Vào một đêm cuối 1959 hoặc 1960, 4 agent CIA cực xịn đã làm một màn thức trắng đêm để tháo rời con tàu vũ trụ Lunik của Liên Xô mà họ vừa "mượn" được. Họ chụp ảnh từng chi tiết, ghi chép mọi thứ, rồi lắp ráp lại y như cũ không sai một li - không để lại dấu vết gì hết luôn Đây chính là phi vụ gián điệp cực kỳ táo bạo trong những năm đầu cuộc đua vũ trụ giữa hai siêu cường. Mục đích? Để cân bằng cuộc chơi thôi, nhưng mà rủi ro thì đầy - có thể biến chiến tranh lạnh thành chiến tranh nóng bất cứ lúc nào đấy.
Ngày 2/1/1959, Liên Xô khởi động chương trình Luna (phương Tây hay gọi là Lunik) bằng việc phóng tàu Luna 1. Luna 1 tuy fail không đến Mặt trăng, nhưng chuyến sau đã thành công rực rỡ và trở thành con tàu vũ trụ đầu tiên chạm đến Mặt trăng vào tháng 9 cùng năm.
Một tháng sau, ngày 7/10, Luna 3 gửi về những bức ảnh đầu tiên trong lịch sử chụp mặt tối của Mặt trăng. Năm đó quả là năm huy hoàng của Liên Xô trên Mặt trăng, còn Mỹ thì... toàn phóng fail không à
Chuyện này không chỉ đánh vào lòng tự trọng dân tộc mà còn khiến tâm lý người Mỹ bị ảnh hưởng nặng nề.
Dù người Mỹ có hào hứng với không gian đến mấy đi nữa, họ vẫn phải nhìn nhận thực tế phũ phàng: đối thủ đang có tên lửa mạnh hơn, công nghệ xịn hơn hẳn.
Khoảng cách công nghệ giữa Mỹ và Liên Xô chính là lý do CIA khởi động một chương trình tình báo đặc biệt.
Bằng cách nghiên cứu tàu vũ trụ và các chuyến bay của Liên Xô, CIA mong muốn không chỉ dự đoán được lịch phóng tàu, tăng ảnh hưởng với công chúng, mà còn điều chỉnh kế hoạch phóng của Mỹ để bắt kịp nhịp độ đối thủ.
Ngay cả việc đoán mò kế hoạch của Liên Xô cũng giúp Mỹ biết nên tập trung nguồn lực vào đâu để vượt mặt quốc gia này trong lĩnh vực không gian.
Chiến dịch tình báo này cũng giúp các nhà lãnh đạo Mỹ chuẩn bị đối phó tốt hơn trước Liên Xô.
Phi vụ tình báo của CIA tập trung vào thông tin có thể thu thập từ xa - tức là tình báo điện tử, theo dõi và nghe lén dữ liệu để nắm đầy đủ info về các chuyến bay vũ trụ của Liên Xô.
Nhưng việc này khó vãi chưởng. Các agent Mỹ phải đoán đúng thời điểm phóng tàu, phải sàng lọc tìm kiếm thông tin từ xa. Phân tích sau chuyến bay cũng là bước quan trọng không kém.
Sau khi lấy được bộ data đầy đủ nhất có thể về độ cao, hành tinh đích, điểm rơi của từng tầng tên lửa sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các agent CIA sẽ tính toán ngược về kích thước, sức mạnh của tên lửa đẩy.
Nhưng đấy mới chỉ là một phần của bài toán thôi, vì mỗi chuyến bay đều khác nhau, cần nỗ lực phi thường để hiểu được chuyện gì đang thực sự xảy ra. Và lúc đó, không gì táo bạo hơn, siêu thực hơn quyết định bắt cóc Lunik luôn
Khoảng cuối 1959 đến 1960, Liên Xô tổ chức hàng loạt triển lãm về thành tựu kinh tế, công nghiệp ở nhiều quốc gia. Trong đống đồ trưng bày có cả tàu vũ trụ Sputnik và phần thân trên của Lunik đã được sơn mới và lắp thêm cửa sổ quan sát ở mũi tàu.
Ban đầu nhiều agent CIA nghĩ Lunik trưng bày chỉ là mô hình fake, nhưng một số nhà phân tích nghi ngờ - họ nghĩ Liên Xô đủ tự hào để mang con tàu thật đến đây.
Nghi ngờ này được xác nhận khi các agent tình báo CIA lén vào xem Lunik một buổi tối khi triển lãm đã đóng cửa. Đúng là không phải mô hình rồi! Các agent cực kỳ háo hức muốn nghiên cứu con tàu kỹ hơn. Họ mong được khám phá bên trong Lunik.
Nhưng nói thì dễ, làm mới khó ông mặt trời ơi. Lunik được canh gác siêu chặt, nên việc nghiên cứu nó trước hoặc sau giờ đóng cửa là mission impossible. Nhưng Lunik cũng di chuyển nhiều nơi, nghĩa là có thể bị "mượn tạm" nếu có sơ hở nào đó.
Và quả thật là có lỗ hổng đấy! Con tàu vũ trụ cùng các đồ trưng bày khác được đóng trong thùng gỗ rồi xe tải chở đến ga, từ đó đi tàu hỏa đến thành phố tiếp theo.
Tại sân ga, một người bảo vệ ghi lại từng thùng đồ được chuyển đến. Thứ mà người bảo vệ này thiếu chính là danh sách và thời gian đến dự kiến của mỗi thùng hàng - đây rồi, điểm yếu đây rồi!
