Phòng không Bắc Mỹ bây giờ: Tin F-35 hay F-22 để đánh chặn? ️

Mochi008215

New member
b7499dbf67bf498b2050.jpg


Từ đầu thập niên 90, hệ thống phòng không Bắc Mỹ NORAD vốn chỉ có nhiệm vụ ban đầu là chặn các máy bay ném bom tầm xa của Xô Viết thôi nha.

Giờ thì nó đã trở thành một "đa năng" thực thụ, giải quyết siêu nhiều nhiệm vụ luôn. Hệ thống điều hành NORAD có cấu trúc phân cấp rõ ràng, bao gồm các cơ quan điều khiển và sở chỉ huy, các hệ thống liên lạc và phương tiện tự động hóa để thu thập, xử lý thông tin, hiển thị, tiếp nhận và truyền thông tin về tình huống trên không – vũ trụ.

Trong cơ cấu Bộ Tư lệnh phòng không thống nhất Bắc Mỹ vào thời điểm đó (đầu những năm 1990) có:

1/ Bộ Tư lệnh phòng không Không quân Mỹ (USAF Air Defense Command)
2/ Bộ Tư lệnh không quân Canada (Canadian Air Command)
3/ Hải quân Mỹ (Naval Forces CONAD/NORAD)
4/ Bộ tư lệnh phòng không lục quân Mỹ (Army Air Defense Command)

4d2eccaadaecbf01d624.jpg


Còn giờ thì sao? Bộ Tư lệnh phòng không Bắc Mỹ đang trong quá trình tái tổ chức lại đây. Cách đây không lâu, trong cơ cấu của NORAD có các cơ quan sau (có thể có các tên gọi theo cách khác nha các bạn):

- Trung tâm tác chiến - giám sát tình huống trên không (Air Operation Center - AOC)
- Trung tâm cảnh báo tấn công tên lửa (Missile Warning Center - MWC)
- Trung tâm kiểm soát khoảng không vũ trụ (Space Control Center - SCC)
- Trung tâm thống nhất NORAD/Bộ Tư lệnh vũ trụ (NORAD/USSPACECOM Combined Command Center - CCC)
- Trung tâm giám sát tình báo thống nhất (Combined Intelligence Watch Center - CWIC)
- Trung tâm quốc gia cảnh báo cộng đồng dân cư (National Warning Facility)
- Trung tâm vũ trụ và các hệ thống cảnh báo (Space and Warning Systems Center)
- Trung tâm dự báo thời tiết (Weather Support Center)

Các sở chỉ huy của các cơ cấu này được bố trí tại các hầm ngầm bên trong núi Cheyenne Bang Colorado nè. Tuy nhiên, khoảng 10 năm trước, sau khi hệ thống thông tin-điều hành tác chiến AN/FYQ-93 dừng hoạt động, Bộ quốc phòng Mỹ đã đánh giá lại vai trò của Trung tâm chỉ huy đặt trong núi Cheyenne.

Sau hàng chục năm khai thác, tổ hợp ngầm này đã "ngốn" một khoản chi phí khổng lồ luôn á. Phần lớn cơ sở hạ tầng đến thời điểm đó đều cần phải sửa chữa, còn các thiết bị và phương tiện liên lạc bị đánh giá là đã lạc hậu rồi.

Chính vì vậy mà phần lớn cơ sở hạ tầng của sở chỉ huy ngầm này được đưa vào trạng thái "dự bị nóng" (niêm phong) – tức là dừng hoạt động nhưng có thể lại đưa vào sử dụng ngay nếu cần thiết.

Nhiệm vụ kiểm soát các chuyến bay và theo dõi các trường hợp vi phạm không phận trên lãnh thổ lục địa Mỹ được giao cho 3 trung tâm kiểm soát tình huống trên không:

Sở chỉ huy hướng Đông, Sở chỉ huy hướng Tây và Bộ tham mưu trung tâm của Bộ Tư lệnh không quân. Để liên lạc và trao đổi thông tin radar trong chế độ thời gian thực và chỉ huy hoạt động của Không quân tiêm kích, Mỹ sử dụng tổ hợp thiết bị AN/USQ-163 FALCONER.

