Chào mọi người! Hôm nay mình xin được kể về một anh chàng cực kỳ inspirational - Lăng Nguyễn Hùng Anh (sinh năm 2002), người dân tộc Lô Lô đến từ tỉnh Cao Bằng. Với thành tích 12 năm liền học sinh giỏi (nhất là môn Hóa luôn nha), Hùng Anh đã chọn chuyên ngành Y Khoa tại trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên - cũng chính là alma mater của mẹ anh. Ước mơ? Trở thành bác sĩ giỏi để giúp đỡ mọi người thôi, đơn giản mà ý nghĩa vô cùng!
Nghe anh kể về tuổi thơ mà thấy xúc động lắm luôn á! Gia đình trước đây không được khá giả, mẹ anh là bác sĩ công tác tại huyện Bảo Lâm, Cao Bằng - một huyện miền núi với đời sống còn nhiều khó khăn. Dù công việc vất vả nhưng mẹ lại rất hạnh phúc vì được cứu chữa người bệnh. "Mẹ kể rằng đã từng địu mình đi làm cả ngày tại bệnh viện, cả những buổi trực đêm. Có lẽ do đó mà từ hồi còn bé, mình đã có ước mơ trở thành một bác sĩ" - anh chia sẻ.
Thời điểm đó, gia đình anh ở trong căn nhà cấp 4 tại bệnh viện huyện - nơi được dùng chung cho bệnh nhân nội trú và các bác sĩ công tác xa nhà. Nghe hơi buồn nha: căn nhà không khép kín, sinh hoạt khó khăn, mất nước nhiều, vệ sinh không được tốt, lại còn là nơi điều trị nên anh ốm liên tục. Quanh năm chỉ toàn thuốc men
Plot twist ở đây là lúc anh 2 tuổi, bố mẹ đều phải xuống Hà Nội học, anh được họ hàng nuôi dưỡng. "Vẫn nhớ lúc bố mẹ lên xe, mình chạy theo ngã toác cả đầu gối" - nghẹn ngào quá đi mất! Dù mới học mẫu giáo, anh vẫn nhớ cảnh mẹ lau vội nước mắt vì chỉ được ở cạnh con một buổi tối cuối tuần, sáng hôm sau lại phải đi.
Đến lớp 1, gia đình khấm khá hơn nên anh được ở cùng bố mẹ. Sau khi sinh em gái, bố mẹ đã cố gắng tích cóp, vay mượn để cất được ngôi nhà mới cho cả gia đình. "Mình nhận thấy được, là người con cả trong gia đình, mình phải cố gắng nhiều hơn nữa để cho bố mẹ có thể tự hào về mình, che chở cho em gái mình" - responsible king luôn!
"Dù là người dân tộc rất thiểu số nhưng không vì được nhà nước tạo nhiều điều kiện mà mình buông thả bản thân, mình phải cố gắng nhiều hơn và biết ơn những chính sách của Đảng, Nhà nước đã quan tâm đến dân tộc của mình" - mindset đúng chuẩn luôn nè! Anh đã cố gắng học tập và đạt kết quả tốt. Đến lớp 9, anh được nhận vào trường Phổ thông Vùng cao Việt Bắc - trường nội trú top đầu dành cho học sinh miền núi phía Bắc.
Năm lớp 10, anh vào lớp chuyên Hóa, Sinh của trường. Nhưng với một học sinh không có gốc khối tự nhiên, việc học trở nên cực khó. "Mình hầu như không thể theo kịp các bạn trong suốt kì 1 năm lớp 10. Mình gần như đã muốn buông bỏ bản thân" - relatable quá mức cho phép!
Turning point ở đây: Một sáng thứ 2, thầy dạy Hóa hỏi câu hỏi đơn giản nhưng anh không trả lời được. "Mình nhớ khi ấy thầy hỏi 'Sao em vào được lớp chọn thế?', mình đã rất xấu hổ, không phải với bạn bè, mà là với chính bản thân."
