Phó Đô đốc Đỗ Xuân Công: "Muốn giữ biển đảo, trước tiên phải giữ được chính mình. Làm Tư lệnh khó lắm cháu ạ!"

EchTutu954

New member
cdd71b7f79286f9afa9d.png


6abf7513c644f7b40eac.jpg


e7c7886f159ef13c5522.jpg


c0af3019931d362dc54c.jpg


c0e0cec8d93864b0f970.jpg


110097f216eb25e85cb6.jpg


Thanh An: Thưa Phó Đô đốc, cho em hỏi thẳng luôn ạ. Theo ông, để làm tốt nhiệm vụ Tư lệnh của cả một quân chủng, ngoài tài năng, trình độ chuyên môn và bản lĩnh chính trị thì còn cần gì nữa ạ?

Phó Đô đốc Đỗ Xuân Công: Câu này cháu hỏi đúng với những gì chú đang nghĩ đấy! Hồi anh Phạm Hoài Nam - Tư lệnh Hải quân hiện nay vào thăm chú nhân dịp Tết, lúc cậu ấy vừa lên chức Tư lệnh, hai chú cháu đã trao đổi nhiều việc từ củng cố lực lượng, kế hoạch chiến đấu, phương hướng phát triển... Đến cuối, cậu ấy hỏi: "Chú thấy có việc gì cần phải dặn dò thêm cháu không?"

Hôm đó chú cũng mang tình nghĩa thật ra mà nói luôn. "Nam phải xác định làm Tư lệnh là khó lắm cháu ạ". Thực tế làm cấp dưới đôi khi sơ suất còn có cấp trên rồi tổ chức hướng dẫn, chỉnh đốn. Nhưng làm đến vị trí Tư lệnh, người đứng đầu cả một quân chủng lớn nhất đất nước như vậy, là rất khó.

Khó ở nhiều việc, kể cả chuyên môn lẫn đối sách. Đối với trên đối với dưới. Đối với ta đối với địch... "Cái đó trong quá trình làm việc rồi cháu sẽ rút ra được bài học cho mình. Nhưng có một điều bắt buộc chú muốn dặn cháu là nhớ tuyệt đối giữ mình. Giữ mình ở đây nghĩa là giữ phẩm chất đạo đức. Đặc biệt trong bối cảnh hiện nay, người chỉ huy mà phẩm chất đạo đức không mẫu mực dễ mất uy tín lắm. Một khi mất uy tín thì còn gì để chỉ huy, lãnh đạo được nữa. Có những cái người thường ăn được, nhưng mình không ăn được. Có những chỗ người thường chơi được, mình không chơi được. Chú nói ngắn gọn vậy thôi nhưng cháu phải nghĩ xa vào. Muốn giữ được biển, giữ được đảo ngoài khơi xa, đầu tiên phải giữ được mình ở trong nhà trước đã".



Thanh An: Vậy với Phó Đô Đốc thì sao ạ? Trong quá trình công tác có những cám dỗ nào khiến ông trăn trở không?

Phó Đô đốc Đỗ Xuân Công: Nói thực ra, có lẽ may mắn cho chú vì thời đó chưa có những tiêu cực như sau này. Nhưng cái thứ hai quan trọng hơn đó là bản chất con người. Một khi người ta có ý chí và quyết tâm giữ mình, giữ danh dự, giữ uy tín thì ở vào môi trường nào người ta cũng giữ được. Chứ còn anh ham ăn ham chơi, tự mình không nghiêm thì dù ở môi trường trong sạch cỡ nào đi chăng nữa cũng dễ hỏng. Có khi chính anh lại đầu têu ra sự thoái hóa. Cho nên chú thấy thế này, những chuyện vừa rồi là va vấp. Chuyện đất cát hay quyền lợi, tuyệt đối không có được tham.

Đây là một sự đau xót. Lính hải quân bao nhiêu phong ba bão tố cũng đều vượt qua. Sợ nhất lúc trở vào bờ. Người nào không vững chí giữ mình rất dễ bị say cạn.

Cho nên quan điểm của chú ngay với chính gia đình mình, chú dặn các con lấy bố ra mà làm gương. "Con đường sống của bố có ba chữ KHÔNG lúc nào các con cũng phải nhớ".

Thứ nhất, KHÔNG làm điều gì VI PHẠM PHÁP LUẬT. Có việc đơn giản là làm đúng pháp luật, đúng kỷ luật quân đội mà anh không làm được thì anh còn đòi làm gì nữa? Ngay chuyện rất nhỏ như bữa ăn của quan chức bây giờ, chỉ cần thiếu tỉnh táo, để lòng tham che mắt là cái tay, cái mồm làm cho mình vi phạm luôn đấy. Anh ăn bữa cơm doanh nghiệp mời, đĩa cá, con thú quý hiếm trên bàn, anh có biết nó trong sách đỏ? Anh có biết nó là động vật hoang dã cấm săn bắt? Anh có biết nó là hàng nhập lậu?... Những thứ pháp luật không cho, tuyệt đối không bao giờ được phạm vào.

