận tâm support con trai trên con đường theo đuổi mơ ước.
Một năm sau, Lập Hành nhận ra rằng ước mơ cuối cùng cũng chỉ là ước mơ thôi.
Nghệ thuật nếu không có talent bẩm sinh thì có cố gắng mấy cũng khó mà thành công. Cậu quyết định từ bỏ nghiệp diễn và quay về Viện Cơ khí Stanford để tiếp tục sự nghiệp nghiên cứu.
Nhìn lại đoạn đường "vòng vo" mà con trai bước qua, Hắc Ấu Long không khỏi xúc động: "Nếu tôi không cho phép con trai học biểu diễn, điều đó có thể sẽ trở thành tiếc nuối lớn nhất suốt cuộc đời của nó."
Điều quan trọng nhất khi nuôi dạy con là đừng vội vàng quá, mọi chuyện đều cần thời gian để giải quyết cả.
Hãy tôn trọng sự khác biệt của mỗi đứa trẻ, giúp các bé phát hiện ra điểm mạnh của bản thân và khắc phục những điểm yếu còn tồn đọng nhé!
Nguồn: soha.vn