CIA nhanh chóng lên kế hoạch: ăn trộm Lunik trong một đêm và trả lại con tàu về ga trước khi trời sáng, kịp cho chuyến đi tiếp theo.
Cuối cùng đến lúc thực hiện kế hoạch đã vạch sẵn. CIA sắp xếp để thùng đựng Lunik là kiện hàng cuối cùng rời khu triển lãm. Bước đầu hoàn thành
Các agent chặn xe tại ngã rẽ cuối trước khi đến ga, đưa tài xế đến một khách sạn, phủ vải kín xe và lái đến một bãi xe cũ gần đó có tường bao quanh cao 3 mét. Mọi việc diễn ra mượt như bơ
Trong khi đó, tại ga, người bảo vệ theo dõi việc dỡ thùng hàng và về nhà khi nghĩ đã xong việc với thùng cuối cùng. Một vài agent CIA theo sát người này suốt đêm để đảm bảo ổng không đi làm quá sớm hôm sau.
Quay lại bãi xe cũ, các agent CIA lái xe qua lối đi hẹp, đóng cổng rồi phong tỏa khu vực. Họ hồi hộp chờ đợi nửa giờ để chắc chắn không bị theo dõi. Khi đã yên tâm, cả nhóm chuyển focus sang đối tượng chính của buổi tối hôm đó.
Trước đó họ đã tìm hiểu kỹ về chiếc thùng, biết rằng các cạnh bên được đóng chắc từ bên trong, có nghĩa cách duy nhất để tiếp cận Lunik là từ phía trên.
Hai agent được giao nhiệm vụ mở nắp thùng với điều kiện không để lại dấu vết gì trên những thanh gỗ - may mà trước đó thùng đã được mở đi mở lại nhiều lần nên những thanh gỗ trông cũng không còn mới - trong khi hai agent còn lại chuẩn bị chụp ảnh.
Khi nắp hộp được tháo, các agent nhận ra Lunik chiếm gần hết không gian, nghĩa là họ không thể đi lại bên trong hộp được.
Vì thế nhóm chia đôi, một nửa tập trung vào phần đầu còn nửa kia nghiên cứu phần đuôi con tàu. Các agent cởi giày, dùng thang dây leo xuống và bắt đầu khám phá Lunik. Họ dùng hết cả một cuộn phim chỉ để chụp phần ăng-ten rồi gửi đi xử lý.
Họ muốn chắc chắn rằng máy ảnh vẫn hoạt động tốt. Thật may thông tin trả về là những bức ảnh rõ nét hoàn hảo
Hai agent phụ trách phần đuôi tàu tháo rời phần đế để tìm hiểu động cơ bên trong. Tuy động cơ không có ở đó, nhưng khung lắp, bình nhiên liệu và bể oxy hóa cũng đủ giúp các chuyên gia hình dung được kích cỡ và sức mạnh của động cơ rồi.
Phía mũi tàu, các agent phát hiện một thanh cứng chạy dọc thân tàu, được cố định bằng ổ điện bốn chiều trông giống con ốc vít. Ổ điện được bọc ngoài bằng chi tiết nhựa có gắn tem niêm phong.
Đó là 'cửa ngõ' duy nhất để tìm hiểu phía trong con tàu, nhưng nếu tem niêm phong bị mất thì các vệ sĩ Liên Xô sẽ biết ngay có ai đó đã chọc ngoáy vào con tàu vũ trụ của họ mất rồi.
Không cam lòng từ bỏ chỉ vì một mẩu nhựa, các agent trao đổi với đồng nghiệp tại CIA về việc liệu tem niêm phong có thể được nhân bản kịp để gắn lại con tàu không.
Câu trả lời xác nhận từ đồng nghiệp giúp họ tự tin cắt đôi miếng nhựa. Tem niêm phong được gửi đi nhân bản trong khi các agent bắt đầu tìm hiểu cấu tạo bên trong của Lunik.
Các agent làm việc xuyên đêm không nghỉ. Khi bình minh ló dạng, cả nhóm lắp ráp lại Lunik, cố gắng không để lại dấu vết. Họ gắn tem niêm phong, đậy nắp thùng gỗ, và chuyển tất cả trở lại xe tải.
Tài xế được đưa trở lại buồng lái lúc 5 giờ sáng, đến 7 giờ khi người bảo vệ bắt đầu ca làm việc buổi sáng thì xe đã đợi sẵn tại sân ga rồi.
Ổng chẳng nghi ngờ gì mà ngay lập tức thêm thùng đồ vào danh sách quản lý, còn Lunik tiếp tục chuyến hành trình đến thành phố tiếp theo như không có chuyện gì xảy ra
Lần bắt cóc Lunik này của CIA đóng vai trò khá quan trọng đấy. Nắm được trọng lượng khô và kích thước thực của Lunik cho phép các chuyên gia xác định trọng lượng con tàu khi đã chất đầy nhiên liệu.
Từ đó, phía Mỹ có thể tính toán được sức mạnh thực sự của tên lửa đẩy, ước tính tiềm lực của Liên Xô, và quan trọng hơn là xác định giới hạn khối chất nổ theo công nghệ hiện thời.
Bắt cóc Lunik giúp Mỹ xác định được những việc Liên Xô không thể làm nếu không có đột phá lớn về công nghệ.
Đây là thông tin cực kỳ hữu ích để các nhà lãnh đạo Mỹ, những người đứng đầu NASA đặt ra mục tiêu và khung lịch trình hợp lý, nhằm bắt kịp và cuối cùng là vượt mặt Liên Xô trong cuộc đua không gian này
Nguồn: soha.vn