Phim truyền hình Việt: Bao giờ hết ngoại tình, tranh tài sản và lắng đọng như ngày xưa?

Nhim2k99874

New member
0043237a6b9f72b799b6.png


Nhắc đến "Của để dành" là một thời tuổi thơ ùa về, bao nhiêu cảm xúc dâng trào Giờ nhìn lại, netizen chỉ biết thở dài vì phim Việt bây giờ đã mất đi những khoảnh khắc "chạm tim" như thế rồi!

**Từ sâu sắc, chất chơi đến... sến súa hết cứu được** ‍

Nhắc đến những bộ phim gia đình Việt cách đây 1-2 thập kỷ, nhiều người vẫn bồi hồi lắm nha: Thời đó thiếu thốn về mọi thứ, mà làm phim lại chân thực và gần gũi đến thấy luôn!

Những câu chuyện từ 20-30 năm trước như sự bất lực của bố mẹ trước khát vọng của con cái trong "Mùa lá rụng trong vườn", hay sự phá vỡ giá trị truyền thống trong "Của để dành", những quan niệm mới về tiền bạc trong "Chuyện phố phường"... giờ xem lại vẫn thấy chạm đến tận đáy lòng.

Trích đoạn xúc động kinh điển trong phim Của để dành.

Chuyện tình Hoài - Phong trong "Xin hãy tin em", gia đình tan vỡ Nam - Thảo trong "Người Hà Nội"... tuy éo le phức tạp nhưng lại phản ánh đúng thời kim tiền lên ngôi, khiến người xem như tìm thấy chính mình trong đó

Rõ ràng phim Việt xưa không phải không có drama phản bội, tranh chấp, nhưng những oan trái đó được dùng để khán giả tự soi lại mình chứ không phải để "câu view" vô nghĩa.

Ngược lại, phim Việt bây giờ có khi kể về ngoại tình mà nông cạn đến không thể tin nổi

Cô Hoa trong "Tình khúc Bạch dương" mới đây khiến netizen ngán ngẩm vì nhân vật thiếu chung thủy quá trời.

Hoa vì khó khăn nên bỏ chồng con sang Nga làm việc. Trong thời gian đó, cô chấp nhận mối quan hệ sai trái với một ông giàu để kiếm tiền và giữ việc.

1c64cf802556f4557e6b.jpg


Những cảnh dài như Hoa ngồi đan áo, nhớ chồng con cũng không át nổi sự sống sượng và thiếu chiều sâu trong cách sắp đặt tình tiết bào chữa cho mối quan hệ này.

Việc Hoa phải năn nỉ người quen đừng báo với chồng ở VN không khiến người xem cảm động mà còn thêm khó chịu về sự mặt dày khó hiểu của nhân vật này luôn ấy

Đây chính là sự khác biệt: một câu chuyện điển hình, một nhân vật được xây dựng tâm lý chân thực sẽ khiến người xem thấu hiểu và đồng cảm, chứ không cần biên kịch ra sức lấp liếm một cách lộ liễu.

Hay cũng là chuyện tranh tài sản, nhưng câu chuyện về căn nhà nhỏ của bà Vi trong "Của để dành" khiến người xem nhớ mãi suốt 20 năm.

Còn sóng gió gia tộc của "Cả một đời ân oán" chỉ khiến người xem thấy tốn thời gian vì 20 phút theo dõi những câu chuyện xa lạ và 20 phút còn lại... ngồi xem quảng cáo ‍♀️

Một bộ phim mua lại kịch bản hot nhất Châu Á, dàn diễn viên đẹp và công nghệ làm phim xịn sò, nhưng lại khai thác vấn đề gia đình theo kiểu mẫu với tài nam mỹ nữ, biệt thự sang chảnh, siêu xe đủ loại, xuất thân toàn giám đốc chủ tịch... hoàn toàn không tạo được đồng cảm với khán giả ở một đất nước nông nghiệp đang phát triển, với đa số là người lao động bình dân.

55131dc32564da3a7de7.jpg


Cả một đời ân oán gây nhiều bức xúc vì kịch bản xa lạ.

Đi sâu vào lối sống phức tạp và nhiều cám dỗ, "Những ngọn nến trong đêm" khiến người xem thấy được sự bế tắc của cô Trúc khi sa vào ma túy, đồng thời thấy được tính nhân văn khi mở ra cho cả nhân vật chính diện lẫn phản diện lối thoát làm lại cuộc đời.

a760037fe8bfce059932.jpg


Chi tiết cuối phim khi cô Tuyết nanh nọc bỗng trở nên dịu dàng bên đứa con trước phút hấp hối vì AIDS có lẽ trở thành một trong những hình ảnh đẹp nhất trong sự nghiệp của diễn viên Kim Oanh.