Từ đó, comeback arc bắt đầu! Anh chuyên tâm vào học Hóa và boom - thi đỗ đội tuyển Hóa của trường, một điều "gần như không tưởng" với chính anh. Sau đó anh tham gia các cuộc thi cấp Tỉnh, cấp trường Chuyên và giành được nhiều giải thưởng. "Đến bây giờ vẫn như là một giấc mơ đối với mình"
Ba năm cấp 3 trôi qua và đến kỳ thi đại học - bước ngoặt quan trọng trong đời mỗi học sinh. Anh đã suy nghĩ rất nhiều: "Mình muốn làm một bác sĩ, nhưng liệu mình có đủ khả năng để thi vào trường mình mong muốn hay không? Mình có đủ năng lực để trở thành một bác sĩ không?"
May là gia đình tiếp thêm sự tự tin cho anh. Sau khi cố gắng ôn luyện khối B cực kỳ chăm chỉ, anh đã trúng tuyển vào trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên năm 2020 - chính là ngôi trường mẹ anh từng theo học! Ý nghĩa cực kỳ luôn á!
Nhưng vào trường thì... reality check ập đến mạnh mẽ! "Ngay từ khi vào trường, mình đã bị ngợp vì lượng kiến thức của một sinh viên ngành y cần học, mình gần như đã bị quá tải, mình từng có ý định thôi học vì quá áp lực" - struggle của sinh viên y đây rồi!
Nhưng gia đình luôn ở bên mỗi lúc khó khăn, điều đó tạo thêm động lực và lòng quyết tâm. Anh quyết định tham gia các hoạt động thể thao, CLB, Đội trong trường để học hỏi nhiều hơn.
Anh được nhận vào Đội Thanh niên Xung kích – An ninh, nơi các anh chị khóa trên dạy anh rất nhiều thứ: từ cách giao tiếp với bệnh nhân, phương pháp học tập đến cách làm việc với thầy cô, giảng viên.
Trong 2 năm đầu, anh tham gia rất nhiều hoạt động bổ ích của Đoàn thanh niên, Hội Sinh viên trường. Từ một người "rụt rè, suýt trầm cảm, luôn cứng họng mỗi khi gặp người lạ", anh đã trở nên hoạt bát, mạnh mẽ và tự tin hơn rất nhiều! Đây mới là character development đỉnh cao!
Ngày 12/2/2023, anh được tín nhiệm bầu làm Đội phó Đội Thanh niên Xung kích - An ninh nhiệm kỳ 2023-2025. Anh nhận ra phải có trách nhiệm hơn trong việc dẫn dắt một tập thể có bề dày truyền thống hơn 30 năm.
Và đỉnh điểm là ngày 19/3/2023, tại Đại hội Đại biểu Hội Sinh viên Việt Nam Trường Đại học Y Dược, Đại học Thái Nguyên lần thứ XIII, anh vinh dự được bầu làm Phó Chủ tịch Hội sinh viên trường nhiệm kỳ 2023-2025! Wow moment thực sự đây!
Kì 2 năm thứ 3 rất quan trọng với sinh viên ngành Y Khoa - là kì học đầu tiên tiếp cận nhiều với môi trường bệnh viện và đi trực viện. Nhưng anh vẫn quyết tâm tiếp tục hoạt động thật tốt, cân bằng các vấn đề để khi thời gian qua đi, không hề tiếc nuối vì đã có kỉ niệm thanh xuân tươi đẹp. Trong thời gian tới, anh dự định học tập để trau dồi vốn tiếng Anh của bản thân nữa nha!
Cuối cùng, anh có những chia sẻ cực kỳ chất lượng: "Hành trình trưởng thành như một chuyến xe đặc biệt, lúc gập ghềnh, khi bằng phẳng, chúng ta đang đi trên con đường mà ngay cả người lái cũng chưa từng trải qua và mỗi người cũng chỉ đi chuyến xe đó một lần trong đời, có lẽ hoang mang cũng từ đó mà ra."
"Hãy luôn tin tưởng vào bản thân, hướng bản thân phát triển theo hướng tốt hơn. Chúng ta thường thích nghe câu chuyện thành công, nhằm mong có cho mình một con đường đúng đắn để đi. Đôi khi, chính điều này lại đẩy nỗi hoang mang và sự nghi ngờ bản thân lên cao độ. Để tự đứng vững trên con đường riêng, hãy nuôi dưỡng một niềm tin sâu sắc cho chính mình. Chúng ta không thể trở thành một ai đó mà chúng ta hằng ngưỡng mộ, hãy trở thành phiên bản tốt nhất của mình."
Nguồn: svvn.tienphong.vn