Cái KHÔNG thứ hai là KHÔNG LÀM TRÁI LƯƠNG TÂM. Thực tế cuộc sống có những khoảng trống pháp luật chưa bao quát hết, thế mới sinh ra nhu cầu sửa luật chứ. Những lúc đó, lương tâm con người phải làm được nhiệm vụ là rào chắn, là barie để giữ mình. Việc lách luật, làm vụng làm trộm có thể người đời không biết nhưng lương tâm biết đúng biết sai chứ.

KHÔNG thứ ba, nói đơn giản mà dễ hiểu là KHÔNG THAM. Bởi vì từ chỗ tham có thể đẻ ra chuyện bất chấp lương tâm, từ chỗ tham có thể khiến người ta liều lĩnh làm trái pháp luật. Nó là ngọn nguồn của những vấp váp, trượt dài không thể cứu chữa sau này.

Ngoài dạy con cháu, bạn bè thân thiết đến chơi chú cũng chia sẻ. Vì rút ra từ bản thân mình nên anh em thấy đúng. Chú không dám nói mình hoàn hảo nhưng anh em thấy mình làm được nhiều điều tốt thì họ cũng quý.





Thanh An: Đúng là có lương tâm thì vừa giữ được mình vừa cảm hóa được người Có phải vì đã rất thấu điều này, nên ngay sau giải phóng miền Nam năm 1975, ông đã dùng nhân tâm để cảm hóa 76 cán bộ, thủy thủ của chế độ Việt Nam Cộng hòa, khiến họ góp sức đắc lực vào việc chuyển giao vận hành tuần dương hạm đặc biệt của Hải quân Việt Nam lúc đó?

Phó Đô đốc Đỗ Xuân Công: Đó là một câu chuyện khó quên. Chú vẫn nhớ con tàu mình được giao làm thuyền trưởng ngay sau khi đất nước thống nhất, tàu HQ01. Trước nó có tên là Phạm Ngũ Lão - một chiếc tuần dương hạm chiến lợi phẩm của Hải quân Việt Nam Cộng hòa bỏ lại. Điểm đặc biệt đầu tiên là nó được hạ thủy ở Mỹ năm 1943, cùng năm sinh với chú. Sự trùng hợp này khá thú vị đấy! Thứ hai nữa, đây là con tàu lớn nhất và hiện đại nhất của Hải quân Nhân dân Việt Nam lúc bấy giờ.

Đặc thù của Hải quân là quân chủng kỹ thuật, tiếp quản một con tàu không dễ dàng để chỉ huy, điều khiển nó ngay được. Tàu lại to như thế. Hồi ở ngoài Bắc, Tiểu đoàn 7 đơn vị cũ của chú, tàu lớn nhất có 100 tấn thôi. Vậy mà bây giờ mình tiếp quản con tàu 3.200 tấn, lớn gấp 32 lần luôn! Rồi ông thuyền trưởng cũ, cháu biết không, mang quân hàm Trung tá, được học ở Mỹ và trực tiếp nhận tàu từ Mỹ về. Trong khi chú lúc đó là gì? Thượng úy Lại trong tình thế cực kỳ khó khăn. Tàu có biên chế 220 người. Bao gồm, thủy thủ đoàn là lính bộ binh vừa bổ sung xuống, chưa được học hành gì về hàng hải, và 76 nhân viên kỹ thuật là người của chế độ cũ, được đào tạo nghiệp vụ tại Mỹ, tình nguyện ở lại phục vụ.

Chú chỉ có một cách duy nhất, sử dụng chính đội ngũ 76 con người hiểu biết rất rõ về tàu để huấn luyện lại cho đội thủy thủ mới. Thời đó, nhiều người nhắc chú phải có giải pháp riêng với 76 nhân viên kỹ thuật này. Chú lại nghĩ khác. Những nhân viên kỹ thuật này, lính trên tàu, ngay cả chú nữa, đều là đã là dân của một nước rồi. Đất nước ta thống nhất về một mối rồi cơ mà. 220 con người chúng tôi đang ở cùng trên một ngôi nhà là HQ01 cơ mà. 220 con người này sẽ có chung một mục tiêu, thậm chí là chung một tình yêu là biển đảo của Tổ quốc cơ mà. Sao lại chia rẽ, phân biệt nhau?

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top