Năm 2014, P.T. lần đầu xuất hiện như một bản demo bí ẩn từ studio độc lập 7780s Studios. Nhưng mà plot twist ở đây là cực mạnh luôn nha! Khi các tay pro kinh dị phá đảo xong bản demo, họ mới tá hỏa nhận ra: đây chính là teaser cho Silent Hills - siêu phẩm hợp tác giữa thiên tài Hideo Kojima, đạo diễn tài ba Guillermo Del Toro, giám đốc mỹ thuật Junji Ito, với nam chính Norman Reedus đảm nhận vai chính
Thế nhưng vì drama nội bộ (chủ yếu do Konami đổi hướng kinh doanh), nên game chính thức chưa kịp ra đời đã bị "xóa sổ". Dù vậy, P.T. vẫn là một tuyệt phẩm khiến fan tiếc nuối đến tận bây giờ.
Sức ảnh hưởng của P.T. đến game kinh dị sau này là khủng khiếp luôn á! Dù chỉ là demo ngắn ngủi, nhưng vô số tác phẩm đã cố gắng bắt chước bầu không khí nghẹt thở mà Kojima tạo ra. Đặc biệt là cái concept vòng lặp không gian (looping) với những hành lang chật hẹp, mỗi vòng lại có biến thể khác nhau để dọa người chơi.
Vấn đề là... không phải ai cũng có tài như Kojima đâu bạn ơi! Nhiều nhà phát triển game chỉ copy y chang công thức mà quên mất bản chất cốt lõi - cách làm sao để rút cạn dần "vùng an toàn" trong tâm lý người chơi. Có khi họ lười, có khi họ thiếu kỹ năng, nhưng kết quả thì đều là... flop!
Vậy điều gì khiến P.T. trở thành huyền thoại?
Dù chỉ là demo miễn phí cho một game "bị huỷ", P.T. vẫn được đánh giá là game kinh dị đỉnh cao nhất trên PS4! Đồ họa cực đỉnh, cốt truyện nhiều tầng lớp phức tạp, âm thanh creepy đến rợn gáy - tất cả đều góp phần tạo nên kiệt tác này.
Nhưng phần hay nhất vẫn là gameplay! Bạn sẽ loanh quanh trong một hành lang tối tăm của căn nhà bỏ hoang. Đi hết hành lang, rẽ phải qua cửa chính, thấy cửa phòng tắm đóng kín. Chọn lựa duy nhất là xuống cầu thang hầm. Xuống xong thì... surprise! Lại quay về cái hành lang ban đầu Nhưng mỗi vòng lại có gì đó thay đổi khác...
Vòng đầu tiên: cửa phòng tắm khóa chặt.
Vòng thứ hai: có tiếng đập cửa từ bên trong (giật mình chưa? ).
Vòng thứ ba: cửa hé mở, mời bạn nhìn vào thoải mái nè!
Tưởng nhạt nhẽo? Không đâu! Càng chơi, bạn càng bị đánh lừa, cảm thấy "an toàn" - và đó chính là lúc Kojima "hạ độc" bạn rồi đó Những chi tiết kinh dị được triển khai cực kỳ tinh tế, kết hợp với hình ảnh siêu thực như trong phim David Lynch. Đoạn tin radio, âm thanh ghê rợn theo từng bước chân... tất cả tạo nên bầu không khí lạnh sống lưng và tôn vinh những giá trị đỉnh cao của series Silent Hill ngày xưa.
Nhờ cơ chế loop thông minh này, nhân vật Lisa và những màn jumpscare của cô ấy mới phát huy tác dụng kinh hoàng! Game cố tình tạo sự nhàm chán ở những vòng đầu (giống mấy game "walking simulator" như The Vanishing of Ethan Carter hay What Remains of Edith Finch). Người chơi sẽ tự tin rằng "ồ cũng bình thường thôi mà, game này không có combat gì cả."
Và rồi Lisa xuất hiện! Lên YouTube search reaction của các streamer đi, bảo đảm cười ra nước mắt khi thấy họ giật nảy mình!
Chính vì thế, nhiều game kinh dị sau này muốn tái hiện trải nghiệm của P.T. Một trong những studio chịu ảnh hưởng lớn nhất là Bloober Team (Ba Lan), với các tác phẩm như The Observer (có diễn viên quá cố Rutger Hauer) và Layer of Fear (khám phá trí óc một họa sĩ điên).
The Observer khôn khéo ở chỗ không copy mù quáng! Game giải thích rõ ràng tại sao nhân vật bị kẹt trong hành lang vô tận - đó là hậu quả của việc cài chip nâng cấp vào não. Nhưng nhiều game khác thì... chỉ biết ctrl+C ctrl+V thôi
Ví dụ điển hình là Evil Inside - bị cộng đồng chê thẳng mặt vì bắt chước vô hồn P.T. Game ngắn cũn, puzzle không có gì hay, toàn bộ dựa vào ý tưởng hành lang vô tận mà giới phê bình gọi là "tầm thường và rẻ tiền". Bài học rõ ràng: các nhà làm game cần sáng tạo thêm, chứ đừng có copy trắng trợn!
Thật ra, nhiều game kinh dị trong 7 năm qua thành công nhờ "vay mượn" ý tưởng từ P.T., nhưng họ biết kết hợp với giá trị riêng. Resident Evil Village là ví dụ hoàn hảo - màn chơi ở nhà mụ phù thủy làm búp bê cực kinh dị, nhưng Capcom còn kết hợp tinh hoa từ phần 4 trở đi để tạo ra tác phẩm tranh giải game xuất sắc nhất năm tại The Game Awards.
Nguồn: tinhte.vn