2 tháng tuổi còn chưa kịp quen hơi ấm mẹ, chưa kịp nhớ mặt ba, chị đã bị bỏ rơi rồi. Lên 10 tuổi phải nghỉ học, một chữ bẻ đôi cũng không biết. Chị chọn làm osin, và nghề ấy đã theo chị nửa đời người...
Mình từng có thời gian stress nặng lắm, nặng đến mức cảm thấy như oan hồn, sống bên ngoài cuộc đời, mọi kết nối với thế giới càng ngày càng đứt đoạn. Mình cứ bập bềnh trong không khí, nghĩ về cái chết, về điểm đến cuối cùng của đời mình. Những lúc nằm trên giường nhìn lên trần nhà, mình nghĩ ngày giải thoát sẽ là ngày mai, hoặc ngày mốt... Không biết nữa, nhưng thật sự lúc đó đã sẵn sàng rồi.
Thế mà gặp chị, suy nghĩ của mình về cuộc đời xám ngắt nhất trần đời bay biến hết. Không biết sao nữa, có thể vì chị có một cuộc đời tàn úa hơn mình. Chị ví cuộc đời chị như bông hoa kề bên đóm lửa, cứ bập bùng từ ngày này qua ngày khác, nhưng chị vẫn cố gắng sống mỗi ngày.
"Cuộc đời chị đi qua bao nhiêu chông gai nên chị nghĩ mình không thể ngày một ngày hai mà từ bỏ không muốn sống nữa, đâu có được" – chị Nguyễn Kim Thơ, người đàn bà đã gắn bó cả cuộc đời mình với nghề đi làm osin cho người ta, đã hồi sinh mình như vậy đấy.
Bị bỏ rơi lúc 2 tháng tuổi, lớp 1 đã phải lột tôm, 14 tuổi bắt đầu "sự nghiệp" buôn bán
Chị Thơ sinh năm 1977, có lẽ (chị đoán vậy thôi, vì chẳng còn ai xác nhận) sự có mặt của chị là gánh nặng với ba mẹ, nên khi tròn 2 tháng tuổi, ba mẹ ruột đã cho chị đi, gửi cho một gia đình khác nuôi ở Cà Mau.
Đến tận bây giờ, 40 tuổi rồi, chị vẫn không biết mặt ba mẹ đã sinh ra mình thế nào. Chỉ là thi thoảng, trong giấc ngủ chập chờn, chị tự tưởng tượng ra gương mặt của họ. Đó không phải ký ức đâu nhé. Một đứa trẻ vừa lọt lòng được mấy tháng, bú mớm 2 tháng rồi dứt hơi mẹ, làm sao nhớ được. Đó là hình ảnh được vẽ nên từ lời kể chắp vá của ba mẹ nuôi và những lần chị đi tìm ba mẹ ruột mà mãi không gặp.
Sau khi về gia đình mới, cô bé còn đỏ hỏn được ba mẹ mới yêu thương nuôi nấng. Tiếng nói cười trẻ thơ khiến gia đình hiếm muộn ấm áp hơn hẳn. Hai năm sau, may mắn thay, ba mẹ chị có được đứa con trai đầu lòng. Từ đó, chị có thêm một người em.
Ở quê khổ quá, cả gia đình dắt nhau lên Sài Gòn kiếm sống. Năm đó, Thơ tròn 6 tuổi. Học lớp 1, Thơ bắt đầu đi lột tôm ở chợ đầu mối để kiếm tiền phụ ba mẹ nuôi. Ba mẹ chị làm quần quật suốt ngày mà cũng không khá được. Mọi chuyện kéo dài đến năm lớp 3, chị bỏ học, làm mọi thứ giúp ba mẹ, trông em, nấu cơm, phụ mẹ bán cơm tấm buổi sáng.
"Tới khi 14 tuổi chị tập tành buôn bán nhỏ. Thấy người ta được đi học, có này có kia, mình thì không có, buồn lắm nên chị ráng buôn bán kiếm chút ít phụ ba mẹ tiền chợ, thi thoảng cho em trai tiền ăn bánh".
Chị nói, đó là khoảng thời gian hiếm hoi trong đời chị được sống một cuộc sống bình lặng, hạnh phúc. Chị vẫn còn nhớ những ngày đó, khi đi bán hàng về đến nhà, thấy ba đang dạy em đọc chữ, mẹ chị đang nấu cơm, cả gian nhà thơm mùi canh trứng cà chua - món ăn rẻ tiền quen thuộc của cả nhà, có vậy thôi mà đầm ấm lắm.
Cú sốc đầu đời: tình đầu bị gia đình người yêu ngăn cấm, làm giúp việc bị chủ khinh thường
"Khi 19 tuổi, chị với anh kia quen nhau, nhưng gia đình ảnh nói gia đình chị không xứng, tìm cách ngăn cản. Cuối cùng tụi chị cũng không đến được với nhau. Trời ơi, em mà có bồ em biết, tình đầu là mối tình khó quên nhất, bị ngăn cản em không buồn, không khóc, chị tính sao cũng tính à" - chị Thơ ngậm ngùi kể.
