Muốn làm nên chuyện ở trời Tây, Quang Hải cần phải học hỏi từ những thất bại của các anh đi trước để khỏi "dẫm vào vết xe đổ" nha!
Tháng 11/1999, Kiatisuk Senamuang chính thức gia nhập CLB Huddersfield Town (lúc đó đang "lăn lộn" ở giải Hạng nhất). Với danh xưng cầu thủ số 1 Đông Nam Á cả về tài lẫn sắc thời bấy giờ, Kiatisuk được kỳ vọng sẽ mở đường cho các đàn em ra châu Âu thi triển tài năng.
Nhưng mà... thực tế chẳng "màu hồng" như tưởng tượng đâu các bạn ơi! Rào cản ngôn ngữ, khí hậu lạnh kinh hoàng, văn hóa quá khác biệt... đã khiến "Zico Thái Lan" trải qua quãng thời gian tối tăm mịt mờ ở xứ sở sương mù.
"3 tháng đầu mới tới Anh, tôi chỉ tập thể lực. Do phải tuân thủ chế độ như cầu thủ bản địa, ngày nào tôi cũng phải ăn gà luộc, khoai tây và đậu nướng", Kiatisuk kể lại với tờ Bangkok Post, "Tôi không hề hạnh phúc, ở đó quá lạnh và tôi thì rất nhớ nhà. Bóng đá Anh thực sự khó khăn và quá khó để thích nghi".
Có người sẽ bênh rằng Kiatisuk không thể hòa nhập với môi trường châu Âu là vì thiếu sự hỗ trợ đầy đủ trong thời điểm bóng đá Đông Nam Á còn "non và xanh". Nhưng mà với những case sau này, vấn đề họ gặp phải cũng y chang y chang luôn!
Nhìn vào các cầu thủ Việt Nam từng xuất ngoại cho dễ hình dung nha. Cách đây hơn chục năm, Lê Công Vinh từng nếm trải cảm giác "như người vô hình" khi sang Bồ Đào Nha. Dù có lời giới thiệu của HLV Calisto, tiền đạo ghi nhiều bàn thắng nhất cho ĐT Việt Nam vẫn phải chịu những ánh nhìn "không mấy dễ chịu" từ đồng đội và HLV trưởng trong hơn 1 tháng đầu tiên.
Về sau, Công Phượng và Văn Hậu cũng "go big or go home" với giấc mơ châu Âu. Thực ra họ đã được hỗ trợ khá kỹ từ ê-kíp và cũng dễ hòa nhập hơn trong thời đại "địa cầu làng" này. Nhưng mà... họ lại không thể vượt qua được gap về thể chất và chuyên môn.
Không ai phủ nhận những nỗ lực và khát khao vươn mình ra môi trường "đỉnh của chóp" thế giới. Nhưng để làm được điều đó, các cầu thủ Đông Nam Á nói chung và Việt Nam nói riêng có quá nhiều bất lợi cần phải vượt qua. Từ thể hình, thể lực yếu thế cho đến tư duy và trình độ chơi bóng khác biệt hẳn.
Khi nhắc đến chuyện cầu thủ Việt Nam ra nước ngoài chơi bóng, nhiều fan hay nghĩ rằng: "Chơi ở đội hạng dưới cũng oke mà". Nhưng thực tế thì ngược lại luôn nha! Càng chơi ở các hạng đấu thấp, thử thách lại càng "hardcore" hơn. Vì ở đó, trình độ chuyên môn không cao bằng những giải top, người ta sẽ dựa vào yếu tố thể chất nhiều hơn và cầu thủ Việt Nam sẽ càng "gg" hơn.
Chính vì thế, việc lựa chọn được một CLB phù hợp trong một giải đấu "vừa tầm" là cực kỳ quan trọng. Không chỉ vậy, hệ thống chiến thuật và thói quen sử dụng nhân sự của HLV trưởng cũng đóng vai trò quyết định! Đây vừa là ý thức của cầu thủ, vừa là trách nhiệm của người đại diện.
Kiatisuk từng chỉ là tiền đạo số sáu trong một đội hình gần 40 người của Huddersfield. Công Vinh phải "fighting" với 26 cầu thủ khác ở Leixoes. Công Phượng gần như không có cơ hội ở Sint Truiden vì HLV không cần anh ở vị trí số 10, còn nếu đẩy anh ra cánh thì Phượng lại quá bất lợi so với những cầu thủ vừa nhanh vừa khỏe khác.
Tương tự, Văn Hậu cũng chỉ có thể được đá ở đội trẻ Heerenveen phần vì còn quá trẻ, phần vì đội một của CLB này vốn không sử dụng những hậu vệ cánh dâng cao (hay còn gọi là wing-back) trong khi đó mới là vị trí "cân" nhất của cầu thủ sinh năm 1999.
Từng đó lý do để thấy nếu Quang Hải thực sự muốn "để lại dấu ấn" ở châu Âu, anh cần phải đưa ra những lựa chọn sáng suốt. Mình có cơ sở để tin tưởng Hải "con" sẽ làm được điều này vì anh là mẫu cầu thủ thông minh và cực kỳ bản lĩnh. Hơn nữa, Quang Hải cũng biết cách "flexible" trong phong cách thi đấu và phù hợp với nhiều hệ thống chiến thuật khác nhau. Đây có thể coi là một lợi thế đáng kể luôn đó!
Ở Quang Hải còn có một điểm "chất" khác có thể đem đến hy vọng, đó là anh chưa bao giờ biết "sợ" thử thách. Chúng ta đã từng chứng kiến Quang Hải dám chơi bóng đúng nghĩa ngay cả khi phải "đối đầu" với những đối thủ sừng sỏ nhất. Có vẻ như, càng ở trong tình huống khó khăn, Quang Hải lại càng thể hiện được chất "ngông" và những gì tinh hoa nhất của bản thân.
Nguồn: kenh14.vn