Trụ sở Bộ Tư lệnh phòng không hướng Đông (EADS) đóng tại New York trong căn cứ không quân Griffic. Trong trang bị của Bộ Tư lệnh hướng Đông có các máy bay tiêm kích F-15C/D và F-16C/D của cụm phòng không số 224.

Trụ sở Bộ Tư lệnh phòng không hướng Tây (WADS) đóng tại căn cứ không quân Lewis Maccccord, Bang Washington. Dưới quyền của WADS là 10 phi đội tiêm kích của Vệ binh quốc gia với các máy bay tiêm kích F-15C/D và F-16C/D.

Trụ sở Bộ Tư lệnh Tập đoàn quân không quân số 1 (First Air Force - AF 1) nằm trong biên chế của Bộ Tư lệnh không quân tác chiến có trụ sở tại Langley (Air Combat Command), đóng tại Tindall, Florida (Trung tâm các chiến dịch đường không – vũ trụ số 601).

Dưới quyền của Bộ Tư lệnh AF-1 (khu vực chịu trách nhiệm kéo dài trên phần lục địa Mỹ, các đảo Virgin và Puerto Rico) có 8 trung đoàn và không đoàn không quân tiêm kích.

Nhiệm vụ bảo vệ không phận trên lãnh thổ lục địa Mỹ chủ yếu được giao cho các tiêm kích của Vệ binh quốc gia với các tổ bay và biên đội trực chiến trên các sân bay.

Ví dụ như, nhiệm vụ bảo vệ thủ đô Mỹ do các tiêm kích F-16C/D của phi đội 121 thuộc Không đoàn đóng tại sân bay Andrews cách Washington 24 km về phía Đông Nam đảm nhiệm nha.

3225c9bdbc609f26b9e1.jpg


Đại bộ phận các phương tiện kỹ thuật hàng không có trong trang bị của các đơn vị và phân đội Không quân Vệ binh quốc gia (lực lượng dự bị sẵn sàng chiến đấu của Không quân Mỹ) – là các máy bay không mới rồi.

Trong biên chế của Không quân Vệ binh quốc gia có tất cả các kiểu máy bay, trừ máy bay ném bom chiến lược. Số lượng máy bay tiêm kích - gần 50 chiếc F-15 và hơn 200 F-16. Không quân của Vệ binh quốc gia có 2 căn cứ không quân: Otis tại Bang Massachusetts và Seldfrige tại Bang Michigan.

Các phân đội và đơn vị không quân Vệ binh quốc gia thường đóng tại các sân bay của các Bộ tư lệnh không quân khác, cũng như tại các sân bay dân sự.

Tổng cộng có hơn 100 sân bay được Không quân Vệ binh quốc gia sử dụng thường xuyên hoặc tạm thời luôn đó.

c2b6b8bf1de2afe8b840.jpg


Trong những năm 90, Không quân Mỹ đã bàn giao cho Không quân Vệ binh quốc gia hơn 270 máy bay F-16A và F-16B đã được hiện đại hóa và đã qua sửa chữa lớn. Đã từng có kế hoạch hiện đại hóa tất cả các F-16 các biến thể trước còn thời hạn sử dụng hơn 1.000 giờ nữa.

Tuy nhiên, chiến tranh lạnh kết thúc và phần lớn các máy bay tiêm kích kiểu trên đã qua hiện đại hóa được bán cho nước ngoài.

0a0815c95daaf6041569.jpg


Các máy bay tiêm kích "Fighting Falcon" tại các đơn vị phòng không của Không quân Vệ binh quốc gia được đặt tên là F-16ADF. Những trang bị được ưu tiên khi hiện đại hóa là radar AN/APG-66 nhằm tăng khả năng phát hiện mục tiêu có diện tích phản xạ hiệu dụng nhỏ và đảm bảo khả năng chỉ mục tiêu để dẫn đường cho tên lửa AIM-7 Sparrow.

Ngoài ra, phía trái của máy bay có lắp một đèn chiếu công suất lớn để phi công có thể nhận dạng các máy bay bị đánh chặn khi bay đêm nữa.

Các máy bay tiêm kích hạng nặng (số lượng ít hơn) F-15C/D cũng đã được hiện đại hóa rồi. Chúng được trang bị các thiết bị hiển thị đa năng hiện đại và hệ thống trao đổi thông tin tự động hóa.