7 năm sau đó, chị sống không tình yêu, chỉ biết lao đầu vào làm việc, buôn bán nhiều hơn để hy vọng gia đình mình có tiền xây căn nhà mới. Nhưng thời thế thay đổi, hoặc cũng có thể cuộc đời chị chỉ gắn liền với tai ương, công chuyện làm ăn buôn bán của chị càng ngày càng thua lỗ. Chị quay về làm mướn cho yên tâm, cho có cơm ăn chắc bụng. Nhưng hồi đó chỉ học tới lớp 3 rồi nghỉ, một con chữ bẻ đôi cũng không nhớ để đọc, để viết, chị chọn cho mình nghề giúp việc.
Đều đặn mỗi ngày, chị làm hết công việc trong nhà người ta từ giặt giũ, cơm nước, lau chùi nhà cửa toilet, đi đón con giùm. Mà mắc cười, làm giúp việc nhưng chị có cái "tật" hào phóng, thi thoảng đi chợ sớm, thấy trái cây mới từ vựa chuyển về tươi tốt, tiện tay mua ít ký cho chủ ăn hay cúng ông bà.
Lâu lâu, chủ sai đi mua gói mì, ly cà phê mà quên trả tiền, chị cũng không nhắc, vì "coi như mời người mình thương chứ có gì đâu em". Có khi, thấy chủ bệnh uống thuốc hoài không khỏi, chị hỏi thử mấy bà trong xóm, nghe ai chỉ bài thuốc hay, sáng hôm sau vội chạy đi tìm mua mang qua cho gia chủ uống.
Có những nhà thương chị như người thân, nhưng cũng có nhà "mắc cười" lắm, như chị kể: "Hồi đó, chị có làm cho một nhà bên quận 3, chủ chỉ có một người thôi nhưng cực kỳ xấu tính. Tính chị thì hay tiết kiệm, chắc do nghèo nên quen, thấy cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm giùm cho chủ. Vậy mà có lần, thấy chị xả nước ít để rửa có chút xíu chén dĩa, ông chủ nói 'ở quận 8 (nhà chị) chắc nghèo quá đâu có nước xài nên phải vậy hen'. Chị hơi buồn vì bị khinh khi nên xin nghỉ việc.
Lần khác thì một nhà bên quận 7, nhà này rất thích bắt chị một lúc làm nhiều việc. Như có lần sai chị xuống bếp nấu ăn, vừa coi con chó ở phòng khách đừng cho nó chạy ra đường. Chị nói, vậy thì đóng cửa chút đi, chứ chị làm ở bếp đâu có quản được. Chủ bảo phải mở cửa cho thoáng. Ừ, chị cũng nghe, xuống bếp làm, lâu lâu dòm con chó. Mà chó mèo đâu phải cứ ngó là được em, nó bỏ chạy ra đường, chị dí theo bắt nó về mệt gần chết, còn bị chửi là đồ vô dụng, đồ này đồ kia nữa".
Chuyến xuất ngoại đầu tiên: sang Đài Loan làm osin xứ người, gặp người chồng yêu vô điều kiện
Theo nghề giúp việc được vài năm, chị Thơ được mấy người bạn trong nghề giới thiệu cho đi Đài Loan làm, ở đó nghe nói giúp việc "có giá" hơn. Với một người đàn bà trải qua quá nhiều khổ ải như Thơ, hai từ "có giá" làm chị mơ ước nhiều lắm. Suy nghĩ vài ngày, chị quyết định đi Đài Loan làm việc. Đó là năm 2003.
Sẵn sàng tư tưởng đánh đổi cái "có giá" với cơ cực hơn, nhưng may thay, chị Thơ gặp những người chủ rất tình nghĩa. Không cần biết chị có khổ thật như vẻ ngoài thô kệch hay không, cũng không cần hiểu hết những câu chuyện ở quê nhà mà chị bập bẹ kể bằng thứ ngôn ngữ cơ thể, múa tay múa chân, họ vẫn dành tấm lòng cho chị.
"Có nhà thương chị lắm, nhiều khi thấy chị quần quật cả ngày, họ cũng bảo thôi về sớm nghỉ ngơi, mai lại làm tiếp. Rồi ở trọ nữa, mới đầu chủ nhà lấy 100 đô mỗi tháng, nhưng sau tự dưng thương mến, họ lấy còn phân nửa à, bảo chị để dành tiền gửi về cho gia đình".
Đài Loan không những tốt với chị mà còn mang đến người đàn ông chị yêu, một tình yêu muộn màng sau cái lần tình đầu dở dang tuổi 20. Nhắc về anh, mắt chị vẫn sáng ngời rạng rỡ: "Chị đi Đài Loan chỉ nghĩ đi làm, trai gái chi cho mệt, mình vừa nghèo, vừa xấu, ai mà yêu. Chị định ở vậy tới già luôn. Vậy mà đúng lúc đó, tình yêu thật sự đến với chị. Ảnh thương chị lắm, dắt chị về ra mắt ba má ảnh luôn, họ cũng thương, chào đón chị lắm!".
Nguồn: kenh14.vn