Còn bộ phim "Mộng phù hoa" từ chỗ là bi kịch gia đình và con người lún sâu vào ăn chơi thành... chuyện đàng điếm của gái làng chơi và hội công tử nửa mùa.

Không thấy nữ chính thông minh vươn lên đâu, chỉ thấy cô chơi bạc ngày một hăng và giường chiếu ngày một "điệu nghệ" thôi

fe405a8866c89478141e.jpg


Rõ ràng các bộ phim Việt hiện nay đang quên đi những vấn đề nhức nhối căn bản của gia đình và xã hội, mà chỉ thiên về những câu chuyện quá riêng tư và cá biệt, khiến khán giả cảm thấy không thể đồng cảm được với những vấn đề không liên quan gì đến mình.

**Vì đâu nên nỗi...**

Thiếu sự đầu tư bài bản vẫn luôn là trở ngại lớn nhất khiến các nhà sản xuất khó làm nên những tác phẩm chất lượng.

Những bộ phim Việt xưa do Nhà nước sản xuất thường 1 năm mới có 1 bộ phim thật chỉn chu về nội dung để ra mắt khán giả.

Khi có sự tham gia của các nhà sản xuất tư nhân, nhu cầu làm phim tăng, nhưng kịch bản chất lượng và biên kịch chắc tay thì vẫn chỉ nhiêu đó tên tuổi.

Đó là lý do tại sao những kịch bản rập khuôn thiếu chiều sâu được "xào đi nấu lại" hoài. "Tình khúc Bạch dương" chỉ khác về tình tiết các mối quan hệ tay ba tay tư, còn việc tái hiện cuộc sống ở Nga thì chẳng hơn "Matxcova mùa thay lá" là mấy.

"Cả một đời ân oán" xét ở một số khía cạnh có thể coi là phiên bản khác của "Sống chung với mẹ chồng" mà thôi.

Ngay cả những diễn viên có tay nghề, nếu cứ bắt họ diễn đi diễn lại một màu qua nhiều phim, cũng sẽ đẩy họ vào lối diễn xuất vô hồn và nhạt nhẽo.

Cứ nhìn hình tượng soái ca của Hongđăng và Mạnh Trường trải dài từ hết phim này đến phim khác là đủ hiểu rồi

b1869482039682e75390.jpg


Các vai soái ca của Hồng Đăng và Mạnh Trương gần như luôn tự lặp lại chính mình.

Thiếu kịch bản, nhiều đơn vị tìm đến việc mua lại kịch bản những bộ phim truyền hình đình đám nước ngoài.

Việc các nhà làm phim sinh ngoại, tiếp nhận văn hóa một chiều, chăm chăm remake kịch bản hot nước ngoài kiểu này, về lâu dài chắc chắn sẽ mang đến những bất lợi cho truyền hình Việt Nam cũng như thị hiếu khán giả.

Nhìn lại khoảng năm 2008, khi làn sóng phim sitcom ngắn, ít kinh phí đổ bộ vào Việt Nam, những bộ phim truyền hình truyền thống đã buộc phải nhường giờ Vàng phát sóng lại cho những bộ phim mua concept nước ngoài như "Cô gái xấu xí", "Những người độc thân vui vẻ".

Đó là giai đoạn bắt đầu có sự ghẻ lạnh với phim truyền hình truyền thống. Những bộ phim giàu tính nhân văn và đậm văn hóa Việt như "Ma làng", "Bỗng dưng muốn khóc" lại chỉ được chiếu 1 khung giờ cố định là 22 giờ mà thôi.

Ba khung giờ Vàng còn lại 12 giờ 30, 20 giờ, 22 giờ 30 hầu hết được phát phim sitcom "Camera công sở", "Cô gái bất đắc dĩ"...

a256f30e40a2e1471735.jpg


Những tác phẩm "đỉnh cao" của truyền hình Việt như Ma làng rồi cũng phải chào thua làn sóng ngoại nhập.

Ngay sau đó, các bộ phim gia đình Việt lại tiếp tục hứng chịu cuộc đổ bộ của những bộ phim nhập khẩu Ấn Độ, Thái Lan, Philippines cũng trở thành một món ăn lạ nhưng dễ gây nghiện bên cạnh phim Hàn Quốc, Đài Loan... tiếp tục thống trị khung giờ đẹp trên các nhà đài.

Khán giả vốn thích những gì mới mẻ, hấp dẫn, trong khi đề tài gia đình trong phim Việt Nam vẫn ngàn năm như một, dần đi theo lối mòn và nhàm chán vô cùng.

Vẫn biết còn nhiều khó khăn để làm hồi sinh không khí phim truyền hình Việt ấm tình gia đình như thuở nào.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top