Mở đầu bằng một góc nhìn chân thật từ người viết C2H6O, truyện ngắn "Phong toả" đã chạm đến trái tim độc giả với những câu chuyện nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa trong mùa dịch.
Không rình rang, không drama quá đà, tác giả C2H6O đã khéo léo dệt nên một bức tranh đời sống chân thực nhất về những ngày phong toả. Đây không phải là câu chuyện về những anh hùng áo trắng (dù họ rất xứng đáng được tôn vinh), mà là về những con người bình thường như bạn, như tôi, đang cố gắng vượt qua từng ngày một
Khi thành phố ấn nút "pause"
Có bao giờ bạn tưởng tượng một ngày Sài Gòn im ắng chưa? Không còn tiếng còi xe, không còn những hàng quán tấp nập, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến lạ thường. C2H6O đã khắc họa đúng cảm giác ấy - vừa yên bình vừa bất an, vừa nhớ vừa lo.
Những nhân vật trong truyện đều là người quen thuộc: người bán phở góc đường lo lắng cho miếng cơm manh áo, chị shipper vẫn miệt mài chạy đơn dù nguy hiểm rình rập, anh bảo vệ tòa nhà trở thành "gatekeeper" nghiêm khắc nhưng tràn đầy thiện chí...
Plot twist của đời thường
Điểm hay của "Phong toả" chính là sự chân thật đến từng chi tiết nhỏ. Không phải ai cũng là người hùng, không phải nhà nào cũng đủ ăn, và không phải gia đình nào cũng hoà thuận hơn khi ở bên nhau 24/7. Có những mâu thuẫn bùng phát, có những lo lắng âm ỉ, có cả những giọt nước mắt rơi trong đêm khuya.
Nhưng cũng có những khoảnh khắc ấm áp: hàng xóm chia sẻ rau củ qua hàng rào, tin nhắn hỏi thăm đều đặn từ người thân xa, hay đơn giản là một nụ cười đằng sau khẩu trang khi giao hàng...
Thông điệp gửi gắm
C2H6O không cần phải nói nhiều, độc giả tự cảm nhận được: trong những thời khắc khó khăn nhất, tình người mới thực sự tỏa sáng. Đó là khi chúng ta học cách trân trọng những điều giản dị: bữa cơm đủ đầy, giấc ngủ yên bình, hay chỉ đơn giản là được tự do bước ra đường.
Phong toả có thể khóa chặt không gian, nhưng không thể khóa chặt trái tim và sự đồng cảm giữa người với người. Đó mới chính là thứ giúp chúng ta vượt qua mọi gian khó.
Đánh giá
"Phong toả" của C2H6O là một tác phẩm đáng đọc cho những ai muốn nhìn lại chặng đường đã qua với cái nhìn trân trọng hơn. Không cần ngôn từ hoa mỹ, không cần tình tiết phức tạp, chỉ cần sự chân thành là đã đủ chạm đến trái tim người đọc rồi.
Nguồn: tinhte.vn