Nhờ các thiết bị trên, phi công F-15C/D cải tiến có thể trao đổi thông tin với các sở chỉ huy, các máy bay AWACS và với phi công các máy bay khác nữa.

c03371314b3a14e49881.jpg


Theo dự kiến, những F-16 và F-15 đã hiện đại hóa sẽ trực chiến đến năm 2025, sau đó sẽ được thay thế bằng các máy bay tiêm kích thế hệ năm F-35A Lightning II (đã bắt đầu được đưa vào trang bị rồi đó).

Dự định trên đang bị một số chuyên gia quân sự Mỹ chỉ trích bởi vì mặc dù có giá rất đắt đỏ nhưng nếu "Lightning" được sử dụng như một máy bay đánh chặn phòng không thì một loạt tính năng của nó không có ưu thế trước các máy bay tiêm kích thế hệ bốn.

Hiện nay, trong trang bị của Trung đoàn không quân tiêm kích số 325 Không quân Mỹ đóng tại căn cứ Tindall đã có các máy bay tiêm kích thế hệ năm F-22A Raptor trực chiến – chúng đang được sử dụng để thực hiện nhiệm vụ phòng không.

Vào thời điểm hiện tại, F-22A là loại máy bay đánh chặn hoàn thiện nhất của Mỹ luôn. Tiêm kích F-22A có thể thực hiện các chuyến bay dài ở tốc độ siêu âm (1960km/h) không cần sử dụng chế độ tăng tốc. Radar AN/APG-77 mảng pha có cự ly hoạt động gần 500 km, cự ly phát hiện mục tiêu có diện tích phản xạ hiệu dụng 1m2 là 200 km.

Phiên bản tiêm kích của "Raptor" được trang bị pháo sáu nòng 20 ly M61A2 Vulcan và các tên lửa có điều khiển không đối không: 6 quả AIM-120C AMRAAM và 2 quả AIM-9M Sidewinder.

Bán kính tác chiến của phiên bản máy bay đánh chặn chế độ bay hành trình siêu âm là 760km.

3b9983a86dc05ca78b2a.jpg


F-22A được sản xuất hàng loạt từ năm 2001, trong 10 năm đã bàn giao được 187 chiếc. Do có những khó khăn về kinh tế và do giá F-22A quá cao (giá thành một chiếc F-22A được đánh giá là 142,2 triệu đô – thời giá năm 2008) nên Chính phủ Mỹ đã quyết định không mua thêm "Raptor" nữa và tập trung tài chính cho chương trình F-35.

Phần lớn "Raptor" tập trung tại căn cứ không quân Nellis, bang Nevada (chiếc F-22A đầu tiên hạ cánh xuống sân bay này đầu năm 2003). Một trong những chức năng quan trọng nhất của căn cứ không quân này – đào tạo phi công tiêm kích cho Không quân Mỹ và Không quân các nước đồng minh.

Tại đây có Trung tâm sử dụng tác chiến Không quân Mỹ (U.S. Air Force Warfare Center). Sau khi được huấn luyện bay chuyển loại tại căn cứ này, các phi công của Không đoàn tiêm kích Vệ binh quốc gia đóng tại căn cứ không quân Langley bang Virginia là những người đầu tiên tiếp nhận F-22A Raptor.

918ee85073adc0573e9a.jpg


Khi các tàu sân bay Mỹ neo đậu tại các cảng, nhiệm vụ phòng không cho các căn cứ hải quân được giao cho máy bay trên tàu sân bay F/A-18 (lúc này đã chuyển sang các căn cứ trên đất liền) đảm nhiệm.



Vào thời điểm hiện tại, máy bay tiêm kích – ném bom F/A-18E/F Super Hornet là loại máy bay hiện đại nhất của Hải quân Mỹ, chúng có thể thực hiện nhiệm vụ phòng không cho các cụm tàu sân bay tấn công và các căn cứ hải quân.

Nếu xét về tính năng tải trọng hữu ích/cự ly bay thì F/A-18E/F Super Hornet gần tương đương với tiêm kích hạng nặng F-14 Tomcat, nhưng kém F-14 Tomcat về tốc độ tối đa và cự ly